Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 826: Lợi hại, Tổng giám đốc Lữ

Chương trước Chương sau

Sau đó cô kéo chăn nhắm mắt lại. Diệp Dĩnh khóc cũng là do cô ta tự làm tự chịu, chủ Hà nhẫn nhịn mãi, chỉ chờ đêm khuya th vắng mới phát tác thôi!

Sáng hôm sau, mắt Ngọc Khê hơi sưng. Cô đã nhiều năm kh ngủ cùng m con trai. Hai thằng nhóc thối này ngủ lăn lộn lung tung, lại nặng, cô chẳng ngủ được m. hai thằng nhóc ngủ đặc biệt ngon lành, cô chưa hết giận nhéo má con trai béo một cái.

Ngọc Khê thời gian, mới 6 giờ, nhân viên c tác bên ngoài còn chưa làm việc, đều đang ngủ trong lều. Cô ngồi dậy, vừa lúc ra ngoài dạo một chút.

Bữa sáng dùng gạo và thức ăn trên xe Niên C Tâm, Ngọc Khê kh cần lo lắng. Cô nhẹ nhàng đóng cửa lại, thùng nước trống kh, tiện đường xách ít nước.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Buổi sáng trong núi sương sớm dày, giày một lúc liền ướt đẫm. Mới vừa đến bên suối, cô kêu "a" một tiếng, thế mà cá, đều là m con cá nhỏ kh lớn lắm, thể chiên ăn, một đàn cá đang tụ tập ở ven bờ.

Ngọc Khê híp mắt, tay chân nhẹ nhàng l ít cỏ và bùn đắp thành bức tường c, nh chóng thả xuống nước, vừa vặn chặn một đàn cá ở vũng nước ven bờ. Cô rùng một cái, nước buổi sáng thật lạnh!

Sau đó cô quay về l lưới đ.á.n.h cá, lại chặt một cây trúc buộc vào, vừa làm vợt vớt cá, cũng thể vớt tôm.

Một đàn cá nhỏ thật kh ít, đủ chiên một bữa. Ngọc Khê thả những con quá nhỏ về, giữ lại một ít con to. Chờ Ngọc Khê trở lại, về cơ bản mọi đều đã tỉnh.

Nhân viên c tác đối với năng lực sinh tồn nơi hoang dã của Ngọc Khê đã c.h.ế.t lặng.

Đạo diễn ghé sát vào: "Tổng giám đốc Lữ, cô thật lợi hại, trước khi đến đã cố ý học qua ?"

cho rằng Ngọc Khê và chủ Từ quan hệ thân thiết nên đã luyện tập trước, dù suy nghĩ cả đêm cũng chỉ th ý tưởng này hợp lý.

Ngọc Khê cười: "Nhiều năm trước đã biết , là lúc quay phim võ hiệp học cùng Bình An, cô trong nghề, kh ngờ lần này lại dùng tới."

Đạo diễn ngẩn ra, hóa ra năng lực sinh tồn dã ngoại của bà chủ cũng mạnh a!

Bữa sáng, Niên C Tâm nấu c bột, lại đem cá nhỏ ướp gia vị, chuẩn bị trưa làm món cá chiên, tay chân ngứa ngáy muốn bắt thêm.

Sau bữa sáng, tổ chương trình tuyên bố nhiệm vụ: nhiệm vụ kiếm tiền. Gần đó thôn làng, thể giúp đỡ làm việc để đổi l đồ vật, nhưng kh được phép xin đồ, bắt buộc dùng sức lao động để đổi, bởi vì phát sóng trên TV sẽ trẻ em xem, nhất định hướng dẫn giá trị quan đúng đắn.

Tổ chương trình nghiêm cấm dùng mặt mũi (dựa vào sự nổi tiếng) để kiếm lời, một khi phát hiện sẽ tịch thu một phần lương thực chính, hình phạt này nghiêm trọng.

Ngọc Khê hỏi: "Nhất định vào thôn kiếm tiền ?"

Đạo diễn: "Kh giới hạn trong thôn, nhưng kh thể vượt quá phạm vi nhất định, hơn nữa bộ."

Ngọc Khê: "Cảm ơn."

Ngọc Khê kh muốn vào thôn, nơi này tuy đã khai thác du lịch nhưng thôn làng cũng kh giàu , nhà nào cũng là tay làm việc thiện nghệ, thật kh thiếu giúp đỡ. Cô tìm Diêu Trừng nói: "Chúng ta khu du lịch, bên này khai thác sớm, đ, kiếm tiền dễ hơn chút. Đúng , C Tâm kh , độ nhận diện khuôn mặt của chú quá cao."

Niên C Tâm: "........"

cũng muốn , theo chị dâu thì cái gì cũng sẽ .

Ba gia đình khác đều chọn vào thôn, thôn ở gần, trẻ con kh xa được.

Sở trường của nhà Ngọc Khê lộ ra, ba nhóc từ nhỏ đã theo cha mẹ rèn luyện, thể lực đặc biệt tốt.

Chờ Ngọc Khê dẫn bọn trẻ tới khu du lịch, ở đây thật đ. Ngọc Khê vẫn luôn vào nơi đ nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-826-loi-hai-tong-giam-doc-lu.html.]

Diêu Trừng nói: "Chị dâu, chúng ta kh tìm việc làm ?"

Ngọc Khê Diêu Trừng: "Phát tờ rơi à? Một giờ cũng kh kiếm được m đồng."

Hơn nữa mặt trời sắp lên cao, lớn thể chịu được chứ trẻ con thì ? Cô chưa quên trước bữa trưa chạy về.

Diêu Trừng thời gian: "Bây giờ sắp 9 giờ ."

Ngọc Khê ừ một tiếng, dẫn bọn trẻ một vòng, sau đó nói với chúng: "Các con ở đây chờ mẹ, mẹ sẽ về ngay. Diêu Trừng tr chừng bọn trẻ."

Ngọc Khê sờ tiền trong túi, lúc trước giữ lại tiền là quá đúng đắn, nếu kh vốn khởi nghiệp cũng kh . Trong khu du lịch cái gì cũng đắt, đặc biệt là nước, thể bán đến hai đồng một chai, kem thì càng đắt gấp m lần.

Bởi vì biết sẽ tới khu du lịch, Ngọc Khê đặc biệt đeo một cái túi lớn rỗng tuếch, theo đường mòn ra ngoài. Gần đó thôn làng, cô nh, chỉ khổ cho nhiếp ảnh gia theo phía sau. Trong thôn đều cửa hàng tạp hóa, giá cả sẽ kh đắt quá đáng.

Quả nhiên xa khu du lịch thì giá cả bình thường. Cô tiện tay xách một lốc nước, lại mua kh ít kem. Kem cần bán nh, cô cởi áo khoác bọc vào bên trong để tránh kem tan quá nh.

Bởi vì bộ, Ngọc Khê chỉ xách một lốc nước. Tới khu du lịch đã gần 10 giờ, thời tiết đang lúc nóng nhất.

Ngọc Khê dẫn Diêu Trừng và bọn trẻ bước nh vào bên trong, chờ tới chỗ đ bắt đầu rao bán. Vừa rao lên, cảm th nóng đều tới mua. Giá cả đắt hơn bình thường một chút, Ngọc Khê mua vào cũng kh rẻ, hơn nữa còn tính c sức của , nhưng vẫn rẻ hơn giá trong khu du lịch.

Bán đặc biệt nh, nh đã bán hết. Ngọc Khê bỏ ra 30 đồng tiền vốn, lãi gấp đôi, được 60 đồng.

Còn dư lại một ít thời gian, Ngọc Khê tìm một cửa hàng, giúp bán đồ lưu niệm, mỗi cái bán được được trích 5 hào. Ngọc Khê chính là làm về các sản phẩm ăn theo (merchandise), mắt cực chuẩn.

Bản thân cô tài ăn nói cũng tốt, lại ba nhóc béo mập ở đó, nh đã lôi kéo được khách mua hàng.

Nhiếp ảnh gia vẻ mặt ngơ ngác chứng kiến Ngọc Khê chưa bao giờ thất thủ. Một giờ bán được 60 cái, kiếm được 30 đồng, cộng thêm vốn ban đầu trong tay 90 đồng.

Thời gian đã hơn mười một giờ, cần trở về. Ngọc Khê cũng chút mệt, xoa xoa vai, m năm nay ít rèn luyện nên cũng yếu .

Trên đường về, cô đường vòng, lại lần nữa trở lại thôn, mua mười cây kem hết mười đồng.

Lại ở trong thôn mua một ít rau x tại vườn, hết mười đồng, lại tốn năm đồng mua chút quả làm đồ ăn vặt. Cuối cùng dùng mười lăm đồng mua một con vịt mang về, còn dư lại 55 đồng.

Lúc về đến nơi, ai cũng đói bụng. Cũng may Niên C Tâm đã làm xong cơm trưa đang chờ bọn họ.

Ngọc Khê và Diêu Trừng còn đỡ, bọn trẻ thì thật sự mệt, bụng lại đói, ngửi th mùi thức ăn liền kêu ngao một tiếng chạy tới: "Mẹ, mau rửa tay ăn cơm, đói quá ."

Ngọc Khê đặt đồ xuống, cô cũng đói. Rửa tay, ngồi xuống, cô cầm đũa gắp một miếng trước bọn trẻ mới động đũa.

Diêu Trừng ăn một lúc cho lót dạ hưng phấn hỏi: "Chị mang về cái gì thế?"

Niên C Tâm ỉu xìu: "Đều kh cần giúp đỡ, sau đó em kiếm được ít củi đổi cho một đôi vợ chồng già mới l về được một ít cà tím."

Diêu Trừng: "Em nói cho biết, chị dâu đặc biệt lợi hại, chúng em kiếm được 60 đồng, đồ mang về đều là bỏ tiền mua. Đúng , còn kem, mua mười cây kem, mau bỏ vào tủ lạnh kẻo lát nữa chảy hết."

Niên C Tâm bay nh đứng lên, xách túi chạy vào xe RV. Kem, trước kia kh cảm th gì, hiện tại là thứ tốt a!

Đạo diễn chương trình đã biết quá trình: "........"

Lợi hại, Tổng giám đốc Lữ!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...