Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 607: Tự mình tới cửa
Ngọc Khê đứa bé, sức khỏe của bé hồi phục khá tốt, nằm viện thêm hai ngày nữa là thể xuất viện. Ngọc Khê mang đến một bộ thú b chính hãng, tặng là tặng cả một bộ.
Đứa bé vui sướng lăn lộn trên giường. Một bộ thú b này vừa mới bắt đầu mở bán, khó để mua đủ bộ, số thú b này nếu bán lại cũng được kha khá tiền.
Cha mẹ đứa bé càng thêm ngại ngùng, muốn trả tiền nhưng Ngọc Khê nhất quyết kh nhận.
Ngọc Khê cùng Chu Linh Linh tới bệnh viện, tự nhiên nhận ra, chuyện cô tặng thú b cũng được biết đến. Cô cũng kh làm khó cha mẹ đứa bé, ngược lại còn khen ngợi một phen.
C ty sản xuất đồ lưu niệm trong lòng dân trở thành một do nghiệp lương tâm, đáng tin cậy. Các cửa hàng bán đồ lưu niệm đều buôn bán tấp nập, đều tới mua đồ, đến xem náo nhiệt, cảm th mua được món đồ giống như cũng được thơm lây vậy.
Nhà máy sản xuất thú b làm kh kịp bán, ngày nào cũng tăng ca thêm giờ.
Tống Hoài Dương vẫn luôn chú ý đến việc này. Càng chú ý, càng tức đến hộc máu. Lần nào cũng là giúp đối thủ, đổi lại là ai thì cũng sắp tức c.h.ế.t .
Ngọc Khê thật sự tặng cờ thưởng, đưa thẳng đến Tập đoàn Hoa Thiên, chỉ đích d Tống Hoài Dương.
Cô nhân viên lễ tân mặt kh cảm xúc bấm ện thoại.
Phản ứng đầu tiên của Tống Hoài Dương là kh gặp, sau đó định cúp máy mới kêu lên: "Dẫn lên đây."
kh thể kh gặp, kh gặp thì giống như là chột dạ vậy.
Tập đoàn Hoa Thiên lớn, trong lòng Ngọc Khê thầm hâm mộ, c ty lớn đúng là tốt, cũng khí phái, c ty nhà cần nỗ lực hơn nữa a!
Tống Hoài Dương đích thân ra đón : "Lữ tổng, đã lâu kh gặp, ngọn gió nào thổi cô tới đây vậy."
Ngọc Khê cầm cờ thưởng nói: " tới tặng cờ thưởng cho Tống tổng. đúng là tốt, cũng kh biết nên cảm tạ thế nào, nghĩ nghĩ lại, chỉ nghĩ tới cờ thưởng."
Tống Hoài Dương chằm chằm vào tấm cờ thưởng, trên đó chỉ m chữ to: Tống Hoài Dương là tốt!
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
M chữ này đối với là sự sỉ nhục, so với cái gì cũng lực sát thương lớn hơn. hối hận , kh nên mời lên đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-607-tu-minh-toi-cua.html.]
Ngọc Khê lại chưa hết giận, mở ra chế độ khoe khoang: "Tống tổng kh biết đâu, nhà máy sản xuất đồ lưu niệm của chúng ngày nào cũng bận muốn c.h.ế.t, cổng nhà máy ngày nào cũng tới ngồi xổm c, chỉ vì để thể l được hàng, cửa xưởng đều bị chặn kín. Còn cửa hàng nữa, hiện tại kh chỉ thú b bán chạy, các sản phẩm khác cũng bán hết veo, đợt này đúng là quá nổi tiếng ."
Tống Hoài Dương cảm th sắp xuất huyết trong , tức giận a, nhưng vẫn giữ nụ cười, hơn nữa còn nghiến răng nghiến lợi đưa ra lời chúc mừng.
Ngọc Khê tiếp tục nói: "Còn nữa nha, nhiều thương lái l hàng thế nhưng lại muốn ký hợp đồng dài hạn, càng những trước kia bội ước, lúc này lại cầu nội cáo bà ngoại xin ký hợp đồng, bỏ ra nhiều tiền cũng chịu."
Tống Hoài Dương thật sự nhịn kh nổi nữa: "Lữ tổng cứ tự nhiên, ra ngoài một chuyến, Tiểu Lưu mau rót nước."
Ngọc Khê Tống Hoài Dương nắm chặt tay, trong lòng thoải mái, thầm mắng một câu đáng đời a. Cô mới kh ngốc mà ngồi chờ đâu, Tống Hoài Dương trăm phần trăm sẽ kh quay lại nữa. Cô đứng dậy: "Nước thì thôi khỏi, cũng việc trước, cờ thưởng để lại đây, đây là sự cảm kích đối với Tống tổng, cảm ơn , thật sự, quá cảm tạ."
Mặt Tiểu Lưu đều tê dại, hôm nay ta mới được kiến thức sự lợi hại của vị Lữ tổng này. ta g.i.ế.c kh th máu, cô cười cảm ơn , làm cho chính hận kh thể c.h.ế.t được, mới là tra tấn .
Tâm trạng Ngọc Khê vui sướng rời . Tiểu Lưu thoáng qua tấm cờ thưởng, trước khi Tổng giám đốc quay lại, vội vàng mang tiêu hủy, sợ Tổng giám đốc lát nữa sẽ nổi ên.
Diêu Trừng toàn bộ hành trình vây xem bà chủ chọc tức ta như thế nào, đôi mắt lấp lánh ánh : "Bà chủ, chị quá lợi hại, em nếu được một nửa sự lợi hại của chị thì tốt ."
Ngọc Khê trầm mặc vài giây: "Cũng đúng, em nếu được một nửa của chị, cũng sẽ kh bị Niên C Tâm lừa mất."
Diêu Trừng câm nín, chút tán đồng lời nói về Niên C Tâm. Bà chủ cứ ở xa xa là tốt nhất, phi, cô lại nghĩ tới Niên C Tâm chứ.
Hôm nay những lời Ngọc Khê nói đều là sự thật, nhà máy sản xuất đồ lưu niệm kh thiếu mua, chỉ thiếu hàng, thiếu hàng trầm trọng!
Cuối cùng Ngọc Khê cùng chị họ thương lượng, c nhân đều là c nhân lâu năm, cũng kh thể vì tiền tăng ca mà bỏ bê sức khỏe. Chia làm hai ca, mỗi ca bảy tiếng đồng hồ, một ngày mười bốn tiếng, trả tiền c cho chín tiếng. Tính ra thì thời gian làm việc ít, tiền lương cao, mọi cũng thể được nghỉ ngơi tốt.
Chu Linh Linh nghẹn cục tức đã lâu, vừa lúc thừa tg x lên, nhân cơ hội nuốt kh ít thị phần của Hoa Thiên.
Về phần diễn biến tiếp theo của vụ b bẩn lòng dạ hiểm độc, bán đồ chơi đã bị tìm ra, thuận lợi lần ra xưởng đen. Xưởng đen bị niêm phong, hơn nữa vấn đề nghiêm trọng, kh ít xưởng đen bị khui ra, báo chí đưa tin rầm rộ, kinh hãi thực sự, bất tri bất giác trong các con ngõ nhỏ lại ẩn giấu nhiều xưởng đen đến vậy.
Chờ mọi chuyện đều trần ai lạc định, đã là tháng 11, tổng do thu phòng vé của bộ phim cũng đã thống kê xong.
Ngọc Khê cầm bảng tổng do thu phòng vé mà tay đều run run.
(Lời tác giả: Ngày mai ban ngày sẽ từ từ sửa lỗi chính tả, kh được , buồn ngủ c.h.ế.t mất, vẫn sẽ liên tục cập nhật vạn chữ ~)
Chưa có bình luận nào cho chương này.