Nói Thẳng Luôn, Vợ Của Sếp Chu Chính Là Tôi - Chu Bắc Cánh & Lộ Thiên Ninh
Chương 46: Đến lau giày cho tôi cô cũng không xứng
Lộ Thiên Ninh kh rõ việc Liễu Phương Phi đến gây sự liên quan gì đến Hoa Vân Nhiên hay kh, cô chỉ biết vì sự ồn ào này mà đã thu hút kh ít ánh mắt khó chịu.
Nếu làm hỏng sinh nhật của Hoa Vân Nhiên, nhà họ Hoa sẽ vui vẻ ?
Cô kh rõ mối quan hệ giữa Liễu Phương Phi và gia đình họ Hoa, chỉ mong Liễu Phương Phi thể kiêng nể một chút mà kh gây chuyện vào dịp này.
Nhưng rõ ràng, Liễu Phương Phi đến là mục đích, cô ta cười lạnh một tiếng, “Khẩu khí kh nhỏ đ, đắt đến m cũng chỉ là một bộ quần áo, cô mua nổi kh?”
“Nếu đã vậy, đền cô là được, lát nữa tiệc sinh nhật của Tiểu thư Hoa kết thúc, chúng ta sẽ nói chuyện riêng.” Lộ Thiên Ninh nhượng bộ.
“Đền?” Liễu Phương Phi suy nghĩ một chút, “ kh cần tiền, chỉ muốn bộ quần áo này nguyên vẹn như cũ.”
Lộ Thiên Ninh nhíu mày nói, “Vậy đợi ăn xong cô đưa áo cho , sẽ gửi giặt khô.”
“Kh được.” Liễu Phương Phi vuốt tóc , ý đồ gây khó dễ càng rõ ràng hơn.
Lộ Thiên Ninh, “Vậy cô muốn giải quyết thế nào?”
“Xin lỗi .” Liễu Phương Phi quay đầu mọi , “ đến một dịp quan trọng như vậy mà làm bẩn quần áo, thật thất lễ, cô xin lỗi kh là chuyện bình thường ?”
Trong đám đ, nhíu mày khó chịu dường như chê Liễu Phương Phi gây chuyện, lại đứng ngoài xem kịch hay.
Hoa Vân Nhiên đứng cạnh vợ chồng nhà họ Hoa, vẻ mặt thản nhiên Lộ Thiên Ninh, kh hả hê cũng kh ra tay ngăn cản.
Sâu trong đôi mắt được trang ểm tinh xảo ánh lên một tia mỉa mai, th chưa, cần gì cô ta ra tay?
Lộ Thiên Ninh kh dám đắc tội với bất kỳ ai ở đây!
“Xin lỗi, cô đây, kh cẩn thận làm bẩn váy và giày của cô, hy vọng cô bỏ qua cho chuyện nhỏ này.”
Nếu bồi thường bằng tiền, Lộ Thiên Ninh cũng hơi xót ruột, nhưng nếu một lời xin lỗi thể giải quyết, cô kh cần thiết cứng rắn!
Những cảnh nói lời dịu dàng để cầu hòa này cô đã th nhiều, làm những chuyện như thế này cũng thành thạo.
Dường như kh ngờ Lộ Thiên Ninh lại xin lỗi nh như vậy, Hoa Vân Nhiên mím môi.
Liễu Phương Phi sững sờ, chớp chớp mắt mới phản ứng lại, “Xong à?”
Lộ Thiên Ninh khẽ nhướng mày, mỉm cười với Liễu Phương Phi.
“Tiểu Phi.” Mẹ của Liễu Phương Phi đứng cạnh phu nhân nhà họ Hoa, th sắc mặt phu nhân kh tốt, bực tức Liễu Phương Phi vì gây ồn ào trong tiệc sinh nhật của Hoa Vân Nhiên mà làm gia đình họ Hoa kh vui!
“Kh mợ, một chút chuyện nhỏ giải quyết xong là được , dù bữa tiệc cũng cần tiếp tục, nếu kh kh khí sẽ khác .” Hoa Vân Nhiên xen vào một câu, ý là để Liễu Phương Phi cảm th thoải mái là chính.
Được sự đồng ý ngầm của Hoa Vân Nhiên, Liễu Phương Phi can đảm trở nên kiêu ngạo hơn, cô ta quay lại Lộ Thiên Ninh, “Nếu xin lỗi mà tác dụng, thì cần gì cảnh sát?”
Lộ Thiên Ninh hít một hơi sâu, trong đôi mắt trong veo phản chiếu dáng vẻ đắc ý của Liễu Phương Phi, “Vậy thì bồi thường .”
“ nói kh thiếu tiền!” Liễu Phương Phi vén gấu váy lên một chút, để lộ đôi giày cao gót màu tối bằng da mài trên chân.
“Quỳ xuống, lau sạch vết bẩn trên giày cho .”
Mặc dù rượu b.ắ.n lên, nhưng căn bản kh th rõ sự khác biệt.
Lộ Thiên Ninh nhíu mày, ánh mắt trầm xuống vài phần, “Khuyên cô một câu, đừng quá đáng.”
“Quá đáng?” Liễu Phương Phi lườm nguýt, “ quá đáng đ thì ? Cô là cái thá gì, hôm nay cô kh làm hả giận, đảm bảo cô kh ra khỏi cánh cửa này được đâu!”
“Chưa xong à?” Ngoài cửa, một giọng nói trong trẻo lạnh lùng như băng vang lên, Chu Bắc Cảnh kẹp một ếu thuốc trên môi mỏng, rung rung theo cử động nói của .
Đôi chân dài bước chậm rãi đến, l mày sắc như kiếm nhướng lên Liễu Phương Phi, “Muốn làm cô kh ra khỏi cánh cửa này bằng cách nào? Nói xem.”
Giọng ệu kh nh kh chậm, nhưng mang theo một khí chất mạnh mẽ, kh thể chống lại.
“” Liễu Phương Phi nghẹn lời, da đầu tê dại, đặc biệt dưới ánh mắt sắc bén như chim ưng của Chu Bắc Cảnh, cô ta càng kh biết nói gì.
Vô thức quay đầu Hoa Vân Nhiên, Hoa Vân Nhiên th vậy cười tới nói, “A Cảnh, đừng giận, Tiểu Phi thích chiếc váy của , bị làm bẩn chút bực bội cũng là chuyện bình thường.”
Nói xong, Hoa Vân Nhiên ngầm bóp tay Liễu Phương Phi, ra hiệu cô ta thôi .
Liễu Phương Phi nh chóng xuống nước, nhưng sợ bị Lộ Thiên Ninh cười nhạo, cô ta bĩu môi nói, “Đến lau giày cho cô cũng kh xứng, hôm nay coi như tha cho cô!”
Ánh mắt Chu Bắc Cảnh thâm trầm, khói thuốc lượn lờ nhả ra từ môi mỏng cũng kh che được sự sắc bén trong mắt .
Đối với Lộ Thiên Ninh, Liễu Phương Phi đang tự tìm đường chết, đang tát vào mặt Chu Bắc Cảnh.
Cô là trợ lý của Chu Bắc Cảnh, nhưng lại kh xứng đáng lau giày cho Liễu Phương Phi ?
“Hỗn xược!” Cha của Liễu Phương Phi, Liễu Th Sơn bước ra khỏi đám đ, bực bội vì vừa kh nhận ra Lộ Thiên Ninh là trợ lý của Chu Bắc Cảnh.
“Bắc Cạnh, cháu đừng để tâm, Tiểu Phi bị nu chiều quá , cháu nể mặt đừng chấp nhặt với nó.”
Chu Bắc Cảnh kẹp t.h.u.ố.c lá trong kẽ ngón tay, gạt tàn thuốc ở đầu ếu, nhếch môi, “Chú Liễu nói quá lời , mặt mũi này cháu vẫn nể, dù đánh chó cũng mặt chủ.”
Đây chẳng là đang mắng Liễu Phương Phi là chó ?
Lộ Thiên Ninh suýt chút nữa bật cười thành tiếng, cúi đầu sát sàn, may mắn Chu Bắc Cảnh c trước mặt, nếu kh sẽ bị ta bắt gặp.
Liễu Th Sơn mặt như ăn mướp đắng, kh dám phản bác lời Chu Bắc Cảnh, chỉ đành lúng túng chuyển chủ đề, mời họ vào chỗ.
Lúc này Lộ Thiên Ninh mới th, trên tay Chu Bắc Cảnh cầm một hộp quà nhỏ, tr giống như trang sức.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chắc là... quà sinh nhật đã chuẩn bị sẵn cho Hoa Vân Nhiên.
Chu Bắc Cảnh quay đầu Lộ Thiên Ninh, ánh mắt lướt qua chiếc áo sơ mi dính sát vào eo cô, trước khi ngồi xuống ghé sát tai cô nói nhỏ một câu.
“Đi thay đồ , trên tầng thượng khách sạn vườn hoa nhỏ, nếu th bí bách thì lên đó xem, đợi .”
“Vâng.” Cô đáp lời, tiếp tục ở lại quả thực kh tiện, cũng kh rảnh để tâm đến câu ‘đợi ’ là ý gì, cô quay rời , thang máy thẳng lên tầng thượng.
Đặc trưng của khách sạn này chính là vườn hoa nửa kh trung trên tầng thượng, thể ngắm toàn cảnh đêm Giang Thành, vạn ánh đèn rực rỡ.
Cô vừa ra khỏi thang máy đã bị gió đêm lùa vào làm tỉnh táo vài phần, ều đáng ngạc nhiên là trong vườn kh một bóng nào.
Ngoại trừ nhân viên phục vụ mặc đồng phục đứng ở cửa thang máy.
Cô tìm một chỗ hơi tối ngồi xuống, ánh đèn màu cam ấm áp từ trên đầu chiếu xuống, bao phủ cô trong một màu sắc ấm áp.
Lôi ện thoại ra th vài tin n từ Trương Nguyệt Lượng, sau khi cô rời bệnh viện, Trương Hân Lan lại trách móc quên hỏi chuyện Ngô Sâm Hoài.
Trương Hân Lan cao hứng gọi ện cho mẹ Ngô Sâm Hoài, hai kh biết nói gì, tóm lại Trương Nguyệt Lượng th Trương Hân Lan vui mừng như thể Lộ Thiên Ninh và Ngô Sâm Hoài sắp kết hôn vậy.
【Chị, chị nên chuẩn bị sớm , em thực sự sợ mẹ sẽ lén lút chuẩn bị cả đám cưới cho chị.】
Đây là lời khuyên chân thành của Trương Nguyệt Lượng.
Lộ Thiên Ninh cười trả lời ‘Được’, định tìm Ngô Sâm Hoài nói chuyện, trong tình huống cha mẹ hai bên ủng hộ như vậy, kh nên tiếp tục giữ mối quan hệ thử nghiệm này nữa.
Vừa gửi tin n ‘ đó kh’ cho Ngô Sâm Hoài, ta liền trả lời lại hai chữ.
【Lên acc!】
Cô ngây một lúc mới phản ứng lại, Ngô Sâm Hoài muốn cô vào game, cô đành đăng nhập.
Vừa online đã bị Ngô Sâm Hoài kéo vào một phòng, trong đó ngoài cô còn một tên là ‘Tiểu Nguyệt Lượng’.
“Chị!” Là Trương Nguyệt Lượng.
“Từ hôm nay trở em kh làm gì khác, chỉ dẫn hai chơi game, mối quan hệ tốt với em mà chơi game tệ như thế này, em kh đồng ý đâu.”
Ngô Sâm Hoài ra lệnh bất mãn, cuối cùng còn hỏi, “Chị Thiên Ninh, tự dưng chị tìm em việc gì kh?”
Trương Nguyệt Lượng ở đó, Lộ Thiên Ninh kh tiện nói thẳng chuyện kia, chỉ đành phun ra hai chữ, “Kh .”
“Vậy chuẩn bị , em dẫn hai chơi game bay cao đây.”
Ngô Sâm Hoài nhấn bắt đầu, chỉ vài giây sau đã tìm được đồng đội và đối thủ.
Lộ Thiên Ninh dở như mọi khi, hoàn toàn kh thạo trò chơi này, thậm chí kh biết chọn tướng nào, Ngô Sâm Hoài nói với cô hai nhân vật, cô lật qua lật lại mãi kh tìm th.
Cuối cùng hệ thống tự động chọn một tướng, cô còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, Ngô Sâm Hoài đã bắt đầu kêu trời than đất.
“Tổ t, hai vị tổ t, hôm khác ăn cơm cùng nhau , em dạy hai nhận diện tướng trước đã.”
Lộ Thiên Ninh hít hít mũi, “Kh đâu, em kh giỏi lắm ? Hai chị cứ theo em là được.”
Ngô Sâm Hoài suýt nữa thổ huyết, chọn một sát thủ rừng, bên cạnh là hai tướng hỗ trợ của Lộ Thiên Ninh và Trương Nguyệt Lượng.
Hai vừa nói chuyện phiếm vừa lơ đãng nhấn kỹ năng giúp sát thủ rừng.
Ba phút sau, hai đồng đội còn lại treo máy.
Năm phút sau, trò chơi kết thúc, thua.
Một khoảng lặng c.h.ế.t chóc, Ngô Sâm Hoài nghi ngờ nhân sinh, lần đầu tiên trong đời thua chơi ngẫu nhiên! Lại còn thua nh như vậy!
“Hai vào phòng với em, đặc biệt là chị Thiên Ninh, em sẽ dạy chị nhận diện tướng.”
Một lúc lâu sau, Ngô Sâm Hoài l lại tinh thần, cố nén sự hổ thẹn trong lòng, từng chút một dạy Lộ Thiên Ninh.
Lộ Thiên Ninh học cũng kha khá, nhưng sau khi nhận diện xong một lần, Ngô Sâm Hoài bảo cô tìm nhân vật nào đó ra, cô lại lật hết tất cả các tướng vẫn kh tìm th.
“Sếp em gọi em việc cần xử lý, em khá hơn chị em một chút, nên em rút trước đây, Hoài dạy chị .”
Trương Nguyệt Lượng nói xong một câu vội vàng offline.
Điều này tạo cơ hội cho Lộ Thiên Ninh đề cập chuyện kia, “Mẹ quá để tâm đến chuyện của chúng ta , tiếp tục dùng cớ thử nghiệm để qua lại e rằng sẽ loạn mất, hay là nói thẳng kh hợp nhau .”
Ngô Sâm Hoài cố nhịn lời từ chối bật ra khỏi miệng, mẹ ta vừa mới đồng ý cho ta tiếp tục chơi game nếu ở bên Lộ Thiên Ninh!
Nhưng làm ta thuyết phục Lộ Thiên Ninh tiếp tục giả vờ đây?
Nghĩ tới nghĩ lui, ta bu một câu, “Chừng nào chị chơi game này lên đến rank Vua, và nhận biết được hết m trăm tướng trong game, em sẽ nói sự thật!”
Lộ Thiên Ninh nhíu mày, cô kh nhiều thời gian chơi game, muốn tìm hiểu kỹ lưỡng m trăm tướng kh biết đến bao giờ.
“ thể...”
“Kh thể, ngoài việc làm theo lời em nói, mọi chuyện đều miễn bàn, em xuống đây!” Ngô Sâm Hoài sợ cô hối hận, trực tiếp cúp máy.
Lộ Thiên Ninh chằm chằm vào phòng game chỉ còn cô trên ện thoại, đối phó với đủ loại trên thương trường cô đều tự tin, nhưng đối với Ngô Sâm Hoài kh theo lẽ thường này, cô lại cảm th đau đầu.
Làm theo lời ta nói... kh biết đợi bao lâu, kh làm... lại lo ta nhảy dựng lên gây ra chuyện gì.
Đang buồn bã, đột nhiên trên đầu vang lên giọng nói quen thuộc và trong trẻo, “Bảo cô lên đây ngắm cảnh, kh để cô chơi game.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.