Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 668: Bồi thường
Ngọc Khê suýt chút nữa phun nước ra, bộ dạng thâm tình của Vương Tím Linh thật sự làm cô buồn nôn.
Niên Phong nhắm mắt lại, mở ra, chỉ tặng một chữ: "Cút."
Vương Tím Linh mở to hai mắt, kh thể tin được.
Ngọc Khê th Vương Tím Linh lại muốn mở miệng, vội l ện thoại ra, mở ảnh chụp: "Đây là ảnh chụp hai tháng trước, Vương tiểu thư kh lạ chứ!"
Vương Tím Linh nghi hoặc tiến lên một bước, rõ ràng, mặt trắng bệch.
Ngọc Khê: " rõ chưa? Vậy là tốt , đừng tưởng làm chuyện bí ẩn, cũng đừng diễn bộ dạng thâm tình nữa. Hơn bốn mươi tuổi , còn tưởng là thiếu nữ, thể vì yêu mà ên cuồng !"
Niên Phong hỏi: "Tiểu Khê, trên ện thoại là cái gì?"
Ngọc Khê nói: "Hai tháng trước con chụp được Vương tiểu thư và Tịch Nhạc ăn cơm ở nhà hàng. Ảnh đã rửa ra định đưa cho ba, nhưng ba kh về, lại chuyện chuẩn bị kết hôn với chị Mai, con cùng Quân Mân nhất thời quên mất. Bất quá, hiện tại l ra dùng vừa lúc."
Vương Tím Linh sắc mặt thay đổi liên tục, nghĩ đến chuyện ở nhà vệ sinh, đồng t.ử co rút, gắt gao Lữ Ngọc Khê. Lữ Ngọc Khê tâm tư giấu thật sâu, cũng đúng, một phụ nữ mở m c ty, thành tựu đều kh tồi, thể đơn giản.
Niên Phong cầm l ện thoại, lướt xem. gương mặt trắng bệch của Vương Tím Linh, trong lòng thoải mái hơn nhiều. Nếu kh bên luôn kẻ giám sát, nhất định đã tìm xử lý Vương Tím Linh .
Vương Tím Linh c.ắ.n răng: "Niên Phong, nghe em nói, em và kh quan hệ gì."
Dù cũng quyết tâm kh nhận.
Ngọc Khê bội phục da mặt dày của bà ta: "Nhắc nhở bà một chút, khách sạn lớn đều camera giám sát."
Vương Tím Linh đen mặt!
Niên Phong hừ lạnh một tiếng: "Vương tiểu thư, kh làm gì được Vương gia ở thành phố G, nhưng cô trở về nói cho Vương gia biết, món nợ này nhớ kỹ. Vương gia muốn làm ăn ở thủ đô, chúng ta cứ chờ xem. Bảo Vương gia thành thật chút, đừng tưởng th minh còn khác là kẻ ngốc."
Dừng lại một chút, tiếp tục nói: "Còn cô, mục đích của cô là gì, cô và đều rõ. Hơn nữa, Niên Phong là bệnh sạch sẽ trong tình cảm, cô so với một ngón tay của vợ cũng kh bằng. Vương tiểu thư chơi bời phóng túng, ai cũng thể làm chồng, nhưng đừng làm buồn nôn nữa. Được , mời về cho, đừng làm bẩn mắt ."
Ngọc Khê Vương Tím Linh tức muốn hộc máu, chớp chớp mắt, cái miệng độc địa của Quân Mân là di truyền từ ba a!
Vương Tím Linh biết kh diễn được nữa, trong lòng bực bội vì bị Lữ Ngọc Khê nắm thóp, c.ắ.n răng: "Cô đừng hối hận, bỏ qua cưới một bà thím."
Niên Phong cười nhạo, lười phản ứng: "Cút."
Vương Tím Linh mất hết mặt mũi, trừng mắt Lữ Ngọc Khê: "Đưa ảnh cho ."
Ngọc Khê đảo mắt liền hiểu, Vương Tím Linh dã tâm. Cô ta ở thành phố G cũng là thể diện, thật sự bán cho phóng viên thì bất lợi cho việc cô ta tr giành gia sản, Vương gia cũng cần giữ th d.
Ngọc Khê cười, đồ trong tay thành bảo bối : "Đưa cho bà cũng được thôi, nhưng bà đẩy ta ngã, cần xin lỗi và tỏ vẻ chút thành ý kh?"
Vương Tím Linh trừng mắt. Cô ta từ nhỏ chưa từng chịu khổ, nhà tiền, cô ta chính là thiên kim tiểu thư, gả chồng cũng là liên hôn, chồng nể mặt cô ta. Bắt cô ta xin lỗi một bà thím? Cắn răng: "Nằm mơ."
Ngọc Khê xoay xoay ện thoại: "Ồ? nghĩ, m tấm ảnh này, hai em trai của bà sẽ hứng thú hơn đ."
Vương Tím Linh đen mặt: "Vợ chồng Phương Càn là bạn của cô."
Ngọc Khê hạ ện thoại xuống: " tưởng bà quên chứ. Nếu biết chúng là bạn bè, bà chẳng lẽ kh chút nào nể mặt em trai mà tính kế dẫm đạp lên thể diện vợ chồng Phương Càn ?"
Vương Tím Linh sắc mặt thay đổi. Cô ta ở thành phố G tìm trai bao bị chồng phát hiện ly hôn, về nhà mẹ đẻ bị cụ cảnh cáo. Đều do lần này tới thủ đô, cho rằng cách xa nên kh kìm nén được, để lại nhược ểm. Cân nhắc xong xuôi: " xin lỗi thì cô đưa ảnh?"
Ngọc Khê về phía ba, việc này hỏi ý .
Niên Phong mở miệng nói: "Xin lỗi, bồi thường. Con trai suýt nữa thì mất, đây là con mọn lúc tuổi già. Chỉ cần bồi thường, tất cả ảnh đều đưa cho cô, chúng sẽ kh giữ lại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-668-boi-thuong.html.]
Vương Tím Linh muốn hộc máu: "Bồi thường bao nhiêu?"
Sớm biết thế cô ta thà chạy trốn còn hơn, nhưng nghĩ lại, chạy cũng kh được, họ ảnh chụp.
Ngọc Khê cao hứng, Vương Tím Linh bị làm khó, lúc này còn về, tự like cho sự cơ trí của .
Niên Phong nghĩ, vừa lúc kiếm chút của hồi môn cho vợ: "500 vạn tiền mặt."
Vương Tím Linh run lên, đau lòng như cắt. Cô ta đứng tên cổ phần nhưng tiền mặt thật kh nhiều, đặc biệt là cô ta tiêu xài hoang phí, lại chi cho trai bao kh ít, trong tay chỉ còn hơn 600 vạn. Lần này nếu mất ... "300 vạn."
Niên Phong hừ một tiếng: " kh đang thương lượng."
Vương Tím Linh cái ện thoại, c.ắ.n chặt răng. Lần này đúng là vừa mất phu nhân lại thiệt quân, tự hại thê thảm: " trả."
Ngọc Khê cười: "Buổi chiều, gặp ở bệnh viện."
Vương Tím Linh run run cầm túi xách chạy biến.
Niên Phong tâm tình thoải mái, nói với Ngọc Khê: "May mà con tới, ba cảm ơn con."
Ngọc Khê cười: "Cũng là vừa vặn, dù con kh tới thì Vương Tím Linh cũng kh thoát được, ảnh chụp vẫn luôn ở đó."
Niên Phong nghĩ cũng đúng, ảnh còn đó, kh sợ Vương Tím Linh kh vào khuôn khổ.
Ngọc Khê cùng Niên Phong về bệnh viện. Hoa Mai đã tỉnh, th Niên Phong, trong mắt chút tránh né, trong lòng bà vẫn còn khúc mắc.
Ngọc Khê dẫn Chu Lộ ra ngoài, để lại kh gian cho ba giải thích.
Chờ trong phòng bệnh hòa giải xong, Ngọc Khê về nhà một chuyến tìm hết ảnh chụp ra. Đến chỗ Tiết Nhã, Ngọc Khê nghĩ cũng l lại, thật ra thứ giá trị nhất chính là đoạn video giám sát.
Vương Tím Linh xụ mặt tới, xin lỗi đưa tiền, kiểm tra đồ Ngọc Khê đưa, xác nhận lại lần nữa: "Thật sự kh còn?"
Ngọc Khê: "Chúng là giữ chữ tín."
Vương Tím Linh xác nhận m lần, trong lòng hận kh thể làm gì được. Nơi này là thủ đô, Niên gia dám uy h.i.ế.p cô ta, một chút cũng kh để cô ta vào mắt. Đến nỗi Lữ Ngọc Khê, cô ta càng kh dám động, cô ta chưa quên đó là cháu ngoại của Trịnh Mậu Nhiên.
Trịnh Mậu Nhiên ở thành phố G, Vương gia cũng sẽ kh vì cô ta mà đắc tội Trịnh Mậu Nhiên. Cô ta vì tài sản, kh chỉ kh thể trả thù mà ngày sau còn tìm cách hòa hoãn quan hệ, cứng mặt bỏ .
Vương Tím Linh thể nghĩ đến, Ngọc Khê tự nhiên cũng thể.
Hoa Mai biết bồi thường, l được quá thuận lợi. Bà cũng kh ngốc, biết là Ngọc Khê nắm được thóp ta mới chịu xin lỗi bồi thường, nói với Ngọc Khê: "Số tiền này kh thể nhận, Ngọc Khê, đây nên là của con."
Ngọc Khê xua tay: "Ảnh chụp vốn dĩ là chúng con đưa cho ba, chị Mai cứ cầm !"
Niên Phong ấn tay Hoa Mai: "Tiểu Khê nói thế thì em cứ cầm ."
Cái khác, cũng sẽ bồi thường cho con dâu. Lần này con dâu giúp đại ân, nghĩ đến hội đấu giá sắp tới, đã chủ ý.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hoa Mai kh hiểu rõ lắm về Niên Phong, nhưng biết mặt đoán ý, vừa th Niên Phong liền biết tính toán khác, kh lên tiếng nữa.
Thời gian trôi qua thật nh, đảo mắt liền đến cuối năm, Hoa Mai xuất viện.
Ngọc Khê cũng nhận được chia hoa hồng. Cầm số liệu chia hoa hồng, từ lúc tan tầm cô cứ cười ngây ngô mãi.
Niên C Tâm nghỉ phép, đối với việc c ty kiếm được bao nhiêu tiền thật kh biết, nhưng bộ dạng chị dâu, nhất định kh ít.
Niên Quân Mân cũng tò mò: "Vợ à, năm nay em được chia bao nhiêu?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.