Niên Đại 70: Mang Không Gian Nuôi Nhóc Con Của Đại Lão Tàn Tật
Chương 322: Xử lý tàn cuộc nhà họ Thẩm
"Thẩm Cường Quốc, đang nói hươu nói vượn cái gì vậy? mà c.h.ế.t đói được à?"
"Đại đội trưởng, đã hai ngày kh làm , cứ thế này nữa chẳng là sẽ c.h.ế.t đói ."
"Được , được , chuyện của biết, kh đang giải quyết cho ."
"Giải quyết cái gì? Giải quyết thế nào? Này, đại đội trưởng? Chuyện này thể giải quyết được ?"
M đồng chí từ c xã xuống cũng vẻ mặt khó hiểu đại đội trưởng.
Đại đội trưởng bất đắc dĩ, đành giải thích với m đồng chí c xã: "M vị đồng chí, đây là Thẩm Cường Quốc của đại đội , cũng là con trai cả đã ra ở riêng của bí thư Thẩm bị bắt . Chẳng bí thư Thẩm bị bắt , cấp trên cũng kh văn bản nào nói chuyện này thể c bố hay kh, cũng kh thể nói...
Nhưng kh chịu nổi mọi tò mò, lo lắng, nên cứ bám l Thẩm Cường Quốc muốn hỏi cho ra nhẽ. Chắc m vị đồng chí cũng biết, Thẩm Cường Quốc này là một kẻ ngốc, chuyện ba ta làm, ta một việc cũng kh biết, huống chi ta từ sớm đã cùng Thẩm Đ Hà ra ở riêng, càng kh thể biết Thẩm Đ Hà bị bắt vì lý do gì.
ta kh nói ra được nguyên do, lòng hiếu kỳ của mọi chẳng càng lớn hơn , cho nên th ta là vây qu hỏi. Sau này kh cách nào, ta đành xin nghỉ ở nhà. bên này tuy đã răn đe mọi , nhưng chung quy cũng kh là kế lâu dài."
"Hiểu , hiểu , là do c tác của c xã chúng sai sót, kh suy xét đến hoàn cảnh của nhà. Vị đồng chí này yên tâm, chuyện này nh sẽ được giải quyết."
"Giải quyết? Giải quyết thế nào ạ?"
"Tội d của Thẩm Đ Hà nh sẽ được c bố, đến lúc đó trong văn bản c bố của chúng sẽ ghi rõ các kh tham gia vào việc này để chứng minh sự trong sạch của các ."
"Ôi chà, thế thì tốt quá , cuối cùng cũng thể tiếp tục làm. Kh được, về nói cho vợ biết, muộn một chút sợ cô bỏ nhà mất..."
Đồng chí c xã: .......
Đại đội trưởng: .........
"Trần đội trưởng, chúng muốn bắt Thẩm Cường Sinh và Lý Mai Hương ."
"Cái này... đã xác định chưa? Bọn họ... bọn họ cũng tham gia?"
"Mức độ kh lớn, nhưng xác thực là ."
"... Được , vậy vợ kia của nhà họ thì làm ?"
"Vương th niên trí thức kh tham gia, hơn nữa còn đang mang thai. Tổ chức chúng quyết định, đem căn nhà của Thẩm Đ Hà sang tên cho cô , để cô chỗ ở. Chuyện sinh hoạt của cô , còn xin đại đội trưởng chiếu cố nhiều hơn. Cô vẫn là th niên trí thức, nếu thể về thành phố, cô cũng muốn về... Đưa cô về thành phố cũng được, căn nhà cũng tùy cô xử trí."
C xã đối với phụ nữ và t.h.a.i p.h.ụ đều ưu đãi, hiện tại đều nói phụ nữ thể gánh nửa bầu trời. Tuy Thẩm Đ Hà tội, nhưng tội kh liên lụy đến nhà, huống chi còn là con dâu.
"Được, biết , yên tâm , sẽ chăm sóc."
"Được, khó khăn gì, cứ đến c xã tìm chúng ."
"Được."
M đồng chí nói xong, liền đến nhà Thẩm Đ Hà bắt Lý Mai Hương và Thẩm Cường Sinh ...
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
của đội dân binh đứng đó, kh biết nên hay kh, cuối cùng nghĩ cấp trên kh hạ lệnh, vậy họ vẫn cứ ở đây chờ.
Đại đội trưởng sau khi tiễn , liền cùng đội trưởng đội dân binh đến nhà Thẩm Đ Hà.
"Được , các đều về ."
"Đội trưởng, thế này là xong việc à?"
"Ừm, xong việc , ."
"Vâng ạ."
Đội trưởng đội dân binh xa, định vào trong, nhưng lại bị đại đội trưởng ngăn lại.
"Đội trưởng, kh vào à?"
"Vào cái rắm, trong sân chỉ còn lại một nữ đồng chí, lại còn là một nữ đồng chí đang mang thai, hai già chúng ta vào làm gì?"
Đội trưởng đội dân binh nghe đại đội trưởng nói, tức khắc toát ra một thân mồ hôi lạnh...
"Đúng đúng đúng, quên mất, quên mất."
" xem kìa, suốt ngày."
"Vậy làm bây giờ ạ? Kh vào à?"
"Đợi một lát nữa."
Đại đội trưởng cũng kh nói chờ ai, cứ đứng ở cửa, hướng về phía cuối con đường nhỏ qu.
Kh bao lâu, chủ nhiệm phụ nữ lôi kéo Phùng Xuân Hoa từ bên kia đường chậm rãi tới, kỹ, còn thể th hai đang giằng co nhẹ...
"Thím, con kh đâu... Thím nói xem chuyện này thím bảo con làm gì chứ."
"Ai da, Xuân Hoa, đây kh là nhà họ Thẩm . Bây giờ nhà họ Thẩm đều bị bắt , em dâu của con đang mang thai, cũng kh ai khác chăm sóc, con cứ giúp thím việc này được kh."
"Thím, kh con kh muốn giúp, thím cũng biết quan hệ của chúng con với nhà họ Thẩm đ, đã cãi nhau lật trời . Chuyện tốt chưa bao giờ đến lượt nhà chúng con, chuyện xấu thì tìm một cái là trúng ngay. Thím nói xem ta đều bị bắt , còn để con đến dọn dẹp tàn cuộc, thím, đây là đạo lý ở đâu ra vậy ạ."
Phùng Xuân Hoa thật sự cạn lời. Cô đang ở nhà yên ổn, chủ nhiệm phụ nữ này đến nhà cô kh nói hai lời đã lôi cô ra ngoài, được nửa đường mới nói tìm chuyện gì. Cô muốn đổi ý cũng kh kịp nữa , mắt th sắp đến nơi...
"Con cứ coi như giúp thím . Hai nhà các con ở gần nhau, con chỉ cần thỉnh thoảng qua xem giúp, còn lại thím sẽ lo."
"Thím, con khuyên thím cũng đừng lo chuyện bao đồng. Em dâu của con là th niên trí thức, mắt cao hơn đầu. Nếu thím chăm sóc nó, nó sẽ cho rằng đó là ều hiển nhiên, đừng đến lúc đó ăn vạ nhà thím kh , con xem thím làm ."
"Thím làm ? Nó lại kh con dâu của thím, ăn vạ nhà thím kh , thím sẽ tìm đại đội trưởng đuổi nó ."
"Thím, thím nói thím thể đuổi , vậy con cũng thể đuổi ?"
"Đuổi chứ, con chỉ là chăm sóc nó, chứ kh mẹ nó mà cái gì cũng quản à. Con yên tâm, cái này thím đảm bảo với con, tuyệt đối kh làm khó con..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.