Nông Môn Chi Nữ Phẩm: Khai Cuộc Mang Theo Không Gian
Chương 77:
Về đến kinh thành thì trời đã tờ mờ sáng. Trong thư phòng Đ Cung, đèn đuốc sáng trưng, Thái t.ử đã tỉnh lại, sắc mặt tuy vẫn còn trắng bệch, nhưng tinh thần đã khá hơn nhiều. Hoàng đế ngồi ở ghế chủ vị, cau mày, Hắc bào nhân đứng một bên, quả cầu thủy tinh đặt trên bàn, tản ra ánh sáng yếu ớt.
Lâm Văn Ngạn được mời ngồi xuống, Thẩm Tr và Lâm Vi đứng cạnh . Kh khí trong thư phòng ngưng trọng, kh ai mở lời trước.
Lâu sau, Hoàng đế cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng: “Văn Ngạn, chuyện ngươi vừa nói về ‘Huyền Linh Chi Tâm’, là thật ? Trong huyết mạch Hoàng thất, thật sự ẩn chứa Bí bảo như vậy?”
Lâm Văn Ngạn gật đầu, l ra một phần mật chiếu đã úa vàng từ trong lòng, đưa cho Hoàng đế: “Bệ hạ, đây chính là mật chiếu năm xưa thần tình cờ th được trong Sử quán, trên đó ghi chép chi tiết về lai lịch của Huyền Linh Chi Tâm. Năm đó, Tiên tổ Huyền Linh tộc và Tiên tổ Hoàng thất ký kết ‘Huyền Linh Chi Khế’, chia sức mạnh của Huyền Linh tộc làm hai, một phần dung nhập vào Linh Tuyền Kh Gian, một phần dung nhập vào huyết mạch Hoàng thất, hình thành Huyền Linh Chi Tâm. Chỉ khi cả hai kết hợp, mới thể triệt để trấn áp Tà Linh Thánh đàn, đồng thời khiến Linh Tuyền Kh Gian phát huy sức mạnh lớn nhất.”
Hoàng đế nhận l mật chiếu, đọc kỹ lưỡng, sắc mặt càng lúc càng ngưng trọng. Thái t.ử xích lại gần xem, cũng kinh ngạc tột độ: “Bí mật quan trọng như vậy, tại trước đây chưa từng ai nhắc đến?”
“Bởi vì sự truyền thừa của Huyền Linh Chi Tâm đặc biệt, chỉ dòng m.á.u trực hệ của Hoàng thất, ở độ tuổi nhất định mới thức tỉnh.” Hắc bào nhân lên tiếng: “Hơn nữa, khi Huyền Linh Chi Tâm thức tỉnh sẽ kèm với sự đau đớn khủng khiếp, nhiều Hoàng thất t.ử đệ kh thể vượt qua, cho nên bí mật này dần dần bị phong bế.”
Lâm Vi trong lòng khẽ động: “Vậy hiện tại trong Hoàng thất, ai thức tỉnh Huyền Linh Chi Tâm chưa?”
Hoàng đế thở dài: “Lúc trẻ, Trẫm từng thử thức tỉnh, nhưng thất bại, còn để lại bệnh căn. Thái tử…” Ngài về phía Thái tử, trong mắt đầy lo lắng, “Thái t.ử lần này bệnh nặng, kh chỉ vì trúng độc, mà còn vì Huyền Linh Chi Tâm trong cơ thể bắt đầu thức tỉnh. Độc tố và nỗi đau thức tỉnh chồng chất, mới khiến hôn mê bất tỉnh.”
Thái t.ử gật đầu: “Khi ta hôn mê, luôn cảm th trong cơ thể một luồng sức mạnh kỳ lạ đang cuộn trào, đau đớn, nhưng lại ấm áp. Bây giờ nghĩ lại, đó hẳn là sức mạnh của Huyền Linh Chi Tâm.”
Lâm Vi tới bên cạnh Thái tử, bắt mạch cho . Nàng phát hiện độc tố trong cơ thể Thái t.ử đã được Linh Tuyền Thủy làm thuyên giảm, còn luồng sức mạnh kỳ lạ kia . sức mạnh của Huyền Linh Chi Tâm, đang từ từ phục hồi cơ thể bị tổn thương của Thái tử. “Thái t.ử Điện hạ, sức mạnh Huyền Linh Chi Tâm đang bảo vệ . Chỉ cần chúng ta thể triệt để loại bỏ độc tố trong cơ thể , sẽ sớm khỏi hẳn. Hơn nữa, sau khi Huyền Linh Chi Tâm thức tỉnh, thể tạo ra sự cộng hưởng với Linh Tuyền Kh Gian, cùng nhau trấn áp Tà Linh Thánh đàn.”
Thái t.ử lóe lên tia hy vọng trong mắt: “Thật ? Vậy bây giờ chúng ta làm thế nào?”
“Đầu tiên, triệt để loại bỏ độc tố trong cơ thể Thái tử.” Lâm Vi nói, “Loại độc tố này là Tà Độc của Huyền Linh tộc, cần dùng Linh Tuyền Thủy và thảo d.ư.ợ.c của Huyền Linh tộc mới thể th trừ tận gốc. Hắc bào nhân, ngươi biết loại thảo d.ư.ợ.c này thể tìm th ở đâu kh?”
Hắc bào nhân gật đầu: “Trên Thánh Sơn của Huyền Linh tộc loại thảo d.ư.ợ.c này, gọi là ‘Huyền Linh Thảo’. Chỉ là Thánh Sơn đang bị của Ưng Sào giám sát, chúng ta muốn lên đó, e rằng kh dễ dàng.”
“Tại của Ưng Sào lại giám sát Thánh Sơn?” Thẩm Tr hỏi.
“Bởi vì trên Thánh Sơn kh chỉ Huyền Linh Thảo, mà còn lăng mộ của các đời Tiên tổ Huyền Linh tộc, bên trong cất giấu nhiều bí mật của Huyền Linh tộc.” Hắc bào nhân giải thích, “Bọn Ưng Sào luôn muốn đoạt l những bí mật này, nên đã bố trí tai mắt lâu ngày gần Thánh Sơn.”
Hoàng đế trầm ngâm chốc lát, nói: “Trẫm phái ba ngàn Cấm quân, hộ tống các ngươi Thánh Sơn. Nhất định l được Huyền Linh Thảo, giúp Thái t.ử thức tỉnh Huyền Linh Chi Tâm. Đồng thời, tăng cường phòng ngự kinh thành, ngăn chặn bọn Ưng Sào thừa cơ gây loạn.”
“Bệ hạ, kh được!” Lâm Văn Ngạn lập tức can ngăn, “Bọn Ưng Sào xảo quyệt, nếu chúng ta phái một lượng lớn Cấm quân Thánh Sơn, phòng ngự kinh thành sẽ bị bỏ ngỏ. Bọn chúng thể nhân cơ hội tấn c kinh thành, hoặc đến Thánh đàn phá hủy phong ấn.”
Hoàng đế nhíu mày: “Vậy làm ? Vừa đủ nhân lực đến Thánh Sơn, lại vừa giữ vững kinh thành và Thánh đàn.”
Thẩm Tr suy nghĩ, nói: “Bệ hạ, chi bằng làm thế này. Ta dẫn một trăm Hắc Vân Kỵ cựu bộ, cùng Vi nhi và Hắc bào nhân Thánh Sơn tìm Huyền Linh Thảo. Triệu Hổ dẫn hai trăm cựu bộ, tăng cường phòng ngự Thánh đàn. Tần Mặc tiên sinh ở lại kinh thành, hỗ trợ Thái t.ử Điện hạ phòng thủ kinh thành. Như vậy, vừa thể đảm bảo nhân lực ở Thánh Sơn, lại vừa thể giữ vững kinh thành và Thánh đàn.”
Mọi đều cho rằng kế sách này khả thi. Hoàng đế gật đầu: “Tốt! Cứ làm theo lời Tiêu Hiệu úy. Các ngươi sáng mai lập tức xuất phát, nhất định chú ý an toàn.”
Ngày hôm sau, Thẩm Tr dẫn một trăm Hắc Vân Kỵ cựu bộ, Lâm Vi, Hắc bào nhân, cùng Lâm Văn Ngạn ( quen thuộc địa hình Thánh Sơn), hướng về Thánh Sơn của Huyền Linh tộc mà . Thánh Sơn nằm cách kinh thành ngàn dặm về phía Tây Nam, địa thế hiểm trở, qu năm mây mù bao phủ.
Trên đường , mọi hết sức cẩn thận, tránh né nhiều tai mắt của Ưng Sào. Khoảng năm ngày sau, cuối cùng cũng đến chân Thánh Sơn. Thị trấn nhỏ dưới chân Thánh Sơn yên tĩnh và hòa bình, trong trấn hầu hết là hậu duệ của Huyền Linh tộc, th Hắc bào nhân, đều cung kính hành lễ.
“Đây là nơi tụ cư của Huyền Linh tộc, bọn Ưng Sào kh dám tùy tiện x vào.” Hắc bào nhân giải thích, “Chúng ta hãy nghỉ ngơi ở đây một đêm, sáng mai sẽ lên núi tìm Huyền Linh Thảo.”
Mọi nghỉ lại trong một khách ếm nhỏ. Buổi tối, Lâm Vi ngồi bên cửa sổ, viên Ngọc Ngôn Thạch trên tay đang rạn thêm vài đường mảnh, trong lòng đầy rẫy lo lắng. Thẩm Tr bước đến bên nàng, nhẹ nhàng nắm l tay nàng: “Đừng lo, chúng ta nhất định sẽ l được Huyền Linh Thảo, giúp Thái t.ử thức tỉnh Huyền Linh Chi Tâm, cũng như tìm ra cách đối phó với Ưng Sào.”
Lâm Vi gật đầu, tựa vào lòng Thẩm Tr: “Ta chỉ cảm th, bọn Ưng Sào sẽ kh dễ dàng bu tha chúng ta. Chúng đã biết bí mật Huyền Linh Chi Tâm, chắc c sẽ bày ra mai phục trên Thánh Sơn.”
“Dù mai phục gì nữa, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.” Thẩm Tr nói khẽ.
Đúng lúc này, bên ngoài khách ếm truyền đến tiếng bước chân khẽ khàng. Thẩm Tr lập tức cảnh giác, rút loan đao ra, đến cửa. qua khe cửa, chỉ th vài mặc hắc y, đội mặt nạ chim ưng, đang về phía khách ếm . là của Ưng Sào!
“Bọn chúng đến !” Thẩm Tr khẽ quát, nói với cựu bộ trong phòng, “Chuẩn bị chiến đấu!”
Cựu bộ Hắc Vân Kỵ lập tức cầm vũ khí lên, sẵn sàng chiến đấu. Lâm Vi cất Dự Ngôn Thạch và Linh Tuyền Thủy , nói với Lâm Văn Ngạn: “Phụ thân, hãy trốn trong phòng, đừng ra ngoài.”
Lâm Văn Ngạn gật đầu: “Các con cẩn thận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-mon-chi-nu-pham-khai-cuoc-mang-theo-khong-gian/chuong-77.html.]
Hắc bào nhân đến cạnh Thẩm Tr, siết chặt quả cầu thủy tinh: “Lần này, nhất định khiến bọn chúng mà kh về!”
Cửa khách ếm bị đá tung, của Ưng Sào x vào. Thẩm Tr và Hắc bào nhân lập tức nghênh chiến, giao tr với chúng. Lâm Vi đứng một bên, dùng ngân châm tấn c của Ưng Sào, yểm trợ cho Thẩm Tr và Hắc bào nhân.
của Ưng Sào kh ít, hơn nữa ai n đều thân thủ nh nhẹn, trận chiến vô cùng khốc liệt. Loan đao của Thẩm Tr c.h.é.m ngã từng kẻ địch, trên y cũng thêm vài vết thương. Hắc bào nhân dùng sức mạnh của quả cầu thủy tinh, vây khốn vài tên Ưng Sào, nhưng cũng tiêu hao nhiều lực lượng, sắc mặt trở nên trắng bệch.
“Vi nhi! Dùng Linh Tuyền Thủy!” Thẩm Tr hô lớn.
Lâm Vi lập tức l Linh Tuyền Thủy từ kh gian ra, rưới lên bọn Ưng Sào đang bị quả cầu thủy tinh vây khốn. Linh Tuyền Thủy rơi xuống chúng, chúng lập tức phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết chói tai, thân thể dần hóa thành hắc vụ, tan biến trong kh khí.
“Linh Tuyền Thủy thể khắc chế sức mạnh của chúng!” Lâm Vi mừng rỡ nói.
Hắc bào nhân mắt sáng lên: “Tuyệt vời! Chúng ta cùng dùng Linh Tuyền Thủy và sức mạnh quả cầu thủy tinh, tiêu diệt bọn chúng!”
Mọi đồng lòng hiệp lực, nh đã tiêu diệt phần lớn của Ưng Sào. Chỉ còn lại tên cuối cùng đội mặt nạ chim ưng bằng vàng . chính là tên Mặt nạ nhân đã gặp trong sơn động lúc trước.
“Các ngươi tưởng rằng như vậy là thể tg ?” Mặt nạ nhân cười lạnh một tiếng, “Sự mai phục trên Thánh Sơn, còn nhiều hơn các ngươi tưởng tượng! Huyền Linh Thảo và Huyền Linh Chi Tâm, cuối cùng đều sẽ là của ta!”
giơ tay vung lên, vài luồng hắc vụ lao về phía Lâm Vi. Lâm Vi lập tức ều động sức mạnh kh gian, hình thành lá c phòng hộ. Nhưng đúng lúc này, Dự Ngôn Thạch đột nhiên bay ra khỏi lòng nàng, vết nứt ngày càng lớn, một luồng kim quang từ vết nứt b.ắ.n ra, chiếu thẳng vào Mặt nạ nhân.
Mặt nạ nhân phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết, mặt nạ vỡ tan, lộ ra một gương mặt khiến mọi kinh hãi . lại chính là Nhị Hoàng tử, đã bị giam trong đại lao!
“Nhị Hoàng tử? lại là ngươi?” Thẩm Tr kinh hãi thất sắc.
Nhị Hoàng t.ử cười lạnh một tiếng: “Kh ngờ đúng kh? Ta đã sớm trốn khỏi đại lao, còn kiểm soát Ưng Sào! Huyền Linh Chi Tâm và Linh Tuyền Kh Gian, ta đều đoạt được, trở thành Hoàng đế Đại Dận!”
vừa nói vừa quay toan bỏ chạy. Thẩm Tr lập tức đuổi theo, loan đao vung lên, c.h.é.m trúng vai Nhị Hoàng tử. Nhị Hoàng t.ử kêu t.h.ả.m một tiếng, ngã ngồi trên mặt đất.
“Ngươi kh thoát được đâu!” Thẩm Tr lạnh lùng nói.
Nhị Hoàng t.ử Thẩm Tr đang tiến lại gần, đột nhiên móc ra một quả b.o.m màu đen từ trong lòng, cười dữ tợn: “Ta kh thoát được, các ngươi cũng đừng hòng sống sót! Đây là ‘O Thiên Lôi’ của Tây Vực, chỉ cần ta bu tay, tất cả chúng ta sẽ bị nổ thành mảnh vụn!”
Mọi sắc mặt đại biến . uy lực của O Thiên Lôi vô cùng lớn, một khi phát nổ, toàn bộ khách ếm sẽ bị san bằng!
Thẩm Tr dừng bước, cảnh giác Nhị Hoàng tử: “Ngươi đừng n nổi! gì thì từ từ nói!”
Nhị Hoàng t.ử cười lạnh: “Từ từ nói? Bây giờ ta còn gì để nói nữa? Hoặc là thả ta , hoặc là chúng ta cùng c.h.ế.t!”
Lâm Vi O Thiên Lôi trong tay Nhị Hoàng tử, nh chóng suy nghĩ đối sách. Nàng nhận th tay Nhị Hoàng t.ử đang run nhẹ, hiển nhiên cũng sợ hãi. Nàng chầm chậm bước lên phía trước, nhẹ giọng nói: “Nhị Hoàng tử, ngươi hãy bình tĩnh lại. Dù ngươi đoạt được Huyền Linh Chi Tâm và Linh Tuyền Kh Gian, g.i.ế.c c.h.ế.t chúng ta, bách tính cũng sẽ kh c nhận ngươi là Hoàng đế. Ngươi cấu kết với Tây Vực, phản bội quốc gia, tay đã nhuốm đầy m.á.u tươi, dù làm Hoàng đế, cũng sẽ bị bách tính lật đổ.”
Ánh mắt Nhị Hoàng t.ử chớp động, hiển nhiên đã bị lời nói của Lâm Vi làm lay động. Đúng lúc này, Hắc bào nhân đột nhiên dùng sức mạnh quả cầu thủy tinh, một luồng kim quang b.ắ.n thẳng vào cổ tay Nhị Hoàng tử. Cổ tay Nhị Hoàng t.ử tê dại, O Thiên Lôi rơi xuống đất.
“Mau tránh ra!” Thẩm Tr hô lớn, ôm chầm l Lâm Vi, kéo nàng ngã xuống đất.
Một tiếng “Ầm” vang trời, O Thiên Lôi phát nổ. Mái nhà khách ếm bị nổ tung, khói bụi mịt mù. Mọi bò ra từ đống đổ nát, phát hiện Nhị Hoàng t.ử đã hấp hối.
“Nhị Hoàng tử…” Thẩm Tr đến bên .
Nhị Hoàng t.ử Thẩm Tr, m.á.u tươi trào ra từ khóe miệng, đứt quãng nói: “Ta… ta sai … Sau lưng Ưng Sào… còn thế lực lớn hơn… Bọn chúng… bọn chúng muốn… hủy diệt Đại Dận…”
Nói xong, Nhị Hoàng t.ử đầu gục xuống, c.h.ế.t.
Sắc mặt mọi trở nên nặng nề . thế lực lớn hơn mà Đệ nhị Hoàng t.ử nhắc đến là gì? Tại bọn chúng lại muốn hủy diệt Đại Dận?
Hắc Bào nhân nhặt một tấm lệnh bài màu đen mà Đệ nhị Hoàng t.ử đ.á.n.h rơi trên đất. Trên lệnh bài khắc một ký hiệu kỳ lạ, kh chim ưng, mà là một con bò cạp đen. “Ký hiệu này… là ‘Điện Bò Cạp Vương’ của Tây Vực!”
“Điện Bò Cạp Vương?” Lâm Văn Ngạn biến sắc, “Đó là tổ chức thần bí nhất Tây Vực, nghe nói bọn chúng nắm giữ tất cả độc vật ở Tây Vực, lại còn sở hữu đội quân hùng mạnh, luôn nhăm nhe thôn tính Bắc Cương của Đại Dận!”
Thẩm Tr và Lâm Vi nhau, đều th sự kinh hãi trong mắt đối phương. Sào Ưng chỉ là quân cờ của Điện Bò Cạp Vương, Đệ nhị Hoàng t.ử cũng là c cụ bị bọn chúng lợi dụng. Giờ đây, mục tiêu của Điện Bò Cạp Vương đã bại lộ . chúng muốn hủy diệt Đại Dận, đoạt l sức mạnh của Huyền Linh tộc!
Mây mù trên Thánh Sơn vẫn còn lượn lờ, nhưng dường như ẩn chứa vô số sát cơ. Mọi hiểu rằng, ều họ sắp đối mặt kh chỉ là cuộc mai phục trên Thánh Sơn, mà còn là thế lực cường đại Điện Bò Cạp Vương đến từ Tây Vực. Một cuộc chiến sinh t.ử liên quan đến vận mệnh Đại Dận sắp sửa mở màn. Và vết nứt trên Dự Ngôn Thạch dường như đang báo trước sự gian nan và hung hiểm của cuộc chiến này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.