Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 713: Ghen ghét

Chương trước Chương sau

Ngọc Khê đ.á.n.h giá Triệu Tuyết, Triệu Tuyết cũng đang đ.á.n.h giá Ngọc Khê. Triệu Tuyết thêm vài lần, th Ngọc Khê còn xinh đẹp hơn trên TV, lại còn trẻ nữa. Đúng, đặc biệt trẻ trung. Cô ta thật sự ghen tị. So sánh với Lữ Ngọc Khê, cô ta tr cứ như bằng tuổi vậy. Ánh mắt dời khỏi Lữ Ngọc Khê, qu phòng khách, đáy mắt sự ghen ghét muốn trào ra kh kìm được. Cô ta nghĩ, nếu cũng sống trong hoàn cảnh ưu việt thế này, liệu cũng trẻ đẹp, được săn đón hay kh.

Ngọc Khê thu hết cảm xúc trong mắt Triệu Tuyết vào tầm mắt, trong lòng hiểu rõ. Th m đứa trẻ tự chơi với nhau khá tốt, cô đứng dậy: "Thời gian kh còn sớm nữa, ăn cơm trước , thức ăn nguội hết ."

Hoa Mai lên tiếng, kéo tay con gái: "Đúng vậy, ăn cơm, ăn cơm thôi."

Ngọc Khê Triệu Tuyết: "Chu Lộ đưa cô rửa tay, vào phòng ăn dùng bữa. chuyện gì ăn xong hẵng nói."

Triệu Tuyết vội đáp: "Vâng ạ."

Trên bàn cơm, một nửa là món Chu Lộ thích ăn, còn lại là món làm riêng cho Ngọc Khê. Ngọc Khê kh giống Hoa Mai kh sữa, cô cho hai đứa con b.ú nên thức ăn cần th đạm một chút.

Điều này cũng cho th Hoa Mai th minh. Hoa Mai gả vào đây cũng kh ra vẻ mẹ kế, cách bà đối xử với Ngọc Khê vẫn như xưa. Từ khi Niên Quân Mân tiếp quản c việc tập đoàn Đ Phương, Hoa Mai càng quan tâm Ngọc Khê hơn.

Bởi vì Hoa Mai biết, An Khang lớn lên, bà và Niên Phong cũng già , sau này che chở cho An Khang chỉ chị, đây cũng là lý do sau Tết bà kh đề cập đến chuyện dọn ra ngoài nữa. Hoa Mai muốn An Khang lớn lên cùng hai con trai của Ngọc Khê.

Ngọc Khê đợi hai Chu Lộ quay lại mới cầm đũa, nói với Triệu Tuyết: "Kh biết cô thích ăn gì, thích món nào cứ gắp, đừng khách sáo."

Triệu Tuyết mười m món ăn trên bàn, tay cầm đũa siết chặt. Hải sản trên bàn cô ta chưa từng được ăn, nói gì đến thích hay kh thích. Cô ta càng cảm th quyết định vội vã đến đây là đúng đắn: "Em đều thích ăn cả."

Ngọc Khê cười nhạt, cô cùng Hoa Mai bắt đầu dùng bữa.

Chu Lộ thật sự kh thích Triệu Tuyết, một câu cũng kh nói chuyện với cô ta. Hoa Mai thì chiều theo ý con gái, còn việc đắc tội Triệu Tuyết hay kh bà chẳng quan tâm. Bà hiểu Ngọc Khê, Triệu Tuyết vốn đã kh ra gì, lại là họ hàng xa lắc lơ, Ngọc Khê thật sự sẽ kh để ý.

Triệu Tuyết nghe mẹ Chu Lộ quan tâm con gái, trong lòng càng ghen ghét. Đây là lý do cô ta ghét Chu Lộ, Chu Lộ một mẹ đặc biệt yêu thương , ngày nào cũng quan tâm hỏi han, còn mẹ cô ta thì chưa bao giờ quan tâm cô ta như thế.

Ngọc Khê sẽ kh vì Triệu Tuyết mà ăn kh ngon, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, cô còn l sữa cho con.

Sau bữa ăn, hai mẹ con Hoa Mai về phòng, kh chỉ bế An Khang mà còn mang theo cả Nhấp Nháy và Dung Dung. Lưu mụ bưng nước ép hoa quả cũng theo.

Trong phòng khách chỉ còn lại Ngọc Khê và Triệu Tuyết.

Triệu Tuyết ngồi trên sô pha, chằm chằm đĩa trái cây trên bàn trà một lúc, ngẩng đầu dè dặt gọi một tiếng: "Biểu tỷ."

Ngọc Khê cười như kh cười: "Trước tiên nói xem, chỉ cô phát hiện ra , hay là những khác trong nhà họ Lữ cũng chú ý tới?"

Triệu Tuyết chút câu nệ, kh muốn nói dối: "Chúng em cũng mới chú ý đến biểu tỷ từ năm ngoái thôi. Năm ngoái tin tức về chị nhiều. Ban đầu là em họ con cả chú ý tới, nó làm thêm, cũng đu idol, th chị lại họ Lữ nên cố ý chạy về nhà, sau đó tìm được nhiều ảnh của chị."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-713-ghen-ghet.html.]

Ngọc Khê sờ mặt : "Độ nhận diện của cao vậy , giống ai thế?"

Triệu Tuyết: "Giống bà cô út, giống bà cô út lắm. Diện mạo thì kh sai được, họ cũng kh sai được."

Ngọc Khê lại hỏi: "Tin tức về từ sớm , mọi kh phát hiện ra ?"

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Triệu Tuyết chút quẫn bách: "Vùng Tây Bắc nghèo lắm, đều là n dân dựa vào trời kiếm cơm, một năm chẳng để ra được bao nhiêu tiền. Tiền dành dụm được đều để lo cưới xin. TV trong thôn chẳng m nhà , cũng ít xem tin tức giải trí, báo chí càng kh ai mua. Đi làm thêm thì ai cũng chỉ nghĩ đến kiếm tiền, chẳng ai chú ý cả."

Cô ta cũng vậy, vào đại học đều bôn ba kiếm tiền, chưa bao giờ tham gia vào m cuộc bàn luận về ngôi trong ký túc xá.

Ngọc Khê hiểu rõ: "Biểu cô mang tin tức về, mọi kh hỏi thăm thử ?"

Triệu Tuyết c.ắ.n môi: "Bọn em ra ngoài học, làm cũng nghĩ cách hỏi thăm, nhưng kh ai ở thủ đô cả. Tin tức về chị cũng kh giới thiệu cụ thể, bọn em kh biết đâu mà hỏi. Ông ngoại bảo cả về quê một chuyến, nhưng cũng kh m mối gì. Lần này nếu kh tình cờ, em cũng sẽ kh tìm được chị."

Hơn nữa lại kh tiền, kh quan hệ, muốn tìm một quá khó khăn.

Ngọc Khê "ừ" một tiếng: "Nói xem nào, vùng Tây Bắc chỉ nhà ba thôi ?"

Triệu Tuyết ngồi thẳng : "Ở Tây Bắc chỉ ngoại và bà cô út thôi. Chuyện trước kia em kh rõ lắm, cái này hỏi ngoại. Ông ngoại em hai con trai, ba con gái. cả là lớn nhất, út là nhỏ nhất, mẹ em là thứ ba, con gái giữa. Nhà ngoại đã hòa nhập vào Tây Bắc, cắm rễ ở đó từ lâu . Bà cô út hai con gái, một con trai. Còn về con cháu cùng thế hệ với em thì đ lắm, em kh kể hết được, đến lúc đó gặp mặt chị sẽ biết."

Ngọc Khê khá ngạc nhiên, ba và bà cô út ở cùng nhau. Cũng , nếu kh ở cùng nhau thì nhận ra cô được, đây là từ cô mà ra bà cô út đây. Lại Triệu Tuyết một cái, mẹ Triệu Tuyết là con thứ ba, con gái giữa, nhất định kh được sủng ái: "Cả nhà ba kh muốn nơi khác lập nghiệp ?"

Triệu Tuyết: "Kh tay nghề, kh biết chữ, đâu được chứ? Vốn là n dân chân lấm tay bùn, chỉ biết trồng trọt, trong nhà kh ai khiếu học hành cả."

Ngọc Khê trầm mặc, nghĩ đến nhà . Đừng Hà Giai Lệ kh ra , nhưng bà từng học cấp ba, học lực tốt. Mẹ kế cũng th minh từ nhỏ, cô và các em học giỏi, thật lòng kh giống gien nhà họ Lữ.

Xem ra gien nhà họ Lữ, ngoài việc ngoại hình ưa một chút thì thật sự đáng lo ngại. Ngọc Khê đã nắm được những gì cần biết, cụ thể hơn cô kh muốn hỏi, dù Triệu Tuyết nói cô cũng kh tin. Chi bằng hỏi địa chỉ, nhờ thám t.ử ều tra.

Triệu Tuyết th Lữ Ngọc Khê kh nói gì nữa, trong lòng kh khỏi suy nghĩ lung tung. Điều kiện của biểu tỷ tốt như vậy, ngoại vẫn luôn nhớ thương em trai út đ?

Đồng thời lại vui mừng, nhà họ Lữ rốt cuộc cũng tài giỏi, thể đưa cả nhà rời khỏi Tây Bắc. Cô ta nắm chặt hai tay, tuy huyết thống chút xa nhưng rốt cuộc vẫn là họ hàng, làm để l lòng biểu tỷ đây!

Cô ta càng biết nhiều về biểu tỷ, trong lòng càng rạo rực. cách ăn mặc của biểu tỷ, cô ta kh nhịn được sờ sờ quần áo , chút sốt ruột: "Biểu tỷ, em muốn gọi ện thoại báo cho ngoại, ngoại vẫn luôn nhớ thương em trai út."

Ngọc Khê thì kh vội: "Năm ngoái bà nội qua đời, nội bị đả kích, sức khỏe vẫn luôn kh tốt lắm. Chờ thêm m ngày nữa, sắp xếp xong c việc sẽ về quê một chuyến. Chờ đến quê , cô hãy báo cho bên Tây Bắc. bên này cũng cần chuẩn bị chút ít."

Tim Triệu Tuyết thắt lại. Ông em trai út còn sống thì tình cảm mới thể kéo dài kh dứt, nếu qua đời thì khác biệt quá lớn: "Chúng em kh vội. À, em cũng nhớ em trai út lắm, em thể cùng về quê được kh?"

Ngọc Khê Triệu Tuyết, cười, cô ta muốn ở lại đây à!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...