Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 61: Bị thương
Ngọc Khê thật kh ngờ lại gặp Lý Miêu Miêu ở đây. Sau vụ phong ba tin đồn, cô ít khi th Lý Miêu Miêu ở trường. Cô ta tài nguyên trong tay nên m vai phụ nhỏ cũng chưa từng đứt đoạn.
đôi khi vô tình chạm mặt, Lý Miêu Miêu đều hất cằm bỏ , tỏ vẻ "chúng ta kh cùng đẳng cấp".
Lý Miêu Miêu mặc thường phục, trên mặt vẫn còn lớp trang ểm diễn xuất, giọng ệu khó chịu: "Cô đến đây làm gì?"
Ngọc Khê vốn tâm trạng đang kh tốt, trực tiếp đáp trả: " dẫm lên đất nhà cô hay hít thở kh khí nhà cô à mà cô quản đâu!"
Lý Miêu Miêu nghẹn họng, hừ một tiếng: " nói chuyện cứ như đ.á.n.h rắm vậy, mồm thì bảo kh làm diễn viên, kết quả lại mặt dày mày dạn đuổi theo đến tận đoàn phim."
Ngọc Khê th phiền phức thực sự, lạnh lùng nói: "Cô muốn ngày mai kh quay phim được nữa thì thể thành toàn cho cô."
Lý Miêu Miêu lùi lại một bước, phản xạ ều kiện ôm l mặt, mặt đỏ bừng lên. Cô ta chút sợ bị Ngọc Khê đánh, lại chút thẹn quá hóa giận.
Ngọc Khê kh thèm để ý đến Lý Miêu Miêu nữa, tiếp tục quan sát đoàn phim. Đặc ểm trang phục dân quốc cô đã cơ bản ghi nhớ hết, nhưng thế này vẫn chưa đủ, đôi mày th tú nhíu lại, xem ra tìm thêm tư liệu.
Lý Miêu Miêu lại híp mắt, vừa cô ta nghe th truyền lời với đạo diễn rằng th m cô gái xinh xắn, vừa khéo đang thiếu m vai nha hoàn. Vừa th Ngọc Khê cô ta liền cuống lên, sợ Lữ Ngọc Khê được vào đoàn phim.
Chỉ nghĩ đến việc đuổi Lữ Ngọc Khê mà cô ta quên béng mất một chuyện: "Này, Lữ Ngọc Khê, cô muốn biết tin tức về Niên Quân Mân kh?"
Ngọc Khê nhíu mày: "Cô biết?"
"Đương nhiên, cô cầu xin , hoặc là tự tát một cái, sẽ nói cho cô biết, thế nào?"
Ngọc Khê kéo tay Lôi Âm đang nổi giận lại, xoay xoay cổ tay: " , đối xử với cô ta quá t.ử tế ."
Lý Miêu Miêu lại lùi thêm một bước, nhưng Ngọc Khê phản ứng nh hơn, chộp một cái đã tóm được tóc Lý Miêu Miêu: "Bây giờ cô thể nói đ."
Lý Miêu Miêu hoảng sợ, da đầu đau nhói, lực kéo ngày càng mạnh khiến cô ta đau ếng cả . Chờ th của đoàn phim tới, lời định khai ra lại nuốt trở vào, còn khiêu khích nói: " của đoàn phim đến , cứ kh nói cho cô biết đ, cho cô sốt ruột c.h.ế.t."
Ngọc Khê liếc khoảng cách, cười lạnh: "Vậy thì trước khi họ đến, sẽ đ.á.n.h sưng mặt cô. Cô nói xem, xinh hơn cô, đoàn phim lại đang thực sự kh tìm th , liệu họ để thay thế cô kh nhỉ?"
Đồng t.ử Lý Miêu Miêu co rút lại. Ngọc Khê nhếch khóe miệng: "1."
Lý Miêu Miêu kh dám đ.á.n.h cược, cô ta kh nắm bắt được Lữ Ngọc Khê. Khi đếm đến 2, cô ta vội hét lên: " nói, nói."
"Vậy thì nh lên, ngắn gọn súc tích thôi."
"Niên Quân Mân hình như đến đây c tác khảo sát, sau đó bị thương, ngay m ngày trước thôi. Ở đây kh ít tới, bọn đang l cảnh dưới chân núi thì đụng , kẻ giấu d.a.o trong tay áo, đ.â.m Niên Quân Mân bị thương."
Ngọc Khê giật tóc Lý Miêu Miêu: "Những lời cô nói đều là thật?"
Lý Miêu Miêu cảm giác da đầu như sắp bị lột ra, đau đến ứa nước mắt: " kh nói dối, đều là sự thật. Cô kh tin thì đợi của đoàn phim tới thể hỏi họ."
Ngọc Khê kh tin Lý Miêu Miêu, chờ của đoàn phim tới, bu Lý Miêu Miêu ra hỏi thăm tình hình, xác nhận mọi chuyện là thật.
Ngọc Khê kh thể ngồi yên được nữa, lảo đảo chạy , cô sợ hãi, giấc mơ đã trở thành sự thật, liệu giống như cô phỏng đoán hay kh, cô kh dám nghĩ tới.
Thị trấn Bành kh lớn nhưng các địa ểm cũng cách nhau một đoạn. Ngọc Khê chạy đến Cục C An thì chân đã run rẩy, vừa mở miệng, đường thở cũng đau rát.
ta tưởng chuyện lớn gì xảy ra: "Cô gái, cô bình tĩnh lại, từ từ nói!"
Ngọc Khê cố gắng ổn định hơi thở, nén đau đớn: "Chào chú, xin hỏi m ngày trước bị thương kh ạ?"
C an viên đáp: "Đúng vậy."
Ngọc Khê: "Cháu là vị hôn thê của bị thương, chú biết được đưa đến bệnh viện nào kh ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-61-bi-thuong.html.]
C an viên nói: "Chú kh biết, nhưng chú thể giúp cháu hỏi thăm. Tuy nhiên, cháu muốn tìm ai, cháu mang theo chứng minh thư kh?"
Ngọc Khê: " ạ, ạ."
Nhưng sờ vào túi mới phát hiện túi xách đang ở chỗ Lôi Âm: "Chú chờ cháu một chút, bạn cháu đang ở phía sau, cháu l."
"Được."
Ngọc Khê vừa ra khỏi cổng kh xa thì gặp nhóm bạn, cô kh giải thích nhiều, l chứng minh thư quay lại.
Xem xong chứng minh thư, lại gọi ện thoại cho trường học để đối chiếu thân phận, cuối cùng nhờ Lôi Âm và mọi làm chứng, họ mới hoàn toàn tin tưởng.
Sau đó họ gọi ện thoại , quay lại nói với Ngọc Khê: "Đã liên hệ được , lát nữa họ sẽ gọi lại."
Ngọc Khê vội vàng nói: "Cảm, cảm ơn chú."
Điện thoại gọi lại chậm, nửa giờ trôi qua mới hồi âm. Ghi nhớ địa chỉ xong, c an viên nói: "Đây là địa chỉ, cháu !"
Ngọc Khê hỏi: "Chú biết tình hình thương tích của bị thương kh ạ?"
C an viên đáp: "Chú cũng kh rõ, cháu đến nơi sẽ biết."
Ngọc Khê lại lần nữa cảm ơn, trong lòng cũng bình tĩnh hơn chút, vội vàng rời .
Lần này thì hay , cũng kh cần ở lại huyện Bành nữa. Nhóm Viên Viện kh yên tâm về Ngọc Khê nên bắt chuyến xe cuối cùng cùng nhau trở về.
Niên Quân Mân đang ở bệnh viện số 2. Ngọc Khê hỏi y tá, y tá chỉ dẫn: "Khu nội trú, tầng 3, phòng 305."
Ngọc Khê hỏi: "Chị biết tình hình vết thương thế nào kh ạ?"
Y tá lắc đầu: " kh biết, ở đây chỉ th tin nhập viện thôi. Tuy nhiên tầng 3 kh phòng chăm sóc đặc biệt (ICU), chắc là kh đâu, cô yên tâm."
"Cảm, cảm ơn chị."
Ngọc Khê suýt chút nữa bật khóc. Đến tầng 3, th từ trong phòng ra, cô thở phào nhẹ nhõm mới bước tới.
"Mau vào , Quân Mân vẫn luôn chờ đ!"
Trái tim Ngọc Khê lúc này mới thực sự yên vị trong lồng ngực: "Cảm ơn."
Nhưng nhóm Lôi Âm nhau quyết định kh vào theo.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngọc Khê sắc trời: " tớ ở lại là được , đêm nay tớ kh về, các yên tâm."
Nhóm Viên Viện thương lượng một chút: "Vậy được, bọn tớ về trước, chuyện gì thì gọi ện cho bọn tớ."
"Được, các về cẩn thận nhé."
Ngọc Khê theo bóng nhóm Viên Viện rời , lúc này mới đẩy cửa bước vào.
Phòng bệnh là phòng hai . Niên Quân Mân dựa vào đầu giường, mắt kh chớp Ngọc Khê. Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm, tinh thần tốt như vậy, chắc c là kh .
Niên Quân Mân nhếch khóe miệng cười: "Vị hôn thê!"
Mặt Ngọc Khê đỏ bừng, lúc nãy cô cũng vì cuống quá, sợ nói là bạn gái thì kh đủ sức nặng nên mới nói là vị hôn thê.
Niên Quân Mân kh trêu Ngọc Khê nữa: " em biết nằm viện?"
Ngọc Khê tìm ghế ngồi xuống: "Em huyện Bành, Lý Miêu Miêu vừa khéo th, lúc đầu em cũng kh tin. bị thương ở đâu?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.