Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 375: Dạy dỗ
"Đương nhiên , tính cách là biết, đứa nhỏ này trọng tình nghĩa lắm. Đi, về nhà thôi."
Ngọc Khê bấm đốt ngón tay tính toán thời gian. Mỗi ngày phát sóng hai tập, tổng cộng hai mươi tập, mười ngày là chiếu xong. Cô chợt nghĩ đến một khả năng: "Nhỡ bác kh xem tivi thì ạ?"
Ông nội Vương quả quyết: "Báo chí, tivi cùng th báo tìm cùng lúc tung ra, hai mũi giáp c, kh tin nó kh biết."
Ngọc Khê giơ ngón tay cái: "Cao tay thật ạ."
Ngọc Khê dìu nội , kh chú ý th Niên C Tâm vừa bước ra khỏi tòa nhà cao tầng. Đang định lên xe thì th họ, liền đuổi theo: "Đứng lại!"
Ông nội Vương quay đầu lại, cau mày. Ông kh thích những kẻ hay la lối om sòm.
Niên C Tâm kỹ, đúng là Lữ Ngọc Khê: ", muốn bán nhà à? nói cho cô biết, muộn ."
Ngọc Khê nội, lại Niên C Tâm. Vừa là biết tâm tư nội đều dồn hết vào việc ều tra Niên Phong, vì thành kiến với U Hàm nên chưa hề ều tra về Niên C Tâm.
bộ dạng cao ngạo của Niên C Tâm, cô th thật bi ai thay cho . Còn chưa kịp nhận nhau đã để lại ấn tượng xấu tệ hại trước mặt nội thế này.
Niên C Tâm trừng mắt: " đang nói chuyện với cô đ, cô ếc à?"
Ngọc Khê vốn chẳng hiền lành gì, cô vung nắm đấm: "Muốn ăn đòn hả?"
Niên C Tâm lùi lại một bước, sau đó mới phản ứng lại. to xác thế này mà lại sợ Lữ Ngọc Khê ? Mặt đen lại: "Đồ dã man, y hệt thằng chồng què của cô. nói cho cô biết... Ái ui."
Ông nội Niên tức giận kh chịu nổi. Cháu trai đã chịu khổ đủ đường, giờ còn bị ta c.h.ử.i bới. Ông vung gậy đ.á.n.h tới tấp: "Cha mẹ mày kh dạy mày t.ử tế thì để tao dạy. Nhớ cho kỹ, mồm miệng tích đức."
Niên C Tâm bị đ.á.n.h lần thứ hai, tức ên lên: "Cái lão già này, tưởng là ai mà đòi dạy dỗ . Đừng tưởng kh dám đ.á.n.h già mà lên mặt. Ông chẳng còn sống được m ngày nữa đâu mà đòi dạy đời, cút ."
Mặt nội Niên tái mét. Từ khi được minh oan đến nay đã gần 20 năm, chưa từng ai dám mắng như vậy. Già đầu mà lại bị một thằng r con mắng c.h.ử.i ngay giữa đường, tức đến mức gõ gậy xuống đất cộp cộp.
Ngọc Khê vội vàng l t.h.u.ố.c từ trong túi áo nội ra cho uống, vuốt n.g.ự.c cho thuận khí. Hôm nay cô thay Niên Phong dạy dỗ thằng con trời đ.á.n.h này.
Niên C Tâm ăn trọn một cú đấm, ngớ ra. Lần này đ.á.n.h còn kèm theo vả mặt.
Ngọc Khê: " cho c.h.ử.i này. Hôm nay thay cha mẹ dạy dỗ cho đàng hoàng thế nào là kính già yêu trẻ."
Lần này cô ra tay kh chút lưu tình, cứ một câu là một cái tát, mặt Niên C Tâm sưng vù lên.
Bảo vệ th vội vàng chạy tới can ngăn. Cũng may là buổi chiều, mọi đều đang làm việc trên lầu, nếu kh Niên C Tâm còn mất mặt hơn nữa.
Ngọc Khê lùi lại, phủi bụi trên quần áo, khuôn mặt sưng đỏ của Niên C Tâm mà hài lòng vô cùng: "Còn lần sau thì đ.á.n.h cho mẹ đẻ cũng kh nhận ra luôn đ."
Niên C Tâm tức muốn c.h.ế.t, chỉ tay vào mặt Lữ Ngọc Khê: "Tao nhất định sẽ kh tha cho mày."
Ngọc Khê: " chờ."
Tài xế của nội Vương lái xe tới, đỡ lên xe. Ngọc Khê lên xe vẫn còn th dáng vẻ nhảy dựng lên vì tức của Niên C Tâm.
Ông nội Vương hả giận: "Đánh hay lắm."
Ngọc Khê nghĩ ngợi nói: " ta tên là Niên C Tâm, con trai thứ hai của bác Niên Phong, cũng là cháu nội của đ ạ."
Ông nội Vương nắm chặt cây gậy trong tay: "Chắc c là giống cái tính nết của con mụ U Hàm, chắc c luôn."
Ngọc Khê: "......."
Ông cụ đang xác nhận nhân phẩm của con trai, đổ hết lỗi lên đầu con dâu đây mà!
Về đến c ty chưa được bao lâu thì c an tìm tới: "Đánh nơi c cộng, mời cô theo chúng về đồn làm việc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-375-day-do.html.]
Ngọc Khê sững sờ mất hai giây. Niên C Tâm được đ nhỉ: " muốn gọi ện thoại, nhân chứng. À đúng , còn muốn gọi cả luật sư nữa."
C an th Ngọc Khê, trong lòng muốn c.h.ử.i thề. Một gã đàn mà đ.á.n.h kh lại một cô gái, cô gái này xem, chẳng chút thương tích nào. Kh nhịn được mà nghĩ lệch lạc, hay là tr chấp tình cảm? Nhưng mà đ.á.n.h là sai . Lại th Ngọc Khê bình tĩnh gọi ện thoại, còn đòi gọi cả luật sư, xem ra kh dạng vừa đâu.
Vì vụ việc xảy ra gần đây nên đến đồn c an gần Tập đoàn Đ Phương. Lúc Ngọc Khê đến nơi thì nội Vương cũng đã mặt.
Ông nội Vương nói: "Ông đã tìm được chứng kiến vụ việc, thể làm chứng cho cháu."
Ngọc Khê thật sự kh lo lắng gì, chỉ thầm thắp nến cho Niên C Tâm. càng làm căng thì cụ càng ghét, đợi đến lúc nhận nhau, càng quậy thì càng "đặc sắc".
Niên C Tâm đã giám định thương tích, chỉ là vết thương nhẹ, đang ngồi bên trong, cằm hất lên cao ngạo.
Ngọc Khê cười khẩy: " th nên gọi ện cho bố hoặc mẹ , thật đ."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Niên C Tâm cau mày: ", muốn xin tha à?"
Ngọc Khê cười lạnh: "Lát nữa khóc là đ. Tưởng chỉ biết báo án à, cũng biết. C khai nh.ụ.c m.ạ già, gây tổn thương tinh thần, xuất phát từ việc bảo vệ nội nên bị động phản kích, kh cố ý gây thương tích, chúng ta cứ từ từ mà phân xử."
Mặt Niên C Tâm đen lại, quay đầu luật sư, luật sư cứng ngắc gật đầu.
Tâm trạng Ngọc Khê tốt: " và lại kh thù kh oán, chẳng làm gì được đâu. Trí nhớ tốt lắm, sẽ kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối một lần. mở miệng x.úc p.hạ.m khác trước, sau đó nh.ụ.c m.ạ lớn tuổi nhà . vì phẫn nộ mà ra tay, trách nhiệm chính kh thuộc về . kh hiểu luật thì về đọc thêm sách ."
Thật tưởng cô kh biết gì về luật pháp ?
Mặt Niên C Tâm càng đen hơn. ghét cay ghét đắng Lữ Ngọc Khê, hôm nay lại còn mất mặt lớn thế này.
Ông nội Vương nói với c an: " là đương sự đây. Nó c.h.ử.i đáng c.h.ế.t. già cả thế này , chỉ mong sống thêm được vài năm, thế mà suýt nữa bị nó chọc cho phát bệnh. Bệnh án của lát nữa mang tới, t.h.u.ố.c uống hàng ngày đều liều lượng cả. Cũng may mang t.h.u.ố.c bên , nếu kh chẳng biết sống được đến bệnh viện kh nữa. Nhân chứng cũng mang đến , đồng chí c an, nhất định làm chủ cho chúng ."
C an ngẩn . ta kìa, nhân chứng vật chứng đầy đủ, lát nữa còn bằng chứng bệnh án mang tới. sang kẻ bị hại đang ngơ ngác kia, muốn cười mà nhịn.
Ngọc Khê chỉ vào đầu : "Tưởng đ.á.n.h tùy tiện hả? Luật pháp hiểu rõ hơn nhiều."
Niên C Tâm muốn thổ huyết. Bị đ.á.n.h oan ức, giờ còn bị kiện ngược lại. Định dạy dỗ ta ai ngờ lại bị ta dạy dỗ lại.
Ngọc Khê l lời khai. lời khai, nhân chứng, tiền phạt cũng kh nộp, càng kh nói đến chuyện bị tạm giam.
C an cũng giáo huấn: "Lần sau chuyện gì thì báo cảnh sát ngay, đừng tự động thủ, đ.á.n.h dù cũng là sai."
Ngọc Khê khiêm tốn tiếp thu: " nhớ ạ, lần sau nhất định sẽ báo cảnh sát, lần này là do nhất thời kích động."
Khóe miệng c an giật giật. Quỷ mới tin cô, chuẩn bị đầy đủ thế này, rõ ràng là cố ý đ.á.n.h .
Ngọc Khê ra, mắt cười cong cong: "Vậy bây giờ chúng thể báo án được chưa ạ? này c khai nh.ụ.c m.ạ già, suýt chút nữa hại phát bệnh."
C an: "....... thể."
Ngọc Khê ra đến đại sảnh, nội Vương quan tâm hỏi: "Cháu kh chứ?"
Ngọc Khê: "Kh ạ. Ông nội, cháu báo án ."
Ông nội Vương sững sờ, ban đầu tưởng Ngọc Khê chỉ dọa thôi, nghĩ nghĩ nói: "Được."
Ngọc Khê thì thầm: "Cùng lắm là giáo d.ụ.c một trận, phạt tiền thôi, cũng đâu bị thương thật. dọa cháu thì cháu cũng dọa lại ."
C an đứng phía sau: "......."
ta nghe th nhé, nghe rõ mồn một luôn.
Ông nội Vương nén cười, khóe miệng giật giật: "Ông ủng hộ cháu."
Niên C Tâm tức tối Lữ Ngọc Khê bình an vô sự, hận kh thể c.ắ.n c.h.ế.t cô. May mà đã gọi ện về nhà. th xe nhà đỗ trong sân, thở phào nhẹ nhõm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.