Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 568: Kinh hách
Ngọc Khê: "Kh được, em ngủ đây. Năm nay thăm hỏi nhiều quá, bộ rã cả chân em mới biết quen biết nhiều đến thế."
Niên Quân Mân ngáp một cái: "Đừng nói em kh chịu nổi, cũng thế. Đây là còn chưa nhận lời ở lại ăn cơm đ, nếu kh hôm nay kh biết uống bao nhiêu trận. Ngủ thôi, ngủ thôi."
Hai vợ chồng nói xong liền lăn ra ngủ, con gái nhỏ cũng chẳng màng đến. Hôm nay v.ú em Lưu dỗ bé ngủ, Ngọc Khê thực sự là kh gượng dậy nổi nữa.
Ngủ một mạch đến sáng, ngáp ngắn ngáp dài đ.á.n.h răng rửa mặt, chờ đến nhà ăn thì th nhóc mập mạp.
Ngọc Khê: "Cháu đến lúc nào thế?"
Nhóc mập: "Đến sớm ạ, đêm qua cháu về. Mợ ơi, cháu quà cho mợ này."
Ngọc Khê ngồi xuống ăn cơm: "Quà gì thế?"
Nhóc mập chút ngượng ngùng: "Mẹ kế cháu chọn đ, cháu kh hiểu lắm, chọn cho mợ cái túi xách. Còn lại đều là cháu chọn, đồ chơi cho em gái, xe biến hình cho trai nhỏ, những cái khác là bố chọn."
Ngọc Khê khựng lại một chút: "Cảm ơn nhé."
Nhóc mập: "Kh gì ạ."
Ăn xong, Ngọc Khê th cái túi, là thương hiệu nước ngoài, một cái túi giá m vạn tệ, cô còn chưa nỡ mua bao giờ. Túi của cô hình như toàn là được tặng. Bạch Nhiêu đúng là giấc mơ thành hiện thực, thành tiền ra tay cũng hào phóng quá.
Kiểu dáng túi Ngọc Khê thích, cô thích túi màu vàng nhạt, màu x biển cũng kh tồi.
Đến c ty, ngày làm đầu tiên của năm mới, mọi đều chưa tinh thần lắm, còn chưa hoàn hồn sau kỳ nghỉ Tết. Ngọc Khê dặn dò trợ lý mang báo cáo do thu phòng vé vào ngay lập tức.
Vừa ngồi xuống chưa bao lâu, chưa đợi số liệu đưa tới thì ện thoại của Vương Phúc Lộc đã đến, giọng nói oang oang: "Ha ha, phòng vé tg lớn ! đoán là sẽ kh tệ, kh ngờ lại vượt quá mong đợi. Ngày đầu c chiếu đã đạt 7 triệu do thu, phim nước ngoài cũng lép vế, ổn định chiếm vị trí số một thị trường trong nước. Cô đoán xem, một tuần do thu bao nhiêu?"
Ngọc Khê kinh ngạc. Dù là mùng Một Tết, dù là ngày tốt, nhưng 7 triệu tệ thật sự cao. Cô đoán bảo thủ: "Hai mươi triệu?"
Vương Phúc Lộc nói: " đầu tư kh ít phim, bộ này do thu tốt nhất. Một tuần đã hai mươi hai triệu do thu. Tuy rằng về sau giảm nhiệt, nhưng cảm th năm mươi triệu kh thành vấn đề."
Năm mươi triệu do thu phòng vé là con số cao ở thị trường trong nước, coi như là sự đột phá. Đáng tiếc chi phí sản xuất hơi lớn, chia ra thì kiếm kh được quá nhiều. Chia sẻ rủi ro thì lợi nhuận tự nhiên cũng bị chia bớt.
Ngọc Khê vẫn vui mừng, đầu năm vận may tới tấp, hơn nữa cô cũng chẳng quản lý gì nhiều, tự nhiên kiếm được một món hời, khởi đầu tốt đẹp.
Chờ cúp ện thoại, tính thêm cả do thu từ hệ thống rạp chiếu phim chiếu bộ Ai, thật ra tính tính lại thì tiền cô nhận được cũng kh ít, hai bên đều kiếm bộn.
Ngọc Khê gọi ện thoại nội bộ cho Tiết Nhã. Tiết Nhã cười: "Tớ đang đợi bên rạp chiếu phim báo cáo đây, xem ra kh cần đợi nữa ."
"Vẫn đợi chứ, lát nữa mang qua cho tớ xem."
"Ok."
Hai bản số liệu nh được đưa tới, hiển thị do thu phòng vé, sau đó là do thu rạp chiếu. Vị trí rạp tốt, trang hoàng đẹp, thương hiệu đã tiếng nên kh lúc nào vắng khách. Chọn m bộ phim hay, tự nhiên phim nhà được xếp suất chiếu cao nhất, tiếp theo là phim nước ngoài, lợi nhuận bảy ngày Tết khá.
Ngọc Khê: "Thảo nào lại mở thêm một rạp chiếu phim nữa, ai cũng nhòm ngó miếng thịt mỡ này mà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-568-kinh-hach.html.]
Tiết Nhã ôm tài liệu: "Đúng vậy, do thu phòng vé trong nước ngày càng tốt, kh gian lợi nhuận cũng lớn, sau này cạnh tr sẽ càng khốc liệt hơn."
"Bên cũng tr thủ, nhưng tớ kh kiến nghị cứ mở rộng số lượng rạp chiếu phim một cách mù quáng."
"Tớ hiểu mà. Đúng , đầu năm cần gọi ện cho lớp trưởng kh? Bên tớ nhân thủ kh đủ, đang ều tra một số c ty tiềm năng, cần chạy việc. Qua chút thời gian nữa tớ thành phố S, thật sự lo kh xuể."
Ngọc Khê tìm d : "Tớ gọi đây, hẹn gặp ở c ty nhé? Buổi trưa ăn cơm gần đây luôn. Cũng kh biết ngày đầu làm lớp trưởng ra ngoài được kh."
Tiết Nhã: " muốn lôi kéo thì nói rõ ràng. muốn tới thì chứng tỏ hứng thú, kh muốn tới thì thôi, dưa hái x kh ngọt, chúng ta cũng kh phi kh được, làm như cầu cạnh van xin vậy, c ty kh cần đại gia."
"Ok, tớ hiểu ."
Ngọc Khê bấm số, đây là số ện thoại bàn c ty. Hiện tại ện thoại bàn hiển thị số gọi đến. Lớp trưởng nhấc máy: "Bạn Lữ à."
Ngọc Khê: "Lớp trưởng nhớ số di động của tớ cơ à!"
Lớp trưởng ngượng ngùng: "Nhớ chứ. Bạn Lữ, tìm tớ việc gì kh?"
Ngọc Khê nói: " thể ra ngoài gặp mặt một chút kh? 10 giờ nhé, địa chỉ xxx, đến nơi lễ tân sẽ đón ."
Lớp trưởng choáng váng. vẫn luôn nhớ Lữ Ngọc Khê xin d của ở buổi họp lớp, sau đó biết cô kh đơn giản nên vẫn luôn mong chờ. Kh ngờ ngày làm đầu tiên ện thoại đã tới. Địa chỉ này quen lắm, c ty bọn họ cũng nằm trong khu văn phòng này: "Được, được chứ."
Ra ngoài kh khó, chỉ cần quẹt thẻ, ra ngoài một chuyến dễ dàng.
Ngọc Khê cúp ện thoại. Chị họ cũng tới chia sẻ số liệu. Ngọc Khê kể chuyện bạn học làm tác phẩm nghệ thuật từ vỏ sò: "Chị họ, em th vỏ sò thể tận dụng, chi phí thấp, cũng thể hợp tác. Chúng ta thiết kế, họ gia c, thể tiết kiệm được kh ít nhân c, đôi bên cùng lợi. Hơn nữa, em th thể dùng vỏ sò làm đồ mỹ nghệ lớn, nâng cao đẳng cấp lên một chút, chị th ?"
Chu Linh Linh: "Em đưa số ện thoại bạn em cho chị, chị đàm phán. Chúng ta hiện tại cần khai thác thị trường mới, ý tưởng này hay. Vỏ sò ở quê thì nhiều, vừa bảo vệ môi trường vừa rẻ, lợi nhuận."
Ngọc Khê l số di động ra: "Em gửi vào máy chị nhé."
Chu Linh Linh: "Được, chị trước đây, chị về họp đầu năm, còn xử lý việc chuyển giao cổ phần với muốn gặp riêng nữa."
"Vâng."
Ngày khởi c đầu tiên cũng kh nhàn rỗi, Ngọc Khê sau đó họp hai cuộc họp nhỏ.
Thời gian đã hơn 10 giờ, Ngọc Khê gặp lớp trưởng ở phòng khách: "Xin lỗi nhé, cuộc họp bị kéo dài, vốn tính 10 giờ là xong."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lớp trưởng Lưu Hưng mặt đơ ra. bảo đến tìm Lữ Ngọc Khê, kết quả Lữ Ngọc Khê là bà chủ! từ ngoài vào mới biết, cả một tầng lầu là hai c ty, bà chủ là cùng một . Nói tốt là biên kịch cơ mà?
Ngọc Khê ngồi xuống hỏi: "Uống gì kh?"
Lưu Hưng cười khổ: "Đã uống một ly cà phê , kh cần đâu. Bạn Lữ, à kh, Tổng giám đốc Lữ, tìm tớ đến là để bàn chuyện hợp tác?"
kh giống lắm!
Ngọc Khê: "Tớ đúng là bàn chuyện hợp tác, nhưng là với cá nhân . Thật ra là thế này, Ngọc Linh Âm đã chuyển đổi thành c ty đầu tư được hai năm . Tiết Nhã là Tổng giám đốc, phụ trách Ngọc Linh Âm. Tớ và đều c nhận năng lực của , cho nên gặp để hỏi xem muốn nhảy việc qua đây kh?"
Trái tim đang treo lơ lửng của Lưu Hưng bỗng rơi xuống đất. Hết kinh hãi lại đến ngạc nhiên về chính , nghiêm túc hỏi: "Đãi ngộ thế nào?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.