Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 424: Theo dõi
Niên Quân Mân thở phào nhẹ nhõm: “Giống như phỏng đoán, bọn họ cũng kh hoàn toàn xác định là em. Tôn lão cũng đang bị theo dõi. Ông bảo em chỉ cần một mực phủ nhận, kéo dài thời gian đến khi c.h.ế.t là được. Còn về Từ Hối Hướng, đoán hẳn là khẳng định t.h.u.ố.c ở chỗ em, nhưng kh biết bán đứng em hay kh.”
Ngọc Khê: “ mưu cầu nhiều, em kh cho rằng chút ân tình cỏn con hồi bé còn nhớ. đối xử với kh tốt, trước kia chắc c em cũng từng cho ăn.”
Dù Ngọc Khê cũng nghĩ vậy, hoàn toàn kh biết chút ơn huệ đó lớn đến mức nào, bởi vì Từ Hối Hướng suýt chút nữa đã c.h.ế.t đói.
Niên Quân Mân: “M ngày nay sẽ cùng em, đang tìm thêm vài nữa.”
Ngọc Khê xua tay: “Kh cần đâu, em cũng kh đâu cả. tìm m thân thủ tốt theo em, đưa đón em làm mỗi ngày là được.”
Niên Quân Mân vẫn kh yên tâm: “Kh được, nhất định tự .”
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngọc Khê nói kh lại: “Hay là thế này, em làm cùng , em chuyển c việc qua đó làm.”
Niên Quân Mân nghĩ nghĩ: “Được.”
Ngày hôm sau, Niên Quân Mân lái xe, Ngọc Khê ôm tài liệu sang c ty của Quân Mân làm việc. Nơi này đúng là an toàn thật, võ nghệ cao cường quá nhiều.
Từ Hối Hướng bám theo một đường, bảo vệ đứng ở cửa, từ dáng đến tinh thần, vừa liền biết kh đơn giản: “.......”
ta hoàn toàn chuẩn bị.
Ngọc Khê tới c ty, làm việc một lúc, ngẩng đầu vui vẻ nói: “Em phát hiện làm mảng an ninh bảo vệ này đúng là quá chuẩn, nơi này tuyệt đối là nơi an toàn nhất.”
Niên Quân Mân vợ làm việc cùng, hiệu suất c việc cũng cao hơn: “Sau này em cứ qua đây làm việc !”
Ngọc Khê cạn lời: “Phiền phức lắm, trợ lý chạy qua chạy lại đều bất tiện, đừng mơ mộng hão huyền.”
Niên Quân Mân thầm tiếc nuối: “Vậy trân trọng m ngày này .”
Buổi trưa cùng nhau ăn cơm, Ngọc Khê so sánh với đồ ăn c ty , hoàn toàn kh thể so với c ty của Niên Quân Mân. Cô l đồ ăn, ngồi sang một bên: “Chỗ cũng quá xa xỉ .”
Niên Quân Mân chỉ vào mọi trong nhà ăn: “Đều là những cần rèn luyện, dinh dưỡng là bắt buộc đầy đủ, đồ ăn tự nhiên tốt. Hiện tại là mùa đ, đồ ăn thừa mọi đều sẽ mua mang về nhà ăn, đồ ăn ở nhà ăn rẻ hơn bên ngoài nhiều.”
Ngọc Khê nhớ giá cả: “Đúng là rẻ hơn bên ngoài nhiều thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-424-theo-doi.html.]
Mắt Niên Quân Mân đột nhiên sáng lên: “Em đã lâu kh huấn luyện, muốn phòng huấn luyện xem thử kh?”
Ngọc Khê chút động lòng, dạo này bận quá, tập thể d.ụ.c buổi sáng chỉ duy trì được vào thứ bảy chủ nhật: “Em vào được kh?”
“Đương nhiên là được.”
“Vậy em xem.”
Ăn cơm xong, Ngọc Khê nhân lúc mọi đều nghỉ ngơi liền qua đó xem. Bên trong thiết bị đầy đủ, đều là dụng cụ rèn luyện thân thể. Ngọc Khê chưa từng trải qua huấn luyện chính quy nên được mở rộng tầm mắt: “ xây dựng chỗ này kh tồi nha.”
Giọng ệu Niên Quân Mân đầy tự hào: “Tự nhiên , tốn kh ít tiền làm đ. kh tiện vận động mạnh, hai ta luyện chút kh?”
Ngọc Khê: “Được thôi, chân hiện tại kh thể dùng quá sức, em cũng sẽ kh chiếm tiện nghi của .”
Niên Quân Mân nhếch khóe miệng: “Tự tin gớm nhỉ!”
“Cũng tàm tạm, dù cũng là luyện tập m năm, xin chỉ giáo.”
Niên Quân Mân vui vẻ. Chân kh thể dùng sức quá lớn, nhưng sức lực đàn vốn dĩ lớn: “ sẽ kh nương tay đâu.”
“ mà nương tay là em giận đ!”
Kết quả, Ngọc Khê bại trận. Tuy rằng kh t.h.ả.m bại, nhưng cũng kh trụ quá hai phút. Cô buồn bực ngồi bệt xuống đất: “Xem ra em còn luyện thêm.”
Niên Quân Mân an ủi: “Luyện thêm bảy tám năm nữa là ngang tài ngang sức với , thế là đã kh tồi .”
Ngọc Khê kh chấp nhận lời an ủi, cho dù ngang tài ngang sức thì cũng là trong tình huống chân Quân Mân kh thể dùng sức. Nghĩ đến chân của , Ngọc Khê đứng lên: “Đi thôi, về em xoa bóp chân cho .”
Niên Quân Mân nằm trên sàn, vươn tay: “Kéo dậy.”
Đáy mắt Ngọc Khê lóe lên sự dịu dàng: “Được.”
Tối tan làm về khá muộn, trời đã tối đen, Lý Nham cũng về cùng.
Ngọc Khê lái xe, qua kính chiếu hậu: “ xe bám theo phía sau.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.