Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 727: Ai mới là người được lợi
Kh ai là kẻ ngốc cả, và các vị lãnh đạo này cũng vậy. Họ tự nhiên biết cắt gi và nặn tượng đất là đặc sản, nhưng kh đầu ra, kh phương pháp tiếp thị thì thu mua về cũng chỉ để đó mà thôi.
Nhưng lần này thì khác. Hai nhà máy này vừa kh gây ô nhiễm môi trường, lại vừa quảng bá được nét đặc sắc văn hóa địa phương. Chỉ cần hai nhà máy này hoạt động tốt, cả bàn cờ thế cục của thị trấn này sẽ sống lại.
Hai vị lãnh đạo thị trấn đã sớm tính toán kỹ: chỉ cần nhà máy thành c, họ sẽ cái để quảng bá, thể mở triển lãm hay làm gì đó tương tự. Đợi địa phương tiền, họ sẽ xây dựng thêm các c trình đặc sắc, phát triển du lịch. Khi đó, đừng nói là trong huyện, ngay cả trong thành phố đây cũng là mô hình độc nhất vô nhị.
Lần này hai đến kh chỉ để chốt việc xây nhà máy mà còn để phòng ngừa việc bị cấp huyện nẫng tay trên. Ai mà chẳng muốn thành tích, được thành tích này thì họ rốt cuộc kh cần ngồi kh chờ hết nhiệm kỳ nữa.
Cuối cùng, việc hợp tác giữa hai bên diễn ra tốt đẹp. Mọi thứ đều l nhu cầu của Ngọc Khê làm chủ: mảnh đất cô ưng ý thì phê duyệt, cần thiết phê duyệt ngay; tòa nhà Hợp tác xã mua bán (Cung Tiêu Xã) cô muốn mua thì bán luôn, đằng nào để kh cũng phí, bán còn thể chia chút tiền cho mỗi hộ trong thôn.
Cuối cùng, ngay cả việc liên hệ lò gạch, nhà máy xi măng họ cũng giúp đỡ lo liệu.
Điều này làm Ngọc Khê hài lòng, họ chỉ giới thiệu chứ kh ý muốn nhúng tay vào ăn chia. Ngọc Khê cũng kh ngốc, ta đã tạo ều kiện thuận lợi nhất thì cô tự nhiên cũng sự báo đáp. Cô mở miệng nói: "Ngày mai nhân viên chuyên nghiệp về từ thiện sẽ đến, lúc đó họ sẽ tìm hai vị để bàn bạc cụ thể về việc xây dựng trường tiểu học và trung học cơ sở. dự định kh chỉ xây dựng trường học mà còn sẽ tuyển một số giáo viên chuyên nghiệp về đây, tiền lương sẽ do chúng chi trả. À đúng , phòng học đa phương tiện và phòng máy tính cũng sẽ đủ."
Cô cũng một chút tư tâm. Cô kh chỉ muốn xây trường cho tốt mà còn muốn xây dựng ngôi trường này ngang tầm với các trường trọng ểm trong huyện. Trường học tốt thì con cháu nhà họ Lữ được hưởng lợi nhất. Tương lai của bọn trẻ chính là sự bảo đảm cho nhà họ Lữ m thế hệ sau này, tự tiền đồ thì sống sẽ cốt khí hơn là dựa dẫm vào cô.
Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc làm chỗ dựa cả đời cho hậu bối.
Hai vị lãnh đạo nhau, đều hiểu rõ ý tứ. Họ được thơm lây . Những trường tiểu học Hy Vọng khác họ kh kh biết, làm gì ai đầu tư cho phòng máy tính, ngay cả trên thị trấn cũng chưa đào đâu ra hai cái máy tính, nhưng dù thì cảm ơn vẫn cảm ơn.
Ngọc Khê đích thân tiễn khách, còn bảo trợ lý lái xe đưa họ về.
Đợi mọi hết, vợ chồng Ngọc Khê mới mang đồ ăn đã mua ra, chia một nửa cho Ba, nửa kia mang sang cho nhà bà ba.
Ông Ba (Lữ Lương Đạo) cười hớn hở, lén tự nhéo m cái vì sợ đang nằm mơ. Sau này địa vị của nhà họ Lữ trong thôn tuyệt đối sẽ cao: "Tiểu Khê à, Ba cảm ơn cháu nhiều lắm."
Ngọc Khê: "Đều là một nhà cả, nói cảm ơn thì khách sáo quá ạ."
Ông Ba: "Đúng, đúng vậy."
Bác hai chen lời: "Tiểu Khê này, chuyện mở nhà máy giờ đã truyền ra ngoài , m ngày nay chắc c sẽ hỏi về việc tuyển c nhân. Cháu xem, trong lòng cháu ý tưởng gì kh?"
Ngọc Khê hiểu rõ, chắc c là nhờ vả bác hai. Để tránh phiền phức, việc sử dụng địa phương là nhất định làm, lợi cho sự phát triển và ổn định của nhà máy, chứ đôi khi trộm cắp vặt cũng làm ta đau đầu. "Bác hai, cháu nghe Ba nói bác hiểu rõ trong thôn, cháu tin tưởng bác. Đến lúc đó bác giúp cháu để mắt tới, nhưng một ều kiện tiên quyết: cháu cần kh được gian dối, giở trò khôn vặt. Cháu mở nhà máy để kiếm tiền chứ kh làm từ thiện. Nếu kh lợi nhuận, đến lúc đó đừng trách cháu gái bỏ chạy l , c nhân thì ở đâu mà chẳng ."
Ngọc Khê là đang gõ đầu bác hai. Vị này tâm tư quá linh hoạt, khó tránh khỏi việc nhận tiền đút lót. Cô nói rõ cho biết: nhận quà cáp cũng được, nhưng đưa vào nhất định cần cù, thật thà.
Bác hai Lữ cũng cân nhắc ra mùi vị trong lời nói, kh hề th khó chịu mà ngược lại còn vui mừng. Ông ta càng kh dám coi thường cô cháu gái này. Ông ta cũng kh ngốc, nhà máy còn đó thì ta mới được gọi là " hai Lữ", nhà máy mà kh còn thì ta chẳng là cái thá gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-727-ai-moi-la-nguoi-duoc-loi.html.]
Ông ta tuy chút hư hỏng nhưng trực giác chuẩn. Đừng cô cháu gái này lúc nào cũng cười tủm tỉm, ta dám khẳng định một khi đắc tội với cô, cô sẽ kh làm gì ta nhưng cũng sẽ kh giúp đỡ nhà ta nữa. Ông ta kh muốn trở thành tội nhân: "Cháu cứ yên tâm, bác hai hiểu mà."
Ngọc Khê: "Cháu cũng nói thật với bác hai, c ty quà tặng của cháu đã ký đơn hàng lớn với nước ngoài. Một khi hợp tác lâu dài, nhu cầu sẽ còn lớn hơn nữa. Mà cho dù kh đơn hàng nước ngoài thì thị trường trong nước cũng lớn. Hai nhà máy này kh chuyện làm ăn nhỏ lẻ vài chục đâu. Trừ trong nhà ra, cháu sẽ chỉ dành một nửa chỉ tiêu c nhân cho toàn bộ thị trấn, một nửa còn lại cháu sự sắp xếp khác. Đợi thống kê xem cần bao nhiêu c nhân xong, bác đừng nhận lời bừa bãi nhé."
Trong nhà này đầu óc bác hai Lữ là linh hoạt nhất, tiếc là kh dùng đúng chỗ: "Bác hiểu , cháu muốn nắm giữ chỉ tiêu c nhân để chạy quan hệ, bác hiểu cả mà."
Ngọc Khê nhướng mày, đúng là nói một cái hiểu ngay. Cô còn tưởng nhà họ Lữ kh ai th minh lắm chứ. nhau với Quân Mân một cái, Ngọc Khê cười. Sau này đúng là cần tâm tư linh hoạt, dùng nhà tự nhiên vẫn hơn ngoài. Đừng nơi này sau này sẽ phát triển, nhưng tiếc là các quản lý của c ty quà tặng thật sự chẳng m ai chịu về đây.
Chỗ này tốt đến đâu cũng kh bằng thủ đô. Ở tổng xưởng tại thủ đô đồng nghĩa với việc cơ hội thăng tiến, còn về đây thì chẳng khác nào bị đày.
Buổi tối ăn cơm, những đồ Ngọc Khê mua đều được bày lên bàn. Mua nhiều nên lần này ăn thoải mái.
nói là món bò kho tương chuẩn vị. Ngọc Khê đang suy nghĩ xem nên mang đặc sản gì về thì giờ đã : bò khô, bò kho tương, tương bò.
Ngày hôm sau, vừa ăn sáng xong thì th gia của nhà họ Lữ đã tới. Vợ chồng Ngọc Khê nh chóng lẩn . Hai dẫn theo con gái và m đứa trẻ con cùng lên thành phố, mua đặc sản, đóng gói hút chân kh gửi chuyển phát nh về.
M năm nay chuyển phát nh phát triển khá tốt, duy chỉ tiếc là đều tập trung ở thành phố. Kh chỉ mua thịt bò, cô còn mua cả táo đại, cứ cái gì chút tiếng tăm là mua một ít.
Lúc này Ngọc Khê mang theo ện thoại di động, việc gì thì gọi. Ăn trưa ở thành phố xong, ện thoại gọi tới, cô huyện lỵ gặp lãnh đạo địa phương, cuộc nói chuyện thuận lợi.
Địa phương tuyệt đối ủng hộ. Tuy rằng tiếc là kh thể kéo về huyện lỵ, nhưng nằm trong khu vực quản hạt của huyện thì huyện cũng được hưởng lợi.
Chắc là do nghèo quá nên sợ, họ kh gây khó dễ chút nào, ủng hộ. Việc còn lại Ngọc Khê giao cho cô mang theo xử lý. Ngay chiều hôm đó đất đai đã được phê duyệt, tiền mua tòa nhà Cung Tiêu Xã cũng đã bàn xong.
Ngọc Khê ra cửa mang theo thẻ, hợp đồng ký xong, con dấu cũng đã đóng. Ngọc Khê là làm việc nh gọn, trực tiếp chuyển khoản, nh như chớp. Mỗi nhà trong thôn đều được chia một khoản tiền, mắt th sắp đến vụ cày bừa mùa xuân, tiền mua hạt giống coi như đã .
Vợ chồng Ngọc Khê cũng chuẩn bị trở về. Họ bận, ở thủ đô quá nhiều việc xử lý, ở lại được bốn ngày đã là kh dễ dàng gì.
Ông Ba thật kh ngờ vợ chồng Ngọc Khê ra ngoài một chuyến mà hợp đồng đã ký xong xuôi. Biết họ sắp , hỏi: "Kh thể ở thêm m ngày ? Nhóm làm từ thiện vừa mới đến mà."
Ngọc Khê: "Quân Mân quá nhiều việc lo, cháu cũng thế. Còn về việc từ thiện, tự họ thể giải quyết được ạ."
Chuyện gì cũng tự tay làm thì mà mệt c.h.ế.t cô. Nếu kh nhà họ Lữ ở đây, lần này cô cũng sẽ kh đích thân tới.
Ông Ba biết kh giữ được, vừa định nói gì đó thì nghe th bên ngoài gọi: " Ba ơi, cháu gái ngoại ở nhà kh ạ!"
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngọc Khê sửng sốt, ai thế này!
Chưa có bình luận nào cho chương này.