Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 68: Dựa vào bản lĩnh để kiếm tiền
Ngọc Khê thực sự bị sốc: "Còn còn tệ hại hơn thế này ?"
Niên Quân Mân cười châm chọc: " chứ, vợ Vương, biết con trai làm chuyện xấu xa như vậy thì tức đến hôn mê bất tỉnh. Nhưng bà chờ đợi kh sự hối cải của con trai, mà là lời tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ. Điều này hoàn toàn đ.á.n.h gục bà Vương, sau đó kh lâu thì bà qua đời."
Ngọc Khê cảm th tam quan bị đảo lộn: "Trời ơi, xem đạo diễn Vương trên tivi lúc nào cũng ôn tồn lễ độ, thật kh ngờ ta lại từng làm những chuyện súc sinh như vậy. Kh, nói là súc sinh còn sỉ nhục súc sinh."
Niên Quân Mân cười nhạo: "Em nói xem, Tôn Thiên Thiên biết những chuyện này kh? Là ngu ngốc mới hỏi, bà ta nhất định là biết. Vật họp theo loài, chia theo nhóm, đó là chân lý ."
Ngọc Khê muốn hỏi Niên Quân Mân năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cuối cùng lại kìm nén. Cô kh thể xát muối vào vết thương của , bèn nắm l tay Niên Quân Mân: "Chúng ta hạnh phúc là được ."
Niên Quân Mân cười: "Đúng vậy, chúng ta hạnh phúc là được ."
Ngọc Khê tiếp lời: "Em th Vương sẽ kh tha thứ đâu, vừa thái độ của với Vương Điềm Điềm lạnh lùng."
"Ông Vương đã ăn bao nhiêu muối, qua bao nhiêu cây cầu , chút mánh khóe của đạo diễn Vương thấu hết. Cũng chính vì thấu nên mới càng đau lòng. Đôi khi cảm th vận mệnh trêu ngươi, muốn tránh xa nhưng nó cứ cố tình đẩy đến trước mặt , thật mỉa mai."
Ngọc Khê cũng cùng cảm thán: "Trốn kh thoát thì chúng ta cứ thẳng t đối mặt, chúng ta kh thẹn với lương tâm, kh gì sợ."
"Đúng vậy, chúng ta kh thẹn với lương tâm, nên chột dạ là bọn họ."
Ngọc Khê đỡ Niên Quân Mân nằm xuống. Vết thương của Niên Quân Mân còn chưa lành hẳn, cũng mệt, đắp chăn nhắm mắt lại.
Ngọc Khê ngồi một bên gọt táo, vừa gọt vừa suy nghĩ. Kiếp trước, Niên Quân Mân c.h.ế.t, bị đả kích kh chỉ Niên mà còn cả Vương.
Kiếp trước, cô chút ấn tượng, quần áo của Vương Điềm Điềm càng ngày càng đẹp, hình như là sau khi khai giảng được vài tháng. Trang sức cô ta đeo càng lúc càng đắt tiền, chắc vì thế mà kiếp trước Vương cũng ngã bệnh.
Cô gián tiếp cứu Niên Quân Mân, lại ảnh hưởng tốt đến Niên, hiện tại cả hai đều kh , Vương chắc cũng sẽ kh việc gì.
Cô phát hiện sau khi trọng sinh, mọi thứ đã thay đổi nhiều. Cô cũng càng niềm tin vào tương lai tươi sáng hơn. Cắn miếng táo vừa gọt xong, thật ngọt.
Buổi chiều Niên mới tỉnh, Tôn lão đã tới khám, chúc mừng kh , bảo về nhà tĩnh dưỡng, đỡ ở bệnh viện dễ gây nghi ngờ.
Cuối cùng Niên quyết định chờ Niên Quân Mân cắt chỉ thì cũng xuất viện theo.
Hiệu quả của t.h.u.ố.c tốt. Ông Niên vốn nằm liệt giường, buổi chiều đã thể lại nhẹ nhàng, buổi tối ăn uống cũng ngon miệng. Nếu kh sợ dạ dày kh chịu nổi thì đã đòi ăn thịt kho tàu .
Hôm nay Ngọc Khê kh đợi đến tối mới về, 5 giờ ăn cơm xong cô liền trở về. Buổi chiều cô còn làm một việc lớn, đó là mở một sổ tiết kiệm và gửi tiền vào đó.
Lúc Ngọc Khê đến cửa hàng, Lôi Âm đang bận rộn. Cô đặt túi xuống, hai bận rộn hơn một tiếng đồng hồ mới rảnh tay.
Ngọc Khê l sổ tiết kiệm ra: "Tớ năm vạn đồng , chờ ngày mai gọi ện cho chị họ là thể chuẩn bị trước."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-68-dua-vao-ban-linh-de-kiem-tien.html.]
Lôi Âm cầm sổ tiết kiệm: "Năm vạn, nhiều như vậy . Hôm qua bận quá chưa kịp hỏi , l đâu ra nhiều tiền thế?"
Chuyện bán t.h.u.ố.c kh thể nói, Ngọc Khê đã sớm nghĩ sẵn lý do: "Tớ mượn từ chỗ Quân Mân."
Lôi Âm gấp sổ tiết kiệm lại: " còn chưa kết hôn mà đã vay tiền , gia đình liệu ý kiến kh tốt về kh? đem trả lại , tớ cho mượn."
Trong lòng Ngọc Khê ấm áp, Lôi Âm thật lòng suy nghĩ cho cô: "Yên tâm , sẽ kh ý kiến gì đâu, quan hệ hai nhà bọn tớ phức tạp."
"Thật sự sẽ kh nghĩ nhiều chứ?"
"Thật sự sẽ kh, yên tâm . Tớ đã tính kỹ , giai đoạn đầu mười lăm vạn, mỗi chúng ta năm vạn. Sản nghiệp này và cửa hàng tách biệt nhau, chia đều lợi nhuận."
Lôi Âm trong lòng kích động, mới 18 tuổi mà đã thể làm chuyện lớn như vậy: "Vậy ngày mai tớ tìm ngoại l tiền."
Ngọc Khê cũng l sổ ra, ghi chép những cần tuyển dụng. Cô còn muốn thuê thêm một căn nhà, ngay bên cạnh. Cô cảm th trời đang giúp , nhà bên cạnh muốn chuyển lên ở nhà lầu, tứ hợp viện kh nỡ bán nên cho thuê cả căn.
Ngày mai cô thể thuê cái sân đó, vừa hay dùng để tuyển dụng nhân viên.
Tiếng gõ cửa "cốc cốc" vang lên, Vương Điềm Điềm xách túi nhỏ đứng ở cửa: "Bạn học Lữ, về à, tớ còn đang nghĩ liệu gặp được kh đây!"
Ngọc Khê từ sau khi nghe chuyện của Vương thì càng thêm phản cảm với Vương Điềm Điềm. Biết Vương Điềm Điềm kh tới thuê quần áo, cô cố ý hỏi: "Bạn học Vương, tới thuê quần áo à?"
Vương Điềm Điềm liếc quần áo treo trên giá, vẻ mặt ghét bỏ rõ rệt, nụ cười cứng lại: "Đúng vậy, tớ tới thuê hai bộ quần áo."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngọc Khê đứng lên: "Xem bên này , bên này là đồ vừa giặt sạch mới đưa tới."
Vương Điềm Điềm siết chặt túi xách, cười tới, đầu ngón tay mân mê quần áo, tùy ý hỏi: "Thật kh ngờ, vị hôn phu của lại là cháu nuôi của nội tớ, hóa ra chúng ta còn tầng quan hệ này! Thật là duyên phận."
Ngọc Khê cười nhạt: "Tớ tưởng là cháu gái Vương, đã sớm biết chứ!"
Khóe mắt Vương Điềm Điềm hơi sụp xuống: "Nhà tớ và nội chút hiểu lầm, m năm nay nội vẫn chưa vượt qua được khúc mắc trong lòng, cho nên tớ vẫn luôn biết nội một cháu trai kh cùng huyết thống nhưng chưa cơ hội gặp, hôm nay là lần đầu tiên th."
Ngọc Khê kh đáp lời, Vương Điềm Điềm tiếp tục nói: " già sớm muộn gì cũng sẽ tha thứ cho con cháu thôi. Bạn học Lữ, cũng biết đ, m.á.u mủ tình thâm mà, tình thân huyết thống là kh thể thay thế được. Tớ tin tưởng nội sẽ tha thứ cho gia đình tớ, đến lúc đó mời tới nhà nội chơi nhé."
Từ lúc Vương Điềm Điềm nói "kh cùng huyết thống", Ngọc Khê liền biết mục đích cô ta tới đây: " muốn th qua miệng tớ nói cho Quân Mân biết kh cùng huyết thống, đừng tơ tưởng những thứ kh nên tơ tưởng chứ gì."
Vương Điềm Điềm quen nói chuyện vòng vo, lần đầu tiên bị nói toạc tâm tư một cách trắng trợn như vậy, cô ta xấu hổ: "Nếu đã nói toạc ra thì tớ cũng kh giấu giếm nữa. Gia đình tớ cảm ơn Niên Quân Mân đã chăm sóc nội ở n thôn, thể cho ta tiền làm bồi thường, nhưng những thứ kh nên tơ tưởng thì tốt nhất đừng tơ tưởng, ta chỉ là ngoài mà thôi."
Ngọc Khê biết con Niên Quân Mân, từ đầu đến cuối chưa từng nghĩ tới gia sản của Vương. Nhiều năm như vậy, chưa từng tiêu một đồng nào của m nội nuôi, đều là dựa vào chính kiếm tiền. Ý tứ của Vương Điềm Điềm nói Quân Mân cứ như kẻ tiểu nhân chỉ chăm chăm vào gia sản vậy.
Ngọc Khê tức giận, nắm chặt cổ tay Vương Điềm Điềm, ép cô ta lại gần: " nội tâm dơ bẩn thì ai cũng th dơ bẩn. Các tìm mọi cách muốn , chúng kh thèm. Luôn mồm nói m.á.u mủ tình thâm, nhưng những việc các làm, nói ra cũng th bẩn miệng. nhớ kỹ cho , tính tình kh tốt đâu, nếu muốn trên mặt lưu lại dấu vết thì cứ tiếp tục nói . Hiện tại rời khỏi cửa hàng ngay, kh chào đón ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.