Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 623: Phát hiện

Chương trước Chương sau

Đều là m đứa trẻ nhỏ tuổi, những đứa lớn hơn hoặc bằng tuổi Hà Huyên thì kh ai tiến lên.

Ngọc Khê là lớn, bọn trẻ lại còn nhỏ, cô thể th sự ghen tị trong mắt những đứa trẻ lớn hơn, sự ghen tị sắp hóa thành thực chất luôn . Cô ít khi đến đây, cúi đầu Hà Huyên.

Hà Huyên biết bị ghen tị, cũng may là kh ngốc, sẽ kh sấn tới bắt chuyện. Ngọc Khê xoa đầu Hà Huyên: "Đi thôi!"

Viện trưởng th Hà Huyên lại đến thì ngẩn . Hà Huyên nhớ thương cô nhi viện nhưng cũng kh hay đến, thường thì quần áo nhỏ tích p một thời gian mới mang lại, một ngày đến hai lần thì đây là lần đầu tiên.

Ngọc Khê cũng kh nói nhảm, trực tiếp hỏi: " nghe Hà Huyên nói hỏi tình hình của thằng bé, còn hỏi thủ tục nhận nuôi. muốn hỏi, bà nhớ đó là ai kh?"

Viện trưởng thích Hà Huyên. Kh đứa trẻ nào ở cô nhi viện cũng được yêu mến, nhưng Hà Huyên thiện lương, luôn nhớ về cô nhi viện, tấm lòng thành thật, đây là một đứa trẻ tốt. Bà hy vọng Hà Huyên luôn được ở cùng gia đình nhận nuôi, cũng kh giấu giếm: "Một phụ nữ, khoảng hơn ba mươi tuổi. Cô ta đến nói với về dáng vẻ của Hà Huyên, tưởng mẹ ruột Hà Huyên tìm đến nên cô ta hỏi gì cũng kh giấu. Mãi đến khi phụ nữ đó hỏi thủ tục nhận nuôi, phát hiện kh đúng, bèn nói dối là trẻ đã gửi nuôi thì kh thể nhận nuôi lại được nữa, phụ nữ đó lập tức bỏ ."

Ngọc Khê nhíu mày, sự việc kh đơn giản: "Thật sự kh mẹ ruột ?"

"Tuyệt đối kh . tuy tuổi nhưng mắt kh hoa. hỏi m câu, cô ta liền chột dạ. Cho nên mới định chờ Hà Huyên đến thì nói cho thằng bé một tiếng."

Hà Huyên ngẩn : "Cô biết con ? Còn biết cả con của hiện tại nữa."

Viện trưởng nói: " chuẩn, phụ nữ kia vừa liền biết kh thật lòng muốn nhận nuôi. nghi ngờ bọn buôn kh, đã sớm theo dõi Hà Huyên. Hà Huyên ưu tú như vậy, cho nên muốn tìm cách khác, đ.á.n.h chủ ý vào việc nhận nuôi."

Trong lòng Ngọc Khê lộp bộp một cái: "Viện trưởng, đến nhận nuôi trẻ, các bà làm phân biệt được bọn buôn ạ!"

Viện trưởng: "Trước kia cũng từng , may nhờ thủ tục nhận nuôi phiền phức nên chặn được một ít. Bất quá cũng trường hợp tra kh ra, chúng cũng chẳng còn cách nào."

Bà cũng bất lực, cho nên mở to đôi mắt tinh tường mới được.

Ngọc Khê kiến nghị: " thể thích hợp thăm lại trẻ sau khi được nhận nuôi."

Điều này cũng thể tránh cho những trường hợp giống như Hà Huyên, thật sự xảy ra chuyện cũng kh ai quản.

Viện trưởng bất đắc dĩ nói: " nhận nuôi trẻ đều kh muốn đứa bé và cô nhi viện còn liên hệ gì nữa. chỉ thể hy vọng các bộ phận liên quan thể ều tra rõ ràng hơn, sau này đưa ra một số kiến nghị."

"Đây cũng là một cách. Viện trưởng, bà thể tả lại diện mạo phụ nữ đó kh?"

Viện trưởng để ý nên vẫn nhớ: "Tr cũng xinh đẹp, dáng kh cao lắm. Đúng , trên chóp mũi một nốt ruồi nhỏ, da dẻ khá trắng..."

Ngọc Khê xây dựng chân dung phụ nữ trong đầu, chờ nhớ lại, cô thốt lên: " đã gặp ."

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Viện trưởng: "Nói như vậy, cô biết là ai ?"

Ngọc Khê nheo mắt: " gặp ở quán lẩu."

Hà Huyên sửng sốt: "Quán lẩu ạ?"

Ngọc Khê kéo tay Hà Huyên đứng dậy, nói với viện trưởng: "Cảm ơn bà, để lại số ện thoại cho bà, lần sau động tĩnh gì, bà gọi ện báo trước cho nhé."

Viện trưởng: "Được, được."

Ngọc Khê dắt Hà Huyên xuống lầu, cô muốn đến quán lẩu bắt . Cô nhận ra phụ nữ này kh lần đầu tiên th, ký ức chút xa xôi nhưng dễ liên kết lại, lúc trước ở cổng trường cũng là phụ nữ này.

Hà Huyên ngồi trên xe mới hỏi: "Dì ơi, đó liệu mẹ con kh?"

"Kh ."

Ngọc Khê khẳng định. Cô kh th bất cứ nét nào giống Hà Huyên trên mặt phụ nữ kia, hơn nữa cách hành xử cũng kh giống mẹ ruột. Cô nghiêng đầu Hà Huyên.

Hà Huyên lớn lên đẹp trai sáng sủa, cô cũng từng nghĩ, Hà Huyên kh bệnh tật gì, lại bị vứt bỏ ở cô nhi viện. Xem ra, đứa trẻ này kh bị vứt bỏ đơn giản như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-623-phat-hien.html.]

Cô lại sầu não. Hà Huyên chín tuổi, theo sự phát triển của xã hội, giáo d.ụ.c được đẩy nh, trẻ con chín tuổi bây giờ hiểu biết nhiều hơn mười m tuổi ngày xưa. Tách biệt chín năm, nếu thật sự tìm được cha mẹ ruột, liệu khoảng cách hay kh?

Ngọc Khê suy nghĩ suốt dọc đường đến quán lẩu, tìm quản lý để hỏi thăm.

Quản lý: "Ngài tìm Triệu Cốc Vũ ?"

"Đúng vậy, cô ở đâu?"

Quản lý tiếc nuối nói: "Cô đã nghỉ việc từ hôm trước , cũng kh biết đâu."

" biết th tin gì khác về cô kh?"

Quản lý cũng kh giấu giếm: "Cô đột ngột, chúng cũng kh biết đâu. Hay là thế này, tìm quan hệ khá tốt với Triệu Cốc Vũ hỏi xem, xem hỏi ra được gì kh."

Ngọc Khê cảm tạ: "Thật sự phiền quá."

"Thưa cô, xin chờ một chút."

Quản lý quay lại nh, dẫn theo một nhân viên phục vụ: "Đây là Tiểu Lý, ở cùng phòng trọ với Triệu Cốc Vũ, cô thể hỏi cô ."

"Cảm ơn."

Quản lý làm việc, Ngọc Khê hỏi: "Chào cô, muốn hỏi chút về tình hình của Triệu Cốc Vũ, cô thể cho biết những gì cô biết kh?"

Tiểu Lý cúi đầu: " biết kh nhiều lắm."

Ngọc Khê l ví tiền, cô thói quen mang theo lượng lớn tiền mặt. Cô rút ra một ngàn tệ đặt lên bàn, cũng kh nói nhảm: "Trả lời , chỗ này là của cô."

Mắt Tiểu Lý sáng lên: "Ngài gì muốn hỏi, đều nói cho ngài biết."

Ngọc Khê: "Cô biết cái gì thì cứ nói hết cho là được."

Tiểu Lý cầm tiền, sắp xếp ngôn ngữ: "Chúng thuê nhà ở cùng nhau một năm, làm việc cùng nhau một năm. từng hỏi cô lại ra ngoài làm việc, cô bảo kh nhà để về, chỉ thể ra ngoài làm thuê. Sau này th cứ thần thần bí bí, cũng kh muốn nói chuyện nhiều với cô . Đúng , mùa đ năm ngoái, một khoảng thời gian dài cô hoảng hốt, làm sai nhiều lần, mãi đến đầu năm mới đỡ hơn. M hôm trước đột nhiên nghỉ việc."

Ngọc Khê vừa nghe th thời gian đều khớp: "Cô biết vì nghỉ việc kh?"

"Cái này cũng kh biết, đột ngột. Bất quá, th vui vẻ."

Ngọc Khê: "Cô còn biết gì khác kh?"

Tiểu Lý cẩn thận nhớ lại, "A" một tiếng: "Đúng , biết cô từng sinh con, cái này tính kh?"

Ngọc Khê: "Tính, cô biết được?"

"Chúng tắm chung, bụng dưới cô vết sẹo, cố ý hỏi khác, biết là sẹo do sinh mổ để lại."

Ngón tay Ngọc Khê gõ nhẹ mặt bàn, đây là th tin quan trọng. Đứa trẻ và Hà Huyên, nếu kh đoán sai thì chắc là con trai, hơn nữa quan hệ lớn với Hà Huyên.

Lại thêm chuyện Niên Phong năm xưa, cô tự nhiên nghĩ ngay đến chuyện tráo đổi con cái.

Ngọc Khê cảm ơn dẫn Hà Huyên rời .

Hà Huyên th minh, lại được nhóm Ngọc Khê dạy dỗ tốt nên cũng đoán được: "Bà ta nhất định liên quan đến thân thế của con."

Ngọc Khê ừ một tiếng: "Chúng ta tìm dượng con, bảo dượng ều tra."

Duy nhất đáng tiếc là nhân viên phục vụ kh giống nhân viên c ty thẻ nhân viên, ảnh chụp lưu lại.

Hà Huyên nắm chặt hai tay. vừa khao khát cha mẹ ruột, lại vừa chút sợ hãi. Trước kia từng nghĩ tại bị vứt bỏ, hiện tại biết sự tình kh đơn giản, nhưng sinh ra chưa từng tiếp xúc với cha mẹ, cha mẹ ruột liệu thích kh?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...