Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90

Chương 840: Đạo diễn

Chương trước Chương sau

Nếu kh th bên cạnh m cái dính bùn đất, Ngọc Khê thật sự tưởng đây là hàng đại hạ giá từ nhà máy. Cô kỹ m lọ t.h.u.ố.c hít, vài cái thật sự cũ, miệng lọ đều vết nứt. "M cái này là thu mua ở n thôn lên kh?"

Chủ quán nghiêm mặt lại. Nơi này đúng là thu mua lên, nhưng phần lớn là tự nung. Bọn họ là một nhóm, để tr giống thật nên đã bỏ vài cái lọ t.h.u.ố.c hít đổi được từ các sạp khác vào. "Cái này cũng ra được ?"

Ngọc Khê cầm cái vết nứt lên ngửi ngửi: " mùi giấm."

Chủ quán chưa bao giờ để ý, cầm l ngửi thử. Đừng nói, đúng là thật. Th cái đó là cái rách nát nhất nên cũng kh để ý, lúc đổi hình như là đồ khuyến mãi thêm.

Ngọc Khê kh hứng thú với những lọ t.h.u.ố.c hít tinh xảo, ngược lại hứng thú nồng đậm với cái bị nứt trên tay, nhưng mặt kh biến sắc. kỹ xem nào, thế mà lại là đồ thật thời Càn Long. Lọ t.h.u.ố.c hít bằng sứ được bảo tồn đến hiện nay là nhiều nhất, thời Khang Hy - Càn Long là quý giá nhất. Nếu cô kh lầm thì đây còn là men phấn thái (famille rose).

Đây là món đồ xa xỉ trong các loại lọ t.h.u.ố.c hít. Cảm tạ lần ở thành phố G đụng lọ t.h.u.ố.c hít thật, cô đã cố ý học hỏi từ Trịnh Mậu Nhiên, sau khi trở về lại cùng nội nghiên cứu. Ban đầu cô bắt đầu tìm hiểu từ đồ sứ, lúc mới học xem nhiều nhất là gốm th hoa, sau này mới từ từ tiếp xúc với đồ cao cấp.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Ngọc Khê phát hiện chủ quán vẫn luôn cô, cười cười đặt lọ t.h.u.ố.c hít xuống, lại cầm m cái hoa văn tinh xảo lên. Xem diễn viên đóng kịch nhiều, Ngọc Khê cảm th kỹ năng diễn xuất của cũng tốt. Cô cầm hai cái tốt một cái hỏng: "Một trăm hai, nếu kh th màu sắc đặc biệt thì rách nát như vậy cho cũng kh cần."

Ngọc Khê mới sẽ kh ngốc nghếch nói là đồ khuyến mãi thêm. M bán hàng rong khôn khéo lắm, cô nói đồ thêm, lại cảm th vấn đề lớn. Cô chê bai nhưng lại trả giá, chứng tỏ là thích, nhưng vì bị vỡ nên cũng chỉ đáng giá hai mươi đồng.

bán hàng rong thật kh cao thủ về lọ t.h.u.ố.c hít, tới đây chỉ chuyên tr sạp, chuyên bán lọ t.h.u.ố.c hít, nh nhẹn thu tiền: "Thành giao."

Ngọc Khê bỏ hết lọ t.h.u.ố.c hít vào túi, sau đó tiếp tục xem các sạp khác. Ở m sạp phía sau, Ngọc Khê cũng th loại lọ t.h.u.ố.c hít bằng sứ này. "......."

Quả nhiên đều xuất xứ từ một lò!

Trong lòng Niên C Tâm như mèo cào, rốt cuộc chờ ra khỏi phố đồ cổ mới hỏi: "Chị dâu, cái bị nứt là đồ thật ?"

Ngọc Khê thời gian: "Chị th là thật, thời Càn Long, lại còn là đồ cao cấp. Tìm chỗ giám định xem ."

Nhiếp ảnh gia: "........"

Thế mà là đồ thật? đang ở đâu? là ai?

Sau đó nghĩ đến việc nếu là đồ thật thì món đồ chơi này đáng giá, lại nghĩ đến việc chương trình ểm bùng nổ !

Đoàn Ngọc Khê nh nhẹn lên xe, Niên C Tâm lái xe. Ngọc Khê l ra xem xét, xác nhận lại m lần, đúng là đồ thật!

Đợi khi tìm được cửa hàng đồ cổ chính quy d tiếng tốt, chuyên gia giám định xong xác nhận đúng là đồ thật, còn đưa ra mức giá: "Hai năm trước từng đấu giá một cái hoàn hảo được 150 vạn. Cái này vết nứt tương đối nghiêm trọng nhưng cũng giá trị sưu tầm lớn. muốn bán kh? Bán cho cửa hàng chúng , 100 vạn."

Ngọc Khê món đồ đã được rửa sạch, vết nứt đúng là kh nhỏ. Tuy rằng đấu giá thì giá cao hơn nhưng cũng mất phí thủ tục.

Nhiếp ảnh gia: "........"

Một... 100 vạn? Đau mặt quá. Hôm qua còn nghĩ hôm nay Lữ tổng thể phá vạn (10.000), hôm nay cho lên hẳn trăm vạn. Kh được, trái tim chịu kh nổi.

Ngọc Khê bàn bạc với Niên C Tâm một chút, quyết định bán. Một ngày thể l được tiền, đỡ việc, tránh được nhiều rắc rối. Mang cái này về thì phiền toái lắm.

Chuyên gia vui vẻ: "Được, được, chuyển khoản nhé?"

Ngọc Khê và Niên C Tâm xấu hổ, ví tiền và thẻ ngân hàng của họ kh được mang theo. Ngọc Khê nói: "Cho tấm séc 95 vạn, còn lại đưa cho chúng 5 vạn tiền mặt."

Chuyên gia làm việc nh nhẹn, tiền trao cháo múc, Ngọc Khê cầm tiền.

Niên C Tâm đã tra được địa chỉ trại trẻ mồ côi trên ện thoại: "Chị dâu, rẽ phía trước, khoảng hai mươi phút là tới."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-840-dao-dien.html.]

Đây là ều Ngọc Khê và Niên C Tâm đã bàn bạc. Nhặt được của hời trong chương trình, bất kể dùng tiền của mua hay kh, chờ khi phát sóng dư luận nhất định sẽ kh nhỏ. Chỉ bán một vạn, khán giả chỉ coi như chuyện vui vì vả mặt đạo diễn tơi bời. Nhưng vượt quá một vạn, xin lỗi nhé, dư luận nhất định sẽ chia hai chiều hướng, đặc biệt là trong tình huống biết nhà Ngọc Khê kh thiếu tiền, số tiền này cầm vào sẽ bỏng tay.

Cuối cùng bàn bạc xong, nhặt được của hời ở địa phương thì trả lại cho địa phương, trại trẻ mồ côi là nơi tốt nhất.

Chờ tới trại trẻ mồ côi, Ngọc Khê dứt khoát l tấm séc đưa cho viện trưởng.

Nhiếp ảnh gia: "........"

Thế là quyên luôn? Quyên á? Đột nhiên cảm th sự ghen tị vừa của thật đáng khinh!

Trong lời cảm ơn rối rít của viện trưởng, Ngọc Khê cùng Niên C Tâm lên xe, bảo nhiếp ảnh gia quay lại biển hiệu của trại trẻ mồ côi. Được c khai trong chương trình thì đám viện trưởng cũng kh dám tham ô tiền của bọn trẻ.

Tâm tư viện trưởng ngay thẳng, thật kh phát hiện ra suy tính của Ngọc Khê, còn vẫy tay chào tạm biệt cô. Ngọc Khê làm việc này yên tâm thoải mái, tâm hại kh thể nhưng tâm phòng kh thể kh, đặc biệt là về phương diện tiền bạc, đây là tiền liên quan đến tương lai của bọn trẻ.

Chờ về đến nội thành, nhiếp ảnh gia mới nhớ ra, hình như còn 5 vạn tiền mặt.

Ngọc Khê thời gian, được , kh cần đâu nữa, trực tiếp đến khách sạn lớn, đặt cơm hộp cao cấp. Kh sai, cực kỳ xa hoa. Thống kê nhân viên tổ chương trình, tiền cơm hộp hết ba vạn năm, lại mua trái cây và đồ uống, bốn vạn đồng bay biến.

Ngọc Khê kiểm soát tiền tốt, còn lại đúng một vạn. Giữ lại, nhất định giữ lại, ở ểm quay phim sau nhất định vui vẻ du lịch, hưởng thụ một phen!

Chờ Ngọc Khê trở lại địa ểm quay phim, đạo diễn chạy tới như một cơn gió: "Thật sự được 100 vạn?"

Ngọc Khê duy trì hình tượng, mỉm cười: "Ừ."

Đạo diễn ôm ngực, đau quá. Từ khi tốt nghiệp cấp ba đã giao tiếp với tiền bạc, tuy rằng chỉ là qua tay nhưng tiền thật sự là thứ tốt. mệt c.h.ế.t mệt sống lo nghĩ đủ ều, làm xong một chương trình cũng kh kiếm nổi 100 vạn!

Lữ tổng chỉ là chơi, trọng ểm là ta chơi, ăn ngon, uống say, dạo phố cái cũng thể vớ được món hời 100 vạn. so với đúng là tức c.h.ế.t !

Đạo diễn hoàn hồn nửa ngày mới phát hiện phía sau còn xe theo, đang khiêng từng thùng từng thùng xuống: "100 vạn mua cái gì thế?"

Ngọc Khê giải thích: "100 vạn quyên mất 95 vạn , tiêu 4 vạn mua cơm hộp. M ngày nay tổ chương trình cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, vất vả cho mọi ."

Đạo diễn mặt gỗ Lữ tổng. Cô cũng biết cô đang hành hạ chúng ? Thật lòng kh dễ dàng gì. hộp cơm mở ra, mặt cười như hoa nở, thể tiết kiệm được tiền một bữa cơm: "Được, được."

Sau đó như bị động kinh: "Mau, mau gọi ện thoại hủy cơm hộp buổi tối ."

Ngọc Khê: "........."

Quên mất, cô gọi ện đặt trước . Liếc thời gian, hình như kh hủy được nữa.

Quả nhiên trợ lý đã gọi ện: " ta làm xong ."

Đạo diễn: "........ dẫn bán cơm hộp , giá gốc kh được thì bán rẻ chút, chỉ cần mang tiền về là được!"

Trợ lý: "........."

Lợi hại thật đạo diễn của ơi, chủ ý này mà cũng nghĩ ra được. Từ sau khi đấu trí đấu dũng với Lữ tổng, chiêu trò của đạo diễn cũng phong phú hẳn lên.

Đạo diễn sờ sờ trái tim đang đau vì tiếc tiền, gỡ gạc lại được chút nào hay chút đó.

Chờ đạo diễn tính xong nợ nần, phản ứng lại việc Lữ tổng còn thừa một vạn đồng, cả đều kh ổn. Điểm nhấn kỳ sau đâu? Lữ tổng biểu diễn tiêu tiền kiểu hoa hòe hoa sói ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...