Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 813: Theo lý thường hẳn là
Ngọc Khê vốn định ngủ nướng, nhưng bên ngoài ồn ào quá, cô thời gian ngồi dậy.
Niên Quân Mân nhíu mày: "Để ra xem ."
Ngọc Khê ngáp một cái: "Kh cần đâu, ngủ tiếp một lát ."
Niên Quân Mân thật sự kh muốn dậy. Qu năm suốt tháng bận rộn, m ngày nay mới được nghỉ ngơi chút đỉnh nên muốn ngủ thêm một lát, nghĩ bụng chắc cũng chẳng chuyện gì lớn: "Ừ."
Ngọc Khê rửa mặt thay quần áo ra ngoài. Mọi đều đang ở trong sân, tiếng khóc như đang hát tuồng, Chiêu Đệ tức đến mặt mũi trắng bệch.
Năm nay coi như mùa đ ấm, bên ngoài kh lạnh lắm, chứ nếu như năm ngoái thì c.h.ế.t rét.
Trong sân, một đôi vợ chồng già mặc áo l vũ hở cả l ra ngoài, ngồi bệt dưới đất khóc lóc, phía sau là hai phụ nữ, diện mạo thì là các chị gái của Chiêu Đệ cùng cha mẹ cô .
Ngọc Khê cau mày. M năm nay Chiêu Đệ chưa từng về quê ăn Tết, chỉ gửi chút tiền về. Thật kh ngờ nhà lại tìm tới tận đây.
Chiêu Đệ th chủ nhà đều đã ra, mặt càng thêm trắng bệch. Mắt th sắp Tết nhất, làm ăn đều kiêng kỵ chuyện kh thuận lợi vào dịp này, cô tức giận nói: "Các đứng lên, mau ."
Bà cụ vừa th đám Ngọc Khê, ánh mắt liền lập lòe: "Kh , cái đứa con gái bất hiếu này, vừa ra khỏi nhà là kh thèm quay lại, chúng tao tìm khổ sở lắm. Mọi phân xử xem, nó mặc kệ cha mẹ sống c.h.ế.t a!"
Ngọc Khê đứng dưới hành lang, gió lạnh thổi qua làm cơn buồn ngủ bay biến. bà cụ kia, cô th chán ghét từ tận đáy lòng. Con gái là cỏ rác, lại còn đặc biệt giỏi tẩy não, vẻ mặt đầy khiển trách của các chị gái Chiêu Đệ là biết, thật đáng sợ. "Tự ý x vào nhà dân là phạm pháp đ. Bà cụ, nếu kh sẽ báo cảnh sát."
Bà cụ sững sờ, bà ta kh hiểu pháp luật gì cả, chỉ th phú quý và tiền tài. Chiêu Đệ là đứa con gái bà ta đã từ bỏ, kh ngờ lại x pha được ở thủ đô, tiền gửi về năm sau nhiều hơn năm trước, lễ tết càng gửi kh ít đồ tốt cho hai đứa con gái, bà ta hối hận kh thôi.
Nhưng Chiêu Đệ kh về nhà, bà ta cũng kh cách nào. Đối với chưa từng ra khỏi cửa như bà ta, thể tới đây cũng là vì con trai.
Chiêu Đệ: "Mẹ, mọi ."
Bà cụ tức giận trừng mắt, sau đó nói với Ngọc Khê: " là mẹ của Chiêu Đệ, kh ngoài."
Ngọc Khê lạnh lùng nói: "Đối với nhà chúng thì là ngoài. Các sáng sớm đến làm loạn, dọa bọn trẻ sợ ."
Ánh mắt bà cụ về phía Niên Phong: "Ông là trưởng bối trong nhà, chỉ nói chuyện với ."
Niên Phong chỉ ra xem xét tình hình, nói với Ngọc Khê: "Ba với mẹ Hoa Mai về phòng trước đây."
Đám Ngọc Khê đều , cô bà cụ: "Xin lỗi, trong cái nhà này, là quyết định."
Bà cụ sững sờ. Trong tư tưởng quan niệm của bà ta, bà ta làm chủ cả đời, ở trong nhà là quyền uy tuyệt đối, suy bụng ta ra bụng nên mới nghĩ trưởng bối mới là làm chủ. Sắc mặt bà ta thay đổi, lại khóc lóc: "Chúng cũng là kh còn cách nào, trong nhà nghèo quá, tiền ăn Tết cũng kh , bà chủ, cô thương tình chúng với."
Ngọc Khê sắc mặt bà cụ hồng hào, chẳng th đáng thương chỗ nào: " cảm th nên thương xót chính là Chiêu Đệ. Lúc ly hôn, các làm cha mẹ kh đứng ra bảo vệ, mặc kệ Chiêu Đệ, giờ lại diễn vở kịch gì đây?"
Các chị gái của Chiêu Đệ lần đầu tiên mở miệng: "Chúng nghèo. Nói lại thì, chính vì mặc kệ Chiêu Đệ nên Chiêu Đệ mới ngày hôm nay."
Hai bọn họ Chiêu Đệ hiện tại mà ghen ghét. Chiêu Đệ mặc áo len cashmere, tóc búi cao, trên cổ đeo dây chuyền vàng. Lúc rời quê, Chiêu Đệ cũng giống các cô, chỉ là phụ nữ n thôn, nhưng Chiêu Đệ hiện tại chính là thành phố, các cô cũng kh dám thẳng. Trong lòng u ám nghĩ, đều là chị em, dựa vào đâu Chiêu Đệ lại khác biệt, nên giống nhau mới đúng. Nghĩ vậy họ th hưng phấn hẳn.
Bà cụ th nói đỡ, vốn dĩ là tam quan bất chính nên hài lòng với hai cô con gái: "Bà chủ, con bé Chiêu Đệ này nên cảm tạ chúng mới đúng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-813-theo-ly-thuong-han-la.html.]
Ngọc Khê: "......."
Thật sự quá kh biết xấu hổ!
Bà cụ th Ngọc Khê kh nói gì, tưởng là đồng tình: "Bà chủ, cô xem, sau này tiền lương của Chiêu Đệ cứ chuyển thẳng cho chúng !"
Nói một cách yên tâm thoải mái, một chút cũng kh th ngại ngùng.
Chiêu Đệ sắp tức đến phát khóc. Con trai lớn của Chiêu Đệ nắm chặt tay: "Dựa vào cái gì?"
Bà cụ hừ một tiếng, mặc kệ đứa nhỏ, vẻ mặt nịnh nọt Ngọc Khê.
Chiêu Đệ nắm chặt tay. Đây là cha mẹ thân nhân của cô, cô cảm th m năm nay tiền và đồ đạc gửi về đều như ném cho ch.ó ăn. Những này lại đ.á.n.h chủ ý lên tiền lương của cô. Cô hối hận quá, kh nên nói cho chị gái biết địa chỉ, nhất thời mềm lòng mà rước l tai họa.
M năm nay cô ăn ở kh tốn tiền, chỉ lo học phí và ăn mặc sinh hoạt cho con trai, tiền lương lại tăng lên 4000 tệ, cộng thêm bao lì xì cuối năm, một năm để dành bốn vạn kh thành vấn đề. Hiện tại trong tay gần mười vạn, cô nghĩ sau này chăm chỉ làm việc, đến khi con trai vào đại học sẽ mua cho nó căn nhà.
Hiện tại muốn động vào tiền lương của cô, đây chính là kẻ thù: "Cút, kh cha mẹ như các , từ hôm nay trở , chúng ta đoạn tuyệt quan hệ, mau ."
Nói xong, cô vớ l cái chổi quất mạnh vào hai chị gái, đều là lũ vô ơn bạc bẽo.
Bác Lưu dẫn cảnh sát vào ngăn cản Chiêu Đệ. Ngọc Khê kh thích nói nhảm, đã sớm ra hiệu cho Diêu Trừng báo cảnh sát.
Ngọc Khê nói ngắn gọn: "Những này tự ý x vào nhà dân, trong nhà nhiều trẻ con đều bị dọa sợ, xin mời đưa họ cho."
Cảnh sát tìm hiểu tình hình. Bà cụ vừa th báo cảnh sát thật thì sợ hết hồn. Đối với họ, cảnh sát chính là quyền uy, ngoan ngoãn như chim cút theo.
Vẻ mặt Chiêu Đệ bất an: "Thưa bà chủ, gây phiền phức cho gia đình ."
Chủ nhà tốt như vậy, cô kh muốn bị ghét bỏ. M năm nay, tiền bạc là một chuyện, quan trọng nhất là con cái. Hai đứa con học được kh ít thứ, đây là những ều trường học kh dạy được, mới là ều khó được nhất.
Ngọc Khê Chiêu Đệ: "Đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng. Vì con cái, cô cũng nên kiên cường lên, cô cứng rắn thì bọn họ cũng kh dám nữa."
Chiêu Đệ nghe lọt tai. M năm nay bà chủ đối nhân xử thế, cô cũng học được kh ít: " hiểu ."
Sau bữa sáng, Chiêu Đệ dẫn con trai lớn ra ngoài. Ngọc Khê cũng kh hứng thú nghe ngóng. Buổi chiều nghe Diêu Trừng nói lại, Chiêu Đệ đã tìm luật sư, mỗi năm chỉ cấp một khoản phí phụng dưỡng, ngoài ra một xu cũng kh chi, còn l em trai ra dọa bà cụ, khiến họ xám xịt bỏ .
Hôm sau là đêm 30 Tết. Mặc kệ năm nay thị trường kinh tế đình trệ thế nào, bao nhiêu c ty phá sản, năm mới đến thì cái gì cũng kh ngăn được việc đón Tết.
Đêm 30 ăn xong cơm chiều, cả nhà Ngọc Khê lại đến trại trẻ mồ côi ăn bữa cơm với bọn trẻ, đưa con cái theo cũng để m thằng nhóc hiểu được bọn chúng hạnh phúc biết bao.
M ngày sau đó bắt đầu xã giao.
Năm nay Ngọc Khê kh về quê. Ngọc Chi và Ngọc Th về, nhưng cũng kh ăn Tết ở quê mà đều Đại Tây Bắc.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Từ khi thị trấn Hồng Tinh phát triển, du lịch nổi như cồn. Cô út lại càng hợp thời, thầu thêm một ít đất dựng nhà kính trồng trọt để khách hái, kh ngờ lại thành đặc sắc.
Lần này hay , cụ càng kh muốn , còn gọi ện cho Ngọc Khê bảo vợ chồng cô cũng qua đó. Chỉ tiếc Ngọc Khê và Niên Quân Mân xã giao quá nhiều.
Năm mới, dư âm khủng hoảng kinh tế vẫn còn, đặc biệt là thị trường chứng khoán. Đầu năm, vẫn còn nhiều c ty đang giãy giụa bên bờ vực phá sản.
Chưa có bình luận nào cho chương này.