Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 855: Xem nhẹ
Ngọc Khê nói xong, tự mò ốc, tôm hùm đất qu đây kh nhiều nhưng ốc thì kh ít, lại bảo bốn đứa nhỏ đào rau dại.
Ốc mò nh, chẳng m chốc đã được một xô nhỏ. Sau khi về, cô đem cá trích chiên ngập dầu cho thật giòn, sau đó nghiền nát để riêng. Lại băm nhỏ rau dại, trộn cùng vụn cá trích, l thêm một phần bột mì, phần còn lại làm thành hồ bột, trộn tất cả rau dại đã trộn vào, chuẩn bị chiên viên.
Thịt ốc luộc lên, chỉ l phần thịt, bỏ hết những phần khác, chỉ giữ lại phần sạch sẽ để lát nữa xào.
Viên chiên được kh ít, thêm rau dại nên màu x ngọc bích. Ngọc Khê cho m đứa trẻ nếm thử, đều khen ngon. Một chậu viên, vốn là đồ chiên rán nên chắc bụng.
Lại xào thịt ốc, nấu c bột, cho nhiều rau dại vào, cuối cùng ai cũng ăn no, chủ yếu là do uống nhiều nước c, ăn xong còn thừa kh ít c bột.
Đạo diễn: "........"
Trợ lý đạo diễn: "Đạo diễn, phục chưa?"
Đạo diễn: "........"
Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm. Cô dám cá cược với đạo diễn là vì nắm chắc, bởi vì nhiều dầu, cảm tạ ngày đầu tiên đến đã đổi được một thùng dầu, nếu kh dầu mỡ, cô cũng bó tay.
Hôm nay quay phim, trừ nhà họ Hà ra, bốn nhà còn lại đều chút quê mùa. Nhà họ Hà ba rốt cuộc cũng cảm giác đứng ở trên cao, trở về muốn khoe khoang xem bọn họ ăn gì, đáng tiếc kh ai cho bọn họ cơ hội, mọi đều về nghỉ ngơi sớm.
Sáng hôm sau, đạo diễn rốt cuộc cũng chút lương tâm, chuẩn bị bữa sáng. Lần này trò chơi đơn giản, bọn trẻ l bữa sáng, trả lời đúng câu hỏi thì được l, trả lời đúng nhiều thì l nhiều.
Đề bài đơn giản, đều là m phép cộng trừ đơn giản.
Bốn đứa trẻ nhà Nhấp Nháy cảm th bị sỉ nhục sâu sắc. Dung Dung lật xem bảng đề: "Quá đơn giản."
Nhấp Nháy vội kéo tay : "Kh đơn giản, kh đơn giản, khó lắm a!"
Ông ngốc này, càng đơn giản càng tốt, bọn họ đáp được càng nhiều chứ .
Dung Dung phản ứng lại: "Đúng vậy, khó quá a, thật sự khó quá a."
Đạo diễn: "........"
Đừng giả vờ nữa, nghe th hết .
Đáng tiếc đề đã ra xong, cũng kh định thay đổi.
Sau đó bốn đứa trẻ bắt đầu màn trình diễn. M phép cộng trừ đơn giản này quá dễ dàng, bốn đứa từ nhỏ đã nhạy cảm với con số, hai ba tuổi đã bắt đầu được dạy, một cái là ra đáp án ngay.
Năm gia đình con xuất sắc thì tự nhiên cũng con "hố cha mẹ". Hà Kiều di truyền cha mẹ kh thích học, chỉ thích múa hát, chưa vào lớp một, kiến thức mẫu giáo đã sớm trả lại cho cô giáo, nước mắt lưng tròng cảm th quá khó khăn.
Bữa sáng, hai nhà Ngọc Khê ăn phong phú: bánh bao, trứng gà, cháo thịt nạc, cái gì cũng .
Sau bữa sáng, đạo diễn cười nói: "Một gia đình kh chỉ lớn mà còn trẻ con. Hoạt động hôm nay chủ lực là các bé. Các bé sẽ vào thôn làm c, biên tập dẫn đội, làm càng nhiều thì nhận được nguyên liệu nấu ăn càng nhiều."
Nhà họ Hà vội vàng hỏi: "Hôm nay là bọn trẻ, còn chúng thì ?"
Đạo diễn: "Hôm nay kh cần lao động nữa."
Vợ chồng nhà họ Hà thở phào nhẹ nhõm, tốt quá !
Ngọc Khê nghiến răng, cô biết ngay mà, đạo diễn sẽ kh dễ dàng nhận thua: "Vụ cá cược hôm qua đạo diễn thua, cũng thể đổi l nguyên liệu nấu ăn, còn tính kh?"
Đạo diễn ngập ngừng hai giây: "Tính, nhưng tổ chương trình sẽ kh cung cấp đồ vật để đổi, còn nữa, đồ dùng cá nhân Lữ tổng mang theo cũng kh được đem đổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-855-xem-nhe.html.]
cũng biết hàng hiệu, quần áo Ngọc Khê mang theo toàn là hàng hiệu, một cái thôi cũng đủ đổi .
Ngọc Khê: "Được."
Đạo diễn cứ cảm th quên cái gì đó. Nhà họ Hồ đ.á.n.h trống lảng: " lớn chúng thì ?"
Đạo diễn nói: "Hôm nay lớn nghỉ ngơi, thể dạo khắp nơi, chúng ta là chương trình du lịch, kh thể quên tôn chỉ."
Tất cả phụ : "......."
Làm khó ngài còn nhớ đây là chương trình du lịch, nhưng một xu cũng kh cho thì chúng du lịch bụi kiểu gì?
Đạo diễn phất tay, quay về nằm nghỉ. Dù những gì cần nói đã nói hết, ngày nào cũng dậy sớm, cũng mệt muốn c.h.ế.t, hôm nay rốt cuộc được nghỉ ngơi.
Biên tập đã tập hợp bọn trẻ xếp hàng, bảo chúng cầm theo bình nước, khăn tay.
Chờ bọn trẻ đeo ba lô xong, biên tập dẫn chúng .
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Diêu Trừng kh yên tâm: "Chị dâu, bốn đứa nó làm được kh?"
Ngọc Khê cũng kh tin tưởng lắm. Nếu là chơi thì bốn đứa nó một đứa chấp hai, còn làm việc thì xin lỗi, ở nhà toàn làm vướng víu chứ giúp gì: "Cho nên vẫn dựa vào chính thôi."
Niên C Tâm: "Chúng ta kh đồ để đổi, chẳng lẽ lại mò ốc, câu tôm hùm ra chợ đổi à!"
Ngọc Khê cười tủm tỉm. Nói thật, lúc cô mua đồ ở ểm tham quan trước thật kh nghĩ tới ểm tham quan sau thể dùng đến. Cô chỉ là kh muốn trả lại tiền cho tổ chương trình, cũng muốn mang chút quà đặc biệt về nhà, kh ngờ lại dùng tới thật. Cho nên nói, lo lắng của nhiếp ảnh gia lúc trước thật sự là thừa thãi.
Ngọc Khê lên xe, nh đeo ba lô xuống, cũng kh mở ra. Cô cảm th nên tránh xa đạo diễn một chút, tránh cho đạo diễn đổi ý. Đối với kh tiết tháo, cô kh muốn đ.á.n.h cược.
Hỏi rõ ràng thị trấn ở đâu, thật kh xa, bộ cũng chỉ 40 phút.
Ngọc Khê cũng kh vội đổi nguyên liệu nấu ăn, ngược lại dạo qu thị trấn, chụp kh ít ảnh kiến trúc. Thị trấn là cổ trấn vùng Giang Nam, đẹp như tr vẽ, đặc biệt là đứng trên cầu nhỏ bọn trẻ đùa nghịch bên s, nụ cười hiểu ý nở trên môi. Thị trấn yên tĩnh, tinh thần cũng thả lỏng nhiều. Cuộc sống nhịp ệu chậm rãi khiến ta hướng tới, đặc biệt là khi sống ở đô thị nhịp sống nh.
Bốn Ngọc Khê thật sự muốn du lịch, cứ chụp ảnh mãi.
Diêu Trừng l.i.ế.m môi: "Chị dâu, em khát."
Ngọc Khê cũng hơi khát. Phía trước quán trà, tới trước quán trà, Ngọc Khê l cây quạt ra: "Chào chủ, cái này thể đổi ba chén trà kh?"
Lúc mua Ngọc Khê tốn hơn 100 tệ, cho dù là thêu máy thì cán quạt cũng giá trị. phương Nam đều hiểu biết chút ít, chủ quán mở ra xem, cười tủm tỉm: "Được."
Nhiếp ảnh gia: "........"
Bọn họ đều quên mất, còn đồ mua ở trong khu du lịch lần trước. Lần này tính toán của đạo diễn lại thất bại !
Nước trà ở quán là trà thô, tuy kh ngon lắm nhưng giải khát. Uống trà xong đã gần 10 giờ.
Ngọc Khê sờ ba lô: "Đi thôi, tiệm cơm."
Niên C Tâm: "........ Kh chợ mua thức ăn ?"
Ngọc Khê hiểu rõ kịch bản của đạo diễn, biết cô đồ để đổi thì lần sau nhất định kh thể dùng nữa. Đổi nhiều quá, ngày mai nói kh chừng lại đổi quy tắc: "Kh chợ, đổi chút đồ ăn làm sẵn . Hai ngày nay chị nấu cơm đủ ."
Diêu Trừng: "Nghe chị dâu."
Để đổi đồ ăn, Ngọc Khê l ra toàn quạt đắt tiền, còn l một đôi vòng tay bạc đặc sắc dân tộc. Dùng hai cây quạt mua hai con gà quay ở cửa hàng gà quay, lại dùng hai cây quạt đổi một ít mì sợi và trứng gà ở siêu thị, còn đổi được một quả dưa hấu lớn ở sạp trái cây. Cuối cùng dùng vòng tay bạc đổi được sáu món ăn, đều là món thịt: sườn kho, móng giò kho tàu, thịt kho tàu...
Chưa có bình luận nào cho chương này.