Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 7: Mẹ kế

Chương trước Chương sau

Niên Quân Mân vẫn luôn lưu ý biểu cảm của Ngọc Khê. Th ý nghĩ này vui, nhưng nghĩ đến tiền, lại trầm mặc.

Ngọc Khê cũng tỉnh táo lại sau cơn xúc động. Trang sức năm xưa kh đáng tiền, nhưng thập niên 90 thì giá. Hiện tại là năm 94, một món trang sức vàng bình thường cũng m trăm tệ, những món quý giá cô kh dám nghĩ tới. Cô kh tiền.

Ngọc Khê c.ắ.n môi: "Hiện tại mua kh nổi, nhưng sau này nhất định sẽ mua lại hết. Nhất định!"

Ba chữ cuối cùng Ngọc Khê nói đặc biệt lớn tiếng, thể hiện rõ quyết tâm của .

Niên Quân Mân cười: "Được, cùng nhau."

Ngọc Khê cũng kh nghĩ nhiều. Mẹ kế trong những ngày tháng khó khăn nhất đã nuôi Niên Quân Mân hai năm, sau này lại luôn tiếp tế, Niên Quân Mân tâm như vậy là đúng.

Nhưng Ngọc Khê sự kiên trì của : " đều mua lại, ý là tự bản thân mua."

Niên Quân Mân Ngọc Khê vài giây, kh biết nghĩ gì, nụ cười vẫn kh thay đổi: "Được."

Ngọc Khê sờ kh ra suy nghĩ của , cảm th này quá khó đoán. ta nói lòng dạ đàn bà như kim dưới đáy biển, còn đàn mà giấu tâm tư thì chính là hạt mè dưới đáy biển, đoán cũng kh ra.

Hiện tại đại sảnh chỉ hai , Ngọc Khê cảm th bầu kh khí giữa cô và Niên Quân Mân cũng khá ổn: " kể cho nghe trang sức của mẹ những gì được kh?"

Ngón tay thon dài của Niên Quân Mân ra dấu: "Hộp trang sức của dì Trịnh kh lớn, chỉ bằng hộp cơm, nhưng đừng nó nhỏ. Chỉ một đôi vòng ngọc, ba cây trâm, một dây chuyền, nhưng đều là đồ quý. Nghe dì Trịnh nói đó là của mẹ ruột để lại cho dì. Những món trang sức đó vẫn luôn được dì cất giữ, cũng là một vật niệm tưởng."

Lòng Ngọc Khê đau nhói. Thân thế mẹ kế cô từng nghe bà nội kể, mẹ ruột của mẹ kế qua đời sớm, sau đó mẹ kế mới vào cửa, cuộc sống của cô con gái dòng chính càng khổ sở.

Mẹ kế từng trải qua cảnh ngộ đó nên đối xử với cô càng thêm cẩn thận. Nghĩ đến thân thế mẹ kế, Ngọc Khê lại muốn tự mắng .

Ngọc Khê chỉ thể dụng tâm ghi nhớ những món trang sức Niên Quân Mân miêu tả, hy vọng một ngày cô thể mua lại tất cả.

Thời gian giám định kh lâu. Ngọc Khê cảm th chưa nói chuyện được bao lâu thì sư phụ giám định đã mang Long Diên Hương ra, hai tay bưng cẩn thận, vẻ yêu thích hiện rõ trên mặt.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Lý sư phụ giọng nói lộ vẻ vui mừng: "Đúng là Long Diên Hương thật."

Ngọc Khê tò mò hỏi: "Long Diên Hương là gì ạ?"

Lý sư phụ vuốt râu: "Để giải thích. Long Diên Hương là chất bài tiết của cá nhà táng, trải qua quá trình gột rửa của kh khí và nước biển sẽ trở nên cứng lại, giống như cái này bây giờ. Nó thể dùng để chế tạo nước hoa, cũng là một loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm nhất trong các loại bài tiết của động vật..."

Ngọc Khê càng nghe mắt càng sáng. Càng quý hiếm chứng tỏ càng giá. Chờ sư phụ nói xong, cô kh nhịn được hỏi: "Ở đây thu mua kh ạ?"

Vừa hỏi xong cô liền hối hận. Hai câu hỏi vừa rõ ràng tố cáo với ta là cô chẳng biết gì cả, chút sợ bị ép giá. Giờ muốn tỏ ra trầm ổn cũng đã muộn, cô lén Niên Quân Mân.

Chỉ th Niên Quân Mân đang chậm rãi uống trà, trong lòng cô mạc d cảm th tự tin hơn, nỗi lo lắng giảm kh ít.

Lý sư phụ thu hết biểu hiện của Ngọc Khê vào mắt, đáy mắt mang theo thiện ý: "Tiệm chúng thu. Nguyên tắc buôn bán của chủ chúng là kh làm chuyện trái lương tâm, sẽ cho cô một cái giá c đạo. Chỉ tiếc khối này của cô hơi nhỏ, nhưng phẩm chất cũng kh tồi. Thế này , 90 tệ một gram (khoảng 3,75g), được thì giao tiền ngay."

Ngọc Khê choáng váng. Thế mà lại bán theo gram, cũng kh biết khối bằng quả trứng gà này được bao nhiêu gram, nhưng thực sự đắt, giá ngang ngửa vàng .

Ngọc Khê biết giá vàng là nhờ c của Lý Miêu Miêu. Từ khi Lý Miêu Miêu thi đậu trường Điện ảnh, cơ hội thành minh tinh kiếm nhiều tiền, mẹ kế của cô ta cũng chịu chi vốn, Lý Miêu Miêu đòi mua dây chuyền vàng bà ta cũng mua cho.

Lý sư phụ th Ngọc Khê nửa ngày kh phản ứng: "Cô bé suy nghĩ thế nào? Giá ở đây là c đạo nhất , sẽ kh chỗ nào cao hơn đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-7-me-ke.html.]

Ngọc Khê vội hoàn hồn: "Bán, bán ạ."

Lý sư phụ: "Được, theo qua đây cân thử."

Ngọc Khê nh nhẹn theo, trong lòng chỉ cầu mong nó nặng thêm một chút. Nhưng khối to bằng quả trứng gà thực sự kh được bao nhiêu gram, chỉ 60 gram.

Ngọc Khê xót xa, lúc cô th nó còn to bằng viên gạch cơ mà!

Chỉ thể tự an ủi , con biết đủ. 5400 tệ ở hiện tại là một món tiền khổng lồ.

Tuy nhờ gió xuân cải cách, hộ "vạn nguyên" ( 10.000 tệ) kh còn quá hiếm, nhưng đối với gia đình n dân, hơn một ngàn tệ đã là số tiền lớn.

Huống chi 5400 tệ, số tiền này đủ đóng học phí và tạp phí bốn năm cho cô mà vẫn còn dư dả.

Sinh viên thập niên 90 cũng giá, nhưng kh còn giống đầu thập niên 80 nữa. Thời đại này vào đại học tự túc, chỉ những trường hợp cực kỳ khó khăn mới chính sách trợ cấp.

Ngọc Khê kh lần đầu tiên th nhiều tiền như vậy. Đời trước khi ta dùng tiền đập vào cô, từng cọc từng cọc nhân dân tệ bày trên bàn trà còn chấn động hơn cái này nhiều.

Nhưng Ngọc Khê vẫn xúc động, bởi vì đây là tiền cô tự kiếm được, lần đầu tiên thể giúp đỡ gia đình. Cô cất tiền vào túi, tay chạm vào xấp bài viết, suýt nữa thì quên việc gửi bài. Cảm ơn Lý sư phụ xong, Ngọc Khê sắc trời, sắp đến trưa , cô còn chạy về nấu cơm.

Niên Quân Mân theo Ngọc Khê ra ngoài, th cô kh về phía trạm xe buýt thì nhíu mày: "Kh về nhà à?"

Ngọc Khê móc bài viết ra: "Vừa th phía trước bưu ện, muốn gửi bài viết, lát nữa sẽ về."

Niên Quân Mân: " cùng cô." Th Ngọc Khê nhíu mày, bồi thêm một câu: "Sợ cô làm mất tiền."

Ngọc Khê bị chặn họng, khô khốc nhả ra một chữ: "Được."

Bưu ện kh xa, vài bước là tới. gửi bưu phẩm đ, kh còn cách nào khác vì đây là phương thức liên lạc duy nhất. Xếp hàng mua phong bì, ền địa chỉ, mất nửa tiếng mới xong.

Trước khi , cô chiếc đồng hồ treo trên tường: hơn 10 giờ.

5000 tệ, Ngọc Khê kh còn vẻ mặt khổ sở nữa. Tuy chưa đủ tiền phẫu thuật cho bà nội, nhưng ít nhất em trai kh cần nghỉ học. Nụ cười trên mặt cô kh dứt. Ngọc Khê xinh đẹp, cái đẹp của cô kh chỉ ở ngoại hình mà còn ở khí chất từ trong xương tủy.

Điều này đều nhờ c mẹ kế. Xuất thân tiểu thư nên trong xương tủy bà vẫn giữ quy củ, sau này cải cách mở cửa, kh ai soi mói nữa, hồi nhỏ bà dạy Ngọc Khê kh ít.

Cô gái trẻ xinh đẹp lại khí chất, khiến những trai trẻ ngồi phía trước và sau trên xe buýt liên tục ngoái .

Mặt Niên Quân Mân đen kịt như thể vắt ra nước, m.ô.n.g hơi dịch sang một chút c tầm .

Ngọc Khê nghiêng đầu, khe hở ở giữa kh còn, cô lén Niên Quân Mân. ta mắt thẳng, một cái liếc mắt cũng kh cho cô, xem ra là cô đa nghi .

Chờ Ngọc Khê thu hồi ánh mắt, ngón tay đang cong lại của Niên Quân Mân mới giãn ra.

Nửa tiếng sau, xe buýt đến trạm. Hai một trước một sau xuống xe. Gần đó cái chợ, Ngọc Khê nói: "Chờ một chút, mua ít thịt về."

"Được."

Niên Quân Mân trực tiếp quay đầu trước.

Ngọc Khê theo phía sau, chợt nghe phía sau gọi tên . Cô dừng bước quay đầu lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...