Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 75: Ông Vương
Đạo diễn Vương sa sầm mặt: " cứ thử xem. Nhóc con, cụ Niên cũng kh quản được chuyện nhà họ Vương chúng đâu, đừng si tâm vọng tưởng. Nếu biết ều thì cho một ít tiền, nếu kh, đừng trách kh khách khí."
Đạo diễn Vương vừa nói vừa về phía Ngọc Khê. Ngọc Khê nghệch mặt ra, hả? Đây là l cô ra làm bia đỡ đạn uy h.i.ế.p à?
Niên Quân Mân ung dung uống một ngụm trà: " tò mò, ngài định kh khách khí thế nào?"
Đạo diễn Vương tưởng đã nắm chắc phần tg, ngả ra sau ghế, lắc lắc ly rượu chân dài: " đã tìm hiểu , cô gái bên cạnh là vị hôn thê của , cô học biên kịch, sau này muốn vào nghề. trẻ tuổi, đừng tưởng tốt nghiệp là thể làm biên kịch ngay được."
Ngọc Khê vẻ mặt chân thành chen vào: "Kh cần đạo diễn Vương nói cũng biết làm biên kịch khó khăn thế nào, kh ngây thơ."
Câu nói của Ngọc Khê làm đạo diễn Vương nghẹn họng, kh thể ra vẻ bí hiểm được nữa. Ông ta Ngọc Khê với ánh mắt kh thiện cảm: "Nếu đã biết thì nên tìm hiểu địa vị của trong giới. kh chỉ quen biết nhiều mà còn hợp tác với các c ty giải trí. Tạo quan hệ tốt với , tốt nghiệp sẽ dẫn dắt, cô thể thuận lợi làm biên kịch, cũng thể mời cô vào đội ngũ của giúp cô thành d. Nhưng ngược lại, cũng năng lực khiến cô kh sờ tới được cánh cửa vào nghề."
Sắc mặt Ngọc Khê kh hề thay đổi. May mắn là đã tham gia buổi giao lưu một lần, giúp cô nhận rõ hiện thực nên mới thể bình tĩnh được: "Ồ."
Đạo diễn Vương: "......."
Ông ta như đ.ấ.m vào bị b. Ông ta nói còn chưa đủ rõ ràng ? Chỉ chút phản ứng thế thôi à?
Niên Quân Mân kh nhịn được cười thành tiếng, cười khẽ. Th mặt đạo diễn Vương càng đen hơn, nén cười: "Ngài tiếp tục ."
Đạo diễn Vương: "......."
Phản ứng của hai này làm ta tiếp tục thế nào được?
Vương Điềm Điềm vội cứu vãn tình thế, cố gắng tỏ ra thiện ý với Ngọc Khê: "Bạn học Lữ, vất vả mở cửa hàng, gốc rễ là muốn thay đổi ều kiện kinh tế bản thân. xem, bố tớ là đạo diễn, chỉ cần làm biên kịch, bố tớ giúp đỡ, sau này trở thành biên kịch nổi tiếng kh khó, d lợi song thu đơn giản, chỉ xem các lựa chọn thế nào thôi."
Ngọc Khê Niên Quân Mân, Niên Quân Mân gật đầu. Ngọc Khê biết việc này giao cho cô xử lý: "Đạo diễn Vương, vẽ bánh nướng ai cũng biết vẽ. D dự của đã sớm bị tiêu hao quá mức, trong mắt chẳng còn chút uy tín nào. Kéo dài phiếu hứa hẹn đến tận ba năm sau, đạo diễn Vương, chúng ta đều kh trẻ con lên ba, lừa ai thế!"
Ánh mắt đạo diễn Vương dừng lại trên Ngọc Khê vài giây. Rõ ràng phản ứng của Ngọc Khê vượt quá dự đoán của ta: " thể cho cô đến thực tập ngay bây giờ, ều kiện này thế nào?"
Ngọc Khê cười khẽ: "Đạo diễn Vương, con tin tưởng bản thân hơn. Cho nên những gì nói một chút hứng thú cũng kh . Ông l ra uy h.i.ế.p Quân Mân kh chút tác dụng nào đâu."
Đạo diễn Vương lạnh mặt: "Nói như vậy là cô chọn con đường thứ hai. Cô suy nghĩ cho kỹ, chỉ cần ở đây, cô muốn vào nghề là ều kh thể."
Ngọc Khê chỉ thiếu ều trợn trắng mắt. Thật sự coi cô là cô bé kh biết gì ? Cô mới kh tin đạo diễn Vương năng lực lớn đến thế. Huống chi cô đã sớm tính toán, mọi thứ đều dựa vào chính . Thực lực bản thân mạnh mẽ thì mọi âm mưu đều chỉ là lời nói su.
Nụ cười của Ngọc Khê đã nói lên tất cả. Đạo diễn Vương hừ một tiếng: "Được, sẽ lúc cô hối hận."
Niên Quân Mân đứng lên: "Vậy chúng về trước. Cảm ơn đạo diễn Vương đã cho chúng th một mặt vô sỉ hơn của . còn nghi ngờ liệu con trai Vương hay kh, tính cách này chẳng giống cụ chút nào."
Đạo diễn Vương lỡ tay làm đổ ly rượu: "Nói bậy, tao kh con trai cụ thì ai ? Đừng nói nhảm. Nhãi r, mày chỉ là con ch.ó con mèo bố tao nhận nuôi thôi, đồ của cụ chỉ thể là của tao. Biết ều thì đừng vọng tưởng. Hừ, tao muốn xem mày thỏa hiệp đến khi nào."
Ông ta còn kh tin kh làm gì được Niên Quân Mân, nhưng con r này từ quê lên mà muốn ngóc đầu lên, kh cửa đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-75-ong-vuong.html.]
Niên Quân Mân bị chọc giận hết lần này đến lần khác, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo: "Đạo diễn Vương hình như quên mất năng lực của Vương mạnh hơn nhiều. Tuy rằng kh thể vươn tay đến giới phim ảnh, nhưng nói xem, nếu thừa kế nhân mạch và tài sản của Vương thì bao nhiêu thể giúp đây! Ông nhớ cho kỹ, thể nói với Vương bất cứ lúc nào là đồng ý tiếp nhận. Còn , chỉ thể cẩn thận mà tính toán. Biết ều thì quản cho tốt bản thân , nếu để biết làm khó dễ vị hôn thê của , kh ngại đồng ý với Vương đâu."
Đồng t.ử đạo diễn Vương co rút lại: "Ông già đã nhắc với mày?"
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Niên Quân Mân: "Ông đoán xem?"
Trong lòng đạo diễn Vương bất an, khẳng định là đã nhắc tới. Trong lòng ta chỉ phẫn nộ, già thà cho ngoài cũng kh cho ta!
Niên Quân Mân kéo Ngọc Khê rời . Ra khỏi cửa nhà hàng, Ngọc Khê hỏi: "Ông Vương thật sự đã nhắc tới?"
Niên Quân Mân gật đầu: "Ừ, chỉ là bị từ chối. Hôm nay đạo diễn Vương uy h.i.ế.p đã gợi ý cho phản uy h.i.ế.p lại ta, sau này ta sẽ kh dám m động nữa."
Ngọc Khê lại lo lắng: " nói xem, đạo diễn Vương biết Vương đã nhắc với chuyện thừa kế, liệu ta ch.ó cùng rứt giậu kh? Theo thứ tự thừa kế, chỉ cần Vương xảy ra chuyện, ta chính là thừa kế thứ nhất."
Ngọc Khê càng nghĩ sống lưng càng lạnh. Cô nghi hoặc, kiếp trước Vương thật sự qua đời vì cái c.h.ế.t của Niên Quân Mân ?
Biểu cảm của Niên Quân Mân nghiêm túc: "Điều em đoán khả năng xảy ra. Cầu mà kh được thì ch.ó cùng rứt giậu."
Ngọc Khê đảo mắt, nảy ra ý kiến: "Ông Năm ở một cô đơn, nói xem mời Vương qua đó ở cùng thì thế nào? Hai cũng thể làm bạn!"
Niên Quân Mân thân mật cạo mũi Ngọc Khê: "Th minh, về sẽ nói với Vương."
"Kể cả chuyện hôm nay nữa, để Vương trong lòng cảnh giác hơn."
"Được."
Ngọc Khê lại nghĩ nghĩ, xác nhận kh bỏ sót ều gì mới yên tâm. Đạo diễn Vương lúc này hết cách, muốn ngáng chân cô lại càng kh dám. Ngọc Khê cảm th bầu trời đầy sáng hơn nhiều.
Hôm sau, Ngọc Khê xin nghỉ tiễn Niên Quân Mân. Niên Quân Mân nói: "Ngày mai Vương sẽ chuyển nhà, em yên tâm ."
Ngọc Khê: "Vâng, chăm sóc bản thân cho tốt, ăn nhiều một chút, đừng tiết kiệm."
Niên Quân Mân muốn ôm Ngọc Khê nhưng xung qu đ , chỉ thể kìm nén: "Em cũng vậy, đừng vất vả quá."
"Vâng, em sẽ viết thư cho ."
"Được, chăm sóc bản thân cho tốt nhé."
Hai trò chuyện một lúc, lưu luyến chia tay. Ngọc Khê chiếc xe xa dần trong tuyết, trái tim như cũng theo.
Ngọc Khê tạm biệt Năm, trở về trường học. Hoàng Lượng đang ở dưới lầu ký túc xá: " cũng thật khó tìm."
Ngọc Khê cảm th thời tiết kh lạnh lắm: " cười tươi thế kia, nhất định là tin tốt!"
Hoàng Lượng xoa tay: "Tìm chỗ nào nói chuyện , trời lạnh quá."
Chưa có bình luận nào cho chương này.