Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 477: Ai sai
Lôi Âm nói: "Hà Giai Lệ thì thường xuyên đến. Kh ngờ già lại th minh ra, biết nên bám vào ai. Tớ cho ều tra , con riêng đối với bà ta cũng được, nhưng vẫn là con ruột đáng tin cậy hơn. Vốn dĩ bà ta gây tổn thương cho Lôi Lạc ít hơn, tự nhiên muốn nắm chắc l. Giờ thì càng ngày càng ra dáng làm mẹ, còn biết qua nấu cơm nữa."
"Đích xác th minh."
"Đúng vậy, Lôi Tiếu bảo Hà Giai Lệ tiết kiệm được một ít tiền, muốn đóng một phần học phí cho con bé và Lôi Lạc đ!"
Ngọc Khê nheo mắt: "Như vậy xem ra chồng Hà Giai Lệ lợi hại."
"Lời này nói thế nào?"
"Hà Giai Lệ nhất định thường xuyên nghe lời ta nên mới thay đổi thái độ. Tớ gặp chồng bà ta hai lần , là khéo léo. Hà Giai Lệ tiết kiệm được tiền, chồng bà ta thể kh biết ? Nói kh chừng chính là ý của ta đ."
Lôi Âm cân nhắc: "Thật đúng là thể. Thôi kh nói bà ta nữa. Lôi Quốc Lương nhặt ve chai mà nhặt ra cơ hội làm ăn, mới m tháng đã đổi nhà, ều kiện tốt hơn kh ít. Ông ta cũng thực sự đầu óc, như vậy cũng tốt, kh còn đến tìm tớ nữa."
Hai trò chuyện thêm một lúc, vợ chồng Lôi Âm ra về. Ngọc Khê xem TV thêm một lát, Niên Quân Mân đã tắm rửa xong cho Hà Huyên, cô cũng kh cần tr chừng.
Phòng của Hà Huyên do Niên Quân Mân bài trí, ga trải giường vỏ chăn màu x lam, bàn học, còn kệ sách nhỏ. Sợ đứa bé ngủ một sợ hãi, còn mua một con khủng long nhồi b đặt trên giường.
Chờ đứa bé lên giường, vợ chồng Ngọc Khê mới về phòng ngủ.
Niên Quân Mân vợ, trong lòng đặc biệt yên bình, lên giường xoa bóp chân cho vợ: "Phù chân ."
"Cái này bình thường mà, m.a.n.g t.h.a.i chân đều như vậy. Em còn đỡ đ, buổi tối ít bị chuột rút lắm!"
Niên Quân Mân càng xót xa: "Về nhà nghỉ ngơi cho tốt nhé!"
Ngọc Khê nằm xuống: "Bắt em đến c ty em cũng kh đâu, nghỉ ngơi cho đã."
Cô cũng muốn hưởng thụ phúc lợi t.h.a.i kỳ. Trước khi sinh con xong cô kh muốn quay lại làm việc, trừ những việc bắt buộc. Mang t.h.a.i làm thật sự quá vất vả.
Niên Quân Mân vui vẻ: "Được. Sáng mai làm hợp đồng gửi nuôi cho Hà Huyên trước, cứ bắt buộc hai mặt cùng lúc, thật là phiền phức."
"Bình thường mà, đây cũng là trách nhiệm. Sáng mai làm thủ tục gửi nuôi, chiều thăm các nội."
"Được."
Ngọc Khê muốn nói chuyện với Niên Quân Mân nhiều hơn, nhưng giường ở nhà êm quá, ngáp một cái là chỉ muốn ngủ.
Trong nhà chồng đúng là tốt, Ngọc Khê lại được sống cuộc sống như nữ hoàng. Ăn sáng xong, hơn 8 giờ cả nhà ra cửa. Vương Bân được nghỉ phép, làm việc liên tục hơn ba tháng cũng cần nghỉ ngơi.
Hai vợ chồng mang đầy đủ gi tờ đến cô nhi viện. Cô nhi viện nơi Hà Huyên từng ở được coi là khá lớn ở thủ đô, trẻ em đ.
Xe chạy vào, lũ trẻ đang chơi đùa trong sân đều dừng lại, nhao nhao về phía chiếc xe, trong mắt ánh lên sự chờ mong, hy vọng được nhận nuôi. xe hơi ều kiện nhất định tốt.
Cho nên khi Ngọc Khê vừa xuống xe liền th bọn trẻ đứng từ xa , muốn lại gần nhưng kh dám.
Trong lòng Ngọc Khê khó chịu. Cô kh hiểu nổi, những đứa trẻ này phần lớn đều bình thường khỏe mạnh, sinh ra lại kh nuôi dưỡng.
Hà Huyên xuống xe, bọn trẻ vốn định tiến lên lại kh dám động đậy. Lúc Hà Huyên còn quá nhỏ, mọi kh quen biết, kh hiểu tại đến cô nhi viện lại mang theo trẻ con.
Viện trưởng ra, ánh mắt dừng lại trên Hà Huyên. Bà nhớ đứa bé này, thật kh ngờ nó lại chịu khổ nhiều như vậy: "Mau vào ."
Đoàn vào văn phòng, luật sư do Niên Quân Mân tìm cũng đã đến.
Niên Quân Mân đã đến một lần, giới thiệu: "Đây là vợ , cô quay phim vừa mới về."
Ngọc Khê cười: "Chào viện trưởng."
Viện trưởng đáp lời. Bà đã xem qua hồ sơ của hai , tuy chỉ giới thiệu một phần nhưng cũng thể nhận th ều kiện của hai này tốt. Hà Huyên được nuôi trắng trẻo mập mạp so với tấm ảnh lúc được cứu, Hà Huyên thật sự đã gặp được quý nhân: " cũng kh ngờ đứa bé được nhận nuôi lại chịu khổ như vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-477-ai-sai.html.]
Ngọc Khê: "Bà cũng kh thể ều tra hết tất cả được. Viện trưởng, chúng lần này kh chỉ đến làm thủ tục gửi nuôi. Đây là 20 vạn, một chút tấm lòng của chúng đối với cô nhi viện."
Viện trưởng ngẩn . 20 vạn, số tiền lớn quá. Bà đang lo lắng về tiền học phí cho bọn trẻ năm sau: "Cảm ơn, cảm ơn, xin kh khách sáo."
Thật sự là đang thiếu tiền a!
Sau đó thủ tục diễn ra đặc biệt thuận lợi. Viện trưởng ký tên xong, Hà Huyên. Đứa bé này sau này sẽ lớn lên trong gia đình này, sau này dù muốn nhận nuôi cũng sẽ chùn bước. Hơn nữa, Hà Huyên ngày càng chững chạc, chủ kiến riêng, sẽ kh muốn bị khác nhận nuôi nữa. Bà xoa đầu Hà Huyên: "Sau này sống tốt với cô chú nhé."
Hà Huyên đợi đến khi hợp đồng ký xong, trái tim treo lơ lửng mới hạ xuống đất: "Vâng, cảm ơn viện trưởng."
Xử lý xong xuôi, Ngọc Khê dắt tay Hà Huyên ra ngoài. Xuống lầu, một cô bé rụt rè đứng đó, đôi mắt tròn xoe đặc biệt xinh đẹp. Đứa bé năm tuổi ngẩng đầu, chớp mắt: "Cô ơi, cô đẹp quá, nếu cô là mẹ cháu thì tốt biết m."
Ngọc Khê dừng lại. Trẻ con ở cô nhi viện quả nhiên đều trưởng thành sớm. Ai sai? Cha mẹ vứt bỏ chúng sai. Cô l trong túi Hà Huyên một viên kẹo: "Cháu sẽ tìm được mẹ thôi."
Cô bé hiểu ý, mím môi kh nhận kẹo, chỉ Hà Huyên với ánh mắt ngưỡng mộ quay chạy .
Viện trưởng thở dài nói: "Haizz, những đứa trẻ này đều khao khát cha mẹ."
Ngọc Khê cũng thở dài. thật sự thể đến nhận nuôi quá ít. Quan niệm huyết thống khiến ai cũng hy vọng con đẻ của , chỉ khi thật sự kh sinh được mới nhận nuôi.
Trở lại trên xe, Hà Huyên những bạn nhỏ đứng ngoài cửa sổ xe. Họ vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. bé cảm th thật may mắn. Cha mẹ nuôi đã mất nhưng đối với thật sự kh tệ, sau đó lại gặp được cô.
Nếu cô kh nhận gửi nuôi , cũng sẽ giống như những đứa trẻ trong cô nhi viện kia.
Xong việc ở cô nhi viện, họ kh về nhà mà thẳng đến nhà tổ. Từ khi cụ Niên nằm viện đến giờ vẫn chưa ra, nội Vương bèn dọn về nhà tổ, ngày thường hoặc là ở bệnh viện với cụ Niên, hoặc là ở nhà mân mê đồ cổ.
Vì nội Vương về ở, nhà tổ thêm sinh khí, lại thêm bảo vệ cổng, đầu bếp nữ và vệ sĩ.
Hà Huyên xuống xe thì ngẩn , tòa nhà lớn như trong TV khiến bé càng thêm thấp thỏm, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Cô ơi, đây là nhà của cụ ạ?"
Ngọc Khê: "Ừ, đừng căng thẳng."
Niên Phong cũng ở nhà, xe vào là biết ngay, nghe tiếng liền ra đón: "Về à, mau vào , bên ngoài lạnh lắm."
Vợ chồng Ngọc Khê vào nhà. Ông nội Vương bụng Ngọc Khê càng thêm vui vẻ. Ông bạn già ráng kiên trì thêm chút nữa là thể th chắt ra đời: "Lại qua m tháng nữa là ta lên chức cụ , tốt, tốt lắm."
Sau đó lại nói: "Tiểu Khê vất vả , Niên Phong mau bảo nhà bếp làm nhiều đồ bổ dưỡng vào, Tiểu Khê chẳng béo lên chút nào."
Ngọc Khê cười: "Ông nội, sức khỏe cháu tốt lắm, em bé cũng khỏe, đừng lo. Cháu lâu như vậy, chăm sóc bản thân tốt kh?"
Ông cụ Vương cười tủm tỉm: "Sức khỏe ta tốt lắm. Đứa bé này là Hà Huyên kh?"
"Vâng ạ, xem hợp nhãn duyên kh."
Ông cụ Vương gật đầu: "Đúng là hợp nhãn duyên, cháu cứu thằng bé cũng là duyên phận."
Lão gia t.ử cháu trai, nhớ tới lúc cháu trai còn nhỏ, may mà Trịnh Cầm. Ông kh bài xích chuyện gửi nuôi, vẫy tay bảo đứa bé lại gần.
Hà Huyên ngoan ngoãn tới, bé nghe hiểu được mọi đều thích : "Cụ ạ."
Ông cụ Vương cười: "Ngoan, ngoan lắm."
Trong nhà càng đ vui càng tốt.
Niên Phong chú ý tới cái túi trong tay Ngọc Khê: "Đây là mang cái gì về thế?"
Ngọc Khê nói: "Con mua một bức tr ở phim trường, cảm giác là đồ thật, mang về cho nội xem thử xem thật kh."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ông cụ Vương nhận l, cẩn thận mở ra, lại bảo Niên Phong tìm kính lúp, xem xem lại, ngắm nghía suốt hai mươi phút mới đặt xuống.
Ngọc Khê hỏi: "Ông nội, đồ thật kh ạ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.