Nói Thẳng Luôn, Vợ Của Sếp Chu Chính Là Tôi - Chu Bắc Cánh & Lộ Thiên Ninh
Chương 460: Vậy thì ngủ chung đi
Quan sát hai lần, U Ngọc Yên đột nhiên cười, "Ninh Nhi, con lẽ thực sự kh hiểu cái gọi là ngồi ăn núi lở, kh chí tiến thủ là gì. Nhà họ U chúng ta dù sa sút, cũng từng thời huy hoàng, con bảo chúng ta bán nhà..."
Giọng ệu mỉa mai đó, như thể đang ghét bỏ Lộ Thiên Ninh "tóc dài kiến thức ngắn".
Lộ Thiên Ninh càng nghiêm túc nói, "Lạc đà gầy còn to hơn ngựa, nhưng khi con kh sống nổi trong bầy lạc đà, thì nên đổi bầy, cao kh tới, thấp kh chịu, chi bằng vào đám thấp mà làm cao cấp hơn."
U Ngọc Yên nghe mà lắc đầu liên tục, giơ tay vẫy vẫy, "Được được được, con mới về, thể còn chưa hiểu rõ câu chuyện nhà họ U chúng ta, dì út kh nói với con nữa."
Trong lúc nói chuyện, cô ta U lão phu nhân, th bà ngoại nhíu mày kh giấu được vẻ thất vọng, kh nhịn được cười.
"Mẹ, con tưởng Ninh Nhi ít nhất cũng một nửa bản lĩnh của chị con, nhưng kh ngờ, con bé lại ý định bán nhà cũ."
U lão phu nhân rủ mắt kh nói gì, nhưng cái nhíu mày nhẹ đủ để chứng minh tâm trạng của bà lúc này.
Lộ Thiên Ninh kh nói nữa, vẫn giữ vẻ thờ ơ.
Buổi chiều, hầu trong nhà đột nhiên đến báo, nói ngoài cổng làm hỏng xe, muốn mượn một ít dụng cụ.
Lúc đó vừa ăn trưa xong, Lộ Thiên Ninh và U Ngọc Yên đang đưa U lão phu nhân ra sân phơi nắng.
đến là hai đàn ăn mặc lịch sự, th Lộ Thiên Ninh thì khẽ cúi đầu kh lộ vẻ gì, mới lịch sự nói rõ lý do.
"Dụng cụ nhà chúng đều ở trong gara." U Ngọc Yên liếc U thẩm, "Cô đưa họ l ."
U thẩm đang định , mới nhớ ra một chuyện, "Cô hai, kh chìa khóa gara."
Như nhớ ra ều gì, U Ngọc Yên quay vào nhà, l ra một chùm chìa khóa lớn, trên đó đánh dấu từng cái dùng để làm gì.
Nhưng cô ta kh giao chìa khóa cho U thẩm, chuẩn bị tự dẫn họ l dụng cụ.
" nhà sức khỏe kh tốt lắm, sửa xe lẽ sẽ mất một lúc, thể cho vào đây nghỉ ngơi một lát kh?" đàn trẻ tuổi hơn lịch sự mở lời.
U Ngọc Yên quay lại Lộ Thiên Ninh và U lão phu nhân đang ngồi ở bàn đá, liếc U thẩm, sau đó mới gật đầu, "Được, bà cụ nhà chúng kh ra ngoài được, đến giải khuây cũng tốt."
đàn ở lại khoảng bốn mươi tuổi, sau khi chào Lộ Thiên Ninh và họ, lịch sự ngồi xuống bàn đá.
Lộ Thiên Ninh th U Ngọc Yên đã , mới quay sang nói, "U thẩm, làm chút trà và bánh ngọt đãi khách ."
Do dự một lúc, U thẩm mới đồng ý, vào nhà pha trà.
Bóng U thẩm vừa khuất, Lộ Thiên Ninh nh chóng mở lời, "Bác sĩ Đỗ kh? Làm phiền ."
U lão phu nhân đang yên lặng họ sững sờ, bác sĩ Đỗ chìa tay ra với , "Lão phu nhân, giúp bà kiểm tra sức khỏe, xin bà hợp tác."
"Cái này..." U lão phu nhân ngạc nhiên Lộ Thiên Ninh.
"Bà ngoại, đây là bạn con, bà kh tiện đến bệnh viện trong thành phố kiểm tra sức khỏe, con liền mời đến nhà khám cho bà." Lộ Thiên Ninh vỗ tay U lão phu nhân, cuối cùng lại nói, "Bà hợp tác một chút, chúng ta kh nhiều thời gian."
Trong đôi mắt đục ngầu của U lão phu nhân ánh lên tia kích động, bà giơ tay đặt lên bàn, để mặc bác sĩ Đỗ bắt mạch kiểm tra.
________________________________________
"Sức khỏe lão phu nhân khá yếu, nhưng kh vấn đề gì lớn, nghỉ dưỡng tốt sẽ kh ." Bác sĩ Đỗ quan sát sắc mặt U lão phu nhân, chiếc xe lăn dưới thân bà, vô cùng ngạc nhiên, "Lý ra kh đến mức ngồi xe lăn."
Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Lộ Thiên Ninh nhuốm vẻ ngạc nhiên, U lão phu nhân lại bác sĩ Đỗ.
Kh biết là bác sĩ Đỗ chẩn đoán sai, hay là U lão phu nhân...
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
U lão phu nhân cúi đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt, kéo ống tay áo xuống, chưa kịp nói gì thì U thẩm đã quay lại.
Một tay cầm khay, bên trong là các loại bánh ngọt, tay kia xách ấm trà, vội vã tới.
Th ba họ vẫn ngồi đó chưa nói gì, U thẩm thở phào nhẹ nhõm, đặt mọi thứ lên bàn đá.
"Mời dùng." Lộ Thiên Ninh khách sáo rót một tách trà cho bác sĩ Đỗ.
U thẩm lùi sang một bên, thỉnh thoảng liếc ba họ.
Khoảng một giờ sau, xe mới sửa xong, U Ngọc Yên dẫn đó quay lại.
Bác sĩ Đỗ nhân cơ hội đứng dậy cáo từ.
U lão phu nhân đột nhiên thở dài nói, "Già , kh còn tác dụng nữa, ngoài cánh cửa này, ngay cả cửa nhà cũng kh ra được, các con còn trẻ, đừng ở nhà tr chừng bà già này nữa, ra ngoài dạo ."
"Nói cũng ." U Ngọc Yên ngồi xuống, cười với Lộ Thiên Ninh, "Con từ khi đến Bắc Nguyên còn chưa ra ngoài chơi, chỗ bà ngoại dì cũng kh yên tâm, cha con và Gia Nghệ thì bận c việc, hay là con tự ra thành phố chơi ?"
Suy nghĩ một lát, Lộ Thiên Ninh nói, "Nếu tình hình gia đình căng thẳng như vậy, hay là con tìm việc làm ."
Nghe cô nói muốn làm, U lão phu nhân và U Ngọc Yên đều sững sờ.
U lão phu nhân mở lời trước, "Bảo con ra ngoài chơi, con làm gì mà làm việc?"
"Đúng vậy." U Ngọc Yên nhỏ giọng nói, "Con... chắc c sẽ ở Bắc Nguyên bao lâu, làm việc gì chứ?"
"Con kh tiền, kh chơi được." Lộ Thiên Ninh cười ngượng.
U Ngọc Yên lập tức nói, "Dì út cho con tiền, ra thành phố ở một thời gian chơi , kh cần làm."
U Ngọc Yên luôn tỏ ra nghèo trực tiếp đưa cho Lộ Thiên Ninh hai vạn tệ, bảo cô cứ ra thành phố tùy ý chơi.
Lộ Thiên Ninh chút ngại ngùng nhận tiền, cảm ơn và nói sáng mai sẽ thành phố ngay.
Vì vậy cô l cớ này, đề nghị tối nay ngủ cùng U lão phu nhân một đêm.
"Kh được, chỗ bà ngoại con U thẩm mà, con kh chăm sóc được đâu."
"Kh , con cứ nằm cùng giường với bà ngoại thôi, nửa đêm U thẩm việc gì thì con sẽ gọi cô ." Lộ Thiên Ninh khoác tay U lão phu nhân lắc lư hai cái, "Được kh bà ngoại?"
U lão phu nhân cười rạng rỡ, "Được."
U Ngọc Yên liếc U thẩm, cũng kh từ chối nữa, dặn dò, "Vậy tối con l lợi một chút, đừng để Ninh Nhi nửa đêm làm phiền bà cụ, dù con bé kh quen, hiểu kh?"
"Hiểu." U thẩm vội vàng đáp lời.
Trời dần tối, Lộ Thiên Ninh tắm rửa xong, mặc đồ ngủ đến phòng U lão phu nhân.
Vừa vào cửa đã th trên ghế sofa trải chăn nệm, U thẩm ôm gối tới nói, "Cô chủ, tối nay sẽ ngủ ở cuối giường hai , như vậy bà cụ việc gọi , thể nghe th kịp thời."
"Lúc kh ở đây, bà gọi cô, cô kh cần nghe kịp thời ?" Lộ Thiên Ninh hỏi ngược lại.
Động tác đặt gối của U thẩm khựng lại, vội vàng xua tay, "Kh , kh ý đó, bình thường bà cụ thể gọi to hơn một chút, nhưng ... bây giờ kh sợ làm phiền cô chủ ? Nên ngủ gần hơn một chút."
Lộ Thiên Ninh chợt hiểu ra gật đầu, "U thẩm cô thật chu đáo, vậy thì ngủ chung , chỗ đó rót m ly sữa, cô cũng uống một ly ."
Cô chỉ vào cốc sữa trên bàn, hai cái cốc rỗng là của cô và U lão phu nhân đã uống, còn một cốc đầy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.