Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 535: Tiểu mập mạp
phụ nữ mở to mắt, Ngọc Khê cau mày: "Thưa cô?"
phụ nữ nắm chặt ô, hoảng hốt lùi lại một bước. Ngọc Khê mở cửa xe, đặt túi lên, lại tháo cặp sách cho Hà Huyên, l ô của bé: "Cháu lên trước ."
Hà Huyên nh chóng leo lên xe, cầm ô của gấp lại. Lúc này Ngọc Khê mới đóng cửa xe, ngăn cách ánh mắt của phụ nữ.
phụ nữ c.ắ.n môi: "Cái đó... chào cô, cô đến đón con trai à?"
Tay mở cửa xe của Ngọc Khê dừng lại, cảnh giác phụ nữ: "Cô cũng là phụ trường này ? chưa từng th cô trong số các phụ đón con?"
phụ nữ luống cuống, lùi lại một bước, kh biết nghĩ tới ều gì mà bỏ chạy thục mạng.
Ngọc Khê lên xe, quay đầu nói với Hà Huyên: "Sau này ở cổng trường, th ai cũng đừng bắt chuyện nhé."
Cô lại cảm th phụ nữ vừa giống bọn buôn , cảm giác đang thăm dò.
Hà Huyên gật đầu: "Cháu nhớ ạ."
Ngọc Khê khởi động xe: "Về nhà mua cái pizza ăn nhé?"
"Được ạ."
Đã lâu bé kh ăn pizza, cũng th thèm.
Ngọc Khê chờ xe xa, qua gương chiếu hậu vẫn th phụ nữ đó, trong lòng càng thêm cảnh giác. Cô nhớ kỹ mặt phụ nữ đó, ngày mai xem .
Đáng tiếc ngày hôm sau đón Hà Huyên lại kh th phụ nữ đó đâu, cố ý tìm một vòng cũng kh th.
Điều duy nhất làm ta vui là mưa cuối cùng cũng tạnh, nhiệt độ càng thấp hơn. Buổi tối kh vội về nhà, cô đưa Hà Huyên trung tâm thương mại mua quần áo.
Hà Huyên: "Cô ơi, cháu đủ quần áo mặc , đồ năm ngoái vẫn chưa cũ đâu ạ."
Ngọc Khê đỗ xe xong: "Năm ngoái cháu cao bao nhiêu? Năm nay cao lên nhiều lắm đ, kh tin về nhà thử xem, quần áo mặc kh vừa nữa ."
Hà Huyên sờ đầu, cằm nhọn hoắt: "Hình như đúng là cao lên kh ít ạ."
"Cháu cao lên chừng mười hai centimet đ. Trước kia như bốn năm tuổi, giờ mới ra dáng trẻ con bảy tuổi."
Hà Huyên xuống xe: "Cháu cảm ơn cô."
Ngọc Khê xoa đầu Hà Huyên: "Lúc trước gặp được cháu là duyên phận, kh cần nói cảm ơn nữa, chúng ta là một nhà."
Hà Huyên gật đầu: "Cô ơi, quần áo cháu mặc kh vừa thể gửi về cho cô nhi viện kh ạ?"
"Đương nhiên là được, cô vui vì cháu luôn nhớ thương cô nhi viện."
Hà Huyên ngượng ngùng: "Cháu cũng từ cô nhi viện ra mà."
Vào trung tâm thương mại, họ thẳng lên tầng 3. Cần mua kh ít quần áo: giày, quần, quần mùa thu, còn cả áo khoác.
Gu thẩm mỹ của Ngọc Khê thích trẻ con ăn mặc sạch sẽ gọn gàng: quần jean, áo sơ mi trắng, giày thể thao. Một bộ đồ như vậy phối với khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo của Hà Huyên thu hút ánh của nhiều bà mẹ, họ sôi nổi bắt chước mua theo.
Ngọc Khê véo má Hà Huyên: "Nhà máy của Hà nhà cháu thể mời cháu chụp quảng cáo đ, hiệu quả nhất định tốt."
Hà Huyên chút ngượng ngùng, nấp sau lưng cô: "Cô ơi, cháu thay quần áo."
Ngọc Khê cười: "Đi !"
Cửa hàng này là cửa hàng thời trang trẻ em lớn nhất tầng 3. Ngọc Khê lại chọn vài chiếc áo len cổ lọ, hai cái quần mùa thu, lúc th toán là hai túi to.
Nhiệt tình mua sắm của Ngọc Khê vẫn cao, kéo Hà Huyên chọn áo khoác dạ: "Cô và dượng cháu đều áo khoác màu vàng nhạt, chọn cho cháu một cái, nhà ba mặc đồ gia đình. Tiếc là Diệu Diệu chưa mặc được, nếu kh cả nhà mặc giống nhau ra ngoài chắc c oách."
Hà Huyên nuốt lời từ chối vào trong: "Vâng ạ."
Ngọc Khê chọn áo khoác dạ cho Hà Huyên thử. Trong lúc chờ đợi, cô gặp Bạch Nhiêu. Bạch Nhiêu dắt tay một bé mập mạp. Tuy cô chưa từng gặp Vương Quý Tấn nhưng hình dáng và khuôn mặt cũng nhận ra.
Bạch Nhiêu dắt bàn tay béo ú của Vương Quý Tấn vào, th Ngọc Khê: "Tổng giám đốc Lữ, chào chị."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-535-tieu-map-map.html.]
Ngọc Khê ngẩn . Cô thật sự phục Bạch Nhiêu sát đất, mới bao lâu đã vào được cửa nhà ta, còn dắt cả con riêng chơi. biết tình nhân của Vương Phúc Lộc kh ít, nhưng chưa bao giờ ta cho bất kỳ phụ nữ nào tiếp cận Vương Quý Tấn. Nói thật, Vương Quý Tấn chính là mạng sống của Vương Phúc Lộc cũng kh quá: "Ừ, mua quần áo à?"
Bạch Nhiêu cười: "Vâng, Quý Tấn kh thích dì giúp việc mua quần áo, đích thân đưa thằng bé mua."
Sau đó cúi đầu nói với Quý Tấn: "Quý Tấn, đây là mợ con đ."
bé mập ngẩng đầu, đôi mắt híp giống hệt Vương Phúc Lộc, miệng kh muốn gọi, nhưng nghĩ đến ba thì run lên một cái, chút miễn cưỡng: "Mợ."
Ngọc Khê: "........"
Đứa nhỏ này kh muốn gọi, cô còn chẳng muốn nghe đây này!
Bạch Nhiêu cười: "Tổng giám đốc Vương vẫn luôn nói muốn đưa Quý Tấn đến gặp chị, nhưng bận quá chưa thời gian. Lần này cũng khéo, lần sau cơ hội sẽ đưa thằng bé đến."
Ngọc Khê mặt lạnh t. Cô muốn hỏi Bạch Nhiêu, cô gặp Niên Phong kh th xấu hổ ? Nhưng dáng vẻ ung dung của Bạch Nhiêu, ta chẳng th xấu hổ chút nào.
Hà Huyên thay quần áo xong ra, sự chú ý của Ngọc Khê bị thu hút trở lại. Hà Huyên mới bảy tuổi đã là một soái ca nhí, sau này lớn lên nhất định càng xuất sắc. Chưa đợi cô mở miệng, một cơn gió lướt qua, bé mập lao thẳng về phía Hà Huyên, đ.â.m sầm vào làm Hà Huyên lảo đảo.
Cũng may đứng vững được. Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm, chỉ nghe th bé mập ngẩng đầu lên: " đẹp trai ơi."
Ngọc Khê: "........"
Tiếng gọi " đẹp trai" này ngọt ngào quá đỗi.
Giọng Bạch Nhiêu chút xấu hổ: "Quý Tấn thích trẻ con xinh đẹp!"
Đồng nghiệp thầm nghĩ, gu thẩm mỹ của hai cha con nhà này giống hệt nhau, đều thích cái đẹp.
Ngọc Khê: "......."
Hà Huyên cũng ngẩn , cúi đầu bé mập đang ôm . Cao kh bao nhiêu mà tròn vo như quả bóng thế này? bé kh nhịn được véo véo khuôn mặt bánh bao, xúc cảm tốt. Sau đó ý thức được thất lễ, vội thu tay về.
Tiểu mập mạp cười tủm tỉm: " cũng thích em à?"
Trong lòng bé sướng rơn. Khu biệt thự cũng kh ít trẻ con, bé tuy nhỏ tuổi nhưng kh ngốc, mọi đều kh muốn chơi với bé, nhiều đứa còn mắng trước mặt là nhà giàu mới nổi, đồ béo ú.
Hà Huyên là đứa trẻ lương thiện, cười đáp: "Em đáng yêu."
Tiểu mập mạp vui vẻ cọ cọ đầu vào Hà Huyên, Hà Huyên buồn cười quá.
Ngọc Khê tới quầy thu ngân: "Xuất hóa đơn !"
Nhân viên bán hàng vui vẻ nói: "Vâng."
Bạch Nhiêu vội lên tiếng: "Để trả tiền, Quý Tấn tặng đ."
Ngọc Khê nhàn nhạt liếc một cái. Bạch Nhiêu im bặt, lùi lại một bước. Đối với phụ nữ đầu tiên vạch trần , trong lòng cô ta nỗi sợ hãi, đây là trực giác của hồ ly tinh.
Ngọc Khê quay đầu nói với Hà Huyên: "Đi thay quần áo ra , chúng ta mua giày, về nhà , cố đang đợi chúng ta về ăn cơm đ!"
Hà Huyên gỡ tay tiểu mập mạp ra: "Vâng ạ."
Tiểu mập mạp nghiêng đầu: "Mợ, là con nhà mợ ạ?"
Ngọc Khê: "........"
Tiếng "mợ" này gọi nghe chân thành thật!
Tiểu mập mạp th Ngọc Khê gật đầu, vui mừng khôn xiết: "Nói vậy cũng là của con? Con cũng trai?"
Ngọc Khê cúi đầu tiểu mập mạp. Tình cảm trẻ con kh lừa được , niềm vui sướng phát ra từ nội tâm thể lây lan sang khác: "Quý Tấn thích à?"
Tiểu mập mạp gật đầu: "Vì kh chê con béo, kh mắng con, vừa còn ôm con nữa."
Ngọc Khê sững sờ: " mắng con ?"
Tiểu mập mạp gật đầu, vừa định mở miệng thì nghe th ngoài cửa gọi Vương Quý Tấn, làm bé giật . Ngọc Khê ra, thật đúng là khéo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.