Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 546: Không dễ dàng

Chương trước Chương sau

Diêu Trừng đến đây cũng là mục đích. Cô đến để tuyên truyền cái tốt của bà chủ, tự nhiên sẽ kể hết những gì biết: "Bà chủ là chủ của ba c ty đ, một c ty đầu tư, một c ty ện ảnh, còn c ty sản phẩm ăn theo. Bản thân chị còn là biên kịch, các cô nói xem lợi hại kh?"

Hai cô lễ tân nghe mà ngẩn : "Ba c ty?"

Diêu Trừng gật đầu: "Đúng vậy, kh chỉ giỏi giang, lại đẹp, tính cách tốt, nấu ăn cũng ngon. Còn nữa, các cô nhất định kh biết đâu, chân chủ từng bị thương, khả năng tàn tật cao. Lúc đó chủ còn chưa mở c ty đâu, hai bàn tay trắng, bà chủ đã mở c ty , thế mà vẫn kh rời kh bỏ, tự chăm sóc chủ suốt một năm trời đ!"

Hai cô lễ tân thật sự kh biết chân chủ từng vấn đề, kinh hô: "Đây tuyệt đối là chân ái, tin vào tình yêu ."

Diêu Trừng hài lòng. Cô biết càng nhiều thì trong lòng càng tức giận. Những này cái gì cũng kh biết mà còn bảo bà chủ kh xứng với chủ, bà chủ là tốt nhất.

Cô lễ tân hỏi: "Cô còn biết gì nữa kh!"

Diêu Trừng: " mới đến m ngày, biết được chừng này là kh dễ đâu. Đợi sau này biết nhiều hơn sẽ kể cho các cô, các cô đừng tin vào tin đồn."

Hai cô lễ tân gật đầu lia lịa. Các cô tin Diêu Trừng a, Diêu Trừng nói nhiều nhưng đều là nói thật, tin đồn cũng chỉ là nghe mà thôi!

Diêu Trừng hài lòng, bước nh lên lầu. Cô muốn đến sân huấn luyện, tuyên truyền thật tốt về bà chủ, cho m tên ngốc to xác đó biết mặt, vả mặt thật đau vào.

Ngọc Khê cũng vào văn phòng Niên Quân Mân: "Dọc đường gặp kh ít gương mặt mới, lần này tuyển bao nhiêu ?"

Niên Quân Mân vừa ăn cơm hộp vừa trả lời: "Khoảng 30 , các bộ phận phân hóa chi tiết nên đều thiếu nhân lực."

Ngọc Khê: "Chơi lớn đ, một lúc tuyển 50 , mỗi tháng riêng tiền lương chi ra đã kh ít, quá nhiều kh?"

"Kh nhiều đâu, chờ tòa nhà văn phòng mới xây xong còn tuyển thêm một ít nữa. Em biết hiện tại bao nhiêu vệ sĩ kh? Mục tiêu một trợ lý và năm vệ sĩ còn chưa đạt được đâu!"

Ngọc Khê hiếm khi quan tâm: " bao nhiêu vệ sĩ?"

"150 ."

"Nhiều thế?"

"Kh nhiều, sau này sẽ càng nhiều hơn, cho nên c ty cần chỉ thiếu chứ kh thừa. Chúng ta còn nhận các đơn hàng khác, giúp một số c ty bảo vệ huấn luyện nhân viên an ninh!"

Ngọc Khê: "Nói như vậy, hiệu quả kinh do của c ty các năm nay kh tồi a!"

Niên Quân Mân chút đắc ý: "Cũng tàm tạm, tuy kh so được với em nhưng cũng kh tệ."

Ngọc Khê: "Năm nay ba mẹ phát triển cũng tốt, ba còn tham gia đại hội ngành chăn nuôi của tỉnh đ, được khen thưởng, còn dẫn về nhiều tham quan, nghe nói lên cả TV nữa!"

"Mẹ thì ?"

"Mẹ chẳng thầu hết đất của m thôn lân cận ? Vừa mở nhà máy vừa trồng trọt, cũng được khen thưởng. Chỉ là ba thể dẫn dắt mọi nuôi ngỗng làm giàu nên mẹ kh được lên TV. Bất quá, mẹ vui mừng lắm khi ba được lên TV đ!"

Niên Quân Mân cười: "Mẹ vui là , càng nhiều nuôi ngỗng cùng ba, thức ăn chăn nuôi của mẹ bán càng chạy chứ !"

"Đúng vậy, mẹ cũng nghĩ thế."

Niên Quân Mân lo lắng nói: "Quá nhiều nuôi ngỗng, liệu bị ế kh?"

Ngọc Khê kh lo lắng: "Chưa nói đến việc ký hợp đồng với nhà máy, cho dù kh ký cũng kh lo ế. Ở thành phố quê mở kh ít cửa hàng ngỗng quay, riêng lượng bán lẻ đã kh ít , càng kh cần nói đến các tỉnh khác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-546-khong-de-dang.html.]

Niên Quân Mân yên tâm: "Năm nay ba lại kiếm bộn !"

"Chắc là kiếm kh ít, gọi ện cho em giọng to lắm, còn khoe ký được kh ít hợp đồng ngỗng con, hiện tại một con ngỗng con bảy tệ đ!"

Niên Quân Mân nhẩm tính một khoản: " phát hiện ra, làm trâu làm ngựa cả năm trời hình như kh kiếm nhiều bằng ba đâu!"

Ngọc Khê cười: "Đừng nói , em chia hoa hồng một năm cũng chưa chắc nhiều bằng hai bà kiếm được. Ban đầu mẹ còn bảo giúp tr cháu, sau này bảo mẫu, mẹ liền toàn tâm toàn ý đầu tư vào sự nghiệp, cũng kh nhắc đến chuyện tr cháu nữa. Em th mẹ đang muốn làm c ty thức ăn chăn nuôi lớn nhất m tỉnh lân cận đ!"

"Bố mẹ sự nghiệp riêng cũng tốt, bố mẹ đều còn trẻ, chúng ta kh ở bên cạnh, họ bận rộn một chút cũng thêm động lực."

Ngọc Khê đứng dậy: "Được , ăn trước , em ra ngoài dạo. Bà chủ đến kh thể chỉ ngồi trong văn phòng được, em cũng để mọi th em chứ."

Tay gắp thức ăn của Niên Quân Mân khựng lại: "Lát nữa cùng em nhé!"

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ngọc Khê xua tay: "Kh cần đâu, theo mọi đều , nói cũng kh dám nói. Chắc còn mới chưa gặp em, em dạo hai vòng, biết đâu nghe được gì đó!"

Cô muốn đích thân xem, rốt cuộc là ai tâm cơ như vậy tung tin đồn. Cô đã đến , Diêu Trừng lại tuyên truyền một đợt, kẻ tung tin đồn chắc đang hoảng loạn lắm!

Ngọc Khê quen thuộc với c ty, từ lúc c ty chưa phát triển cô đã dạo . Hiện tại các bộ phận đều phân chia chi tiết, nhưng đường vẫn thể tìm được.

Đến khu huấn luyện trước, từ xa đã nghe th tiếng Diêu Trừng. Cổng lớn kh đóng, bên trong kh ít đứng, đây là ăn cơm xong đã quay lại.

Ngọc Khê chưa vào vội, khu huấn luyện hơn hai mươi , mặc đồ huấn luyện, chắc là lứa vệ sĩ mới, huấn luyện chưa quá hai tháng.

Cô nghe một lúc, tài ăn nói của Diêu Trừng thật sự tốt a!

"Cô thuộc bộ phận nào?"

Ngọc Khê quay đầu lại, một đàn đầu nh đứng phía sau. Ngọc Khê kh quen: " dạo thôi."

Động tĩnh ở cửa, bên trong nghe th. Diêu Trừng giọng oang oang gọi: "Bà chủ, chị đến tìm em à?"

Ngọc Khê: " chỉ dạo thôi."

Diêu Trừng đã chạy tới, trừng mắt đám trong sân huấn luyện: "Các vừa nói đ, xin lỗi bà chủ, đại đàn kh được nuốt lời."

Ngọc Khê th hơn hai mươi xếp hàng ngay ngắn, cũng dám làm dám chịu: "Bà chủ, xin lỗi, chúng kh hiểu biết, hiểu lầm về ngài, kh nên truyền tai nhau."

Ngọc Khê xua tay: "Kh , các cũng là quan tâm Quân Mân."

Hơn hai mươi gã đàn mặt đỏ bừng. Họ chỉ nghĩ chủ hiện tại kh dễ dàng, hoàn toàn quên mất lúc chủ bắt đầu khởi nghiệp, kh dễ dàng chính là bà chủ. Nghe bà chủ nói chuyện rộng lượng biết bao, một chút cũng kh giận, còn tìm lý do cho họ.

Diêu Trừng nhỏ giọng nói: "Bà chủ, bọn họ kh truyền ra ngoài đâu, bọn họ cũng là nghe ta nói lúc ăn cơm thôi."

Ngọc Khê vỗ tay Diêu Trừng, nói với hơn hai mươi : " chỉ dạo thôi, các nghỉ ngơi , chiều còn huấn luyện nữa. đưa Diêu Trừng trước."

Ngọc Khê dẫn Diêu Trừng lên lầu, Diêu Trừng ủ rũ kh vui.

Ngọc Khê: " thế?"

Diêu Trừng là thích nói chuyện, miệng hơi tía lia, kh giấu được chuyện trong lòng: "Bà chủ, em cảm th tin đồn là cố ý. Vừa em hỏi m Cương Tử, bọn họ cũng là vô tình nghe được. Chị cũng biết đ, bọn họ phần lớn thời gian đều ở sân huấn luyện, ít tiếp xúc với trong c ty. phát tán tin đồn nhất định mục đích."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...