Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 108:
Bà ta ngẩng đầu, con mắt chuyển động lung tung, ánh mắt rời rạc kh tiêu cự, giống như muốn th rõ trước mắt đang làm gì.
Ôn Gia Mỹ cũng chạy đến, vội nâng ghế dậy, dìu bà ta ngồi xuống phía sau: "Mẹ, mẹ ngồi đây đừng nhúc nhích."
"Đúng, cháu là Gia Thụy, bà th gia ngồi trước , cẩn thận." Ôn Gia Thụy cẩn thận đỡ Tưởng thị ngồi xuống.
Hà Hoán Hồng cũng đem nước trong thùng đổ vào trong chậu, bởi vì kh đủ sức nên vốn dĩ nước trong thùng chỉ còn một nửa lại đổ ra ngoài chỉ còn một ít.
Thùng sắt nặng hơn so với thùng gỗ trong nhà!
Quả thật vừa lớn còn vừa nặng!
Vào lúc ta đang đổ nước từ thùng vào cái chậu thì tay trượt, thùng nước kia cũng rơi xuống vừa lúc đập vào chân của ta, khiến ta đau đến mức chảy nước mắt!
Cái con tiện nhân Ôn thị kia lại chọn cái thùng nước lớn như vậy!
Đây là muốn hại c.h.ế.t ta đúng kh!
Ôn Noãn kh vừa mắt, nhíu mày nói: "Tiểu dượng, ngày thường tiểu dượng kh gánh nước ? Cháu th vừa tiểu cô còn gánh tốt hơn tiểu dượng nữa!"
Ôn Gia Thụy nghe xong lời này cũng về phía Ôn Gia Mĩ, nghĩ đến cảnh tượng vừa : "Tiểu , nước trong nhà đều do gánh à?"
Trên mặt Ôn Gia Mỹ hiện lên nét bối rối: "Kh, kh !"
Trong lòng Hà Hoán Hồng hồi hộp một chút, trong mắt hiện lên sự hung ác nham hiểm, ta xoa xoa cánh tay.
Khóe mắt Tưởng thị giật giật, bà ta cười nói: " thể! Ngày thường đều do Hồng t.ử gánh, chỉ là trước đó nó ra ngoài làm c bị trật tay, nên kh thể dùng sức được. Cho nên m ngày nay Gia Mỹ mới gánh nước."
Ôn Gia Mỹ gật đầu: "Đúng vậy, tay của tướng c bị thương."
Ôn Noãn: "Tiểu dượng bị thương ở tay? xem đại phu chưa? Kh thì cháu học chút y thuật, cháu thể xem giúp tiểu dượng?"
Hà Hoán Hồng nghe xong lắc đầu: "Kh cần, kh cần, đã sớm xem qua, hiện tại đã tốt hơn một chút, kh cần xem nữa.
Đại phu nói gãy tay chân thì nghỉ ngơi một trăm ngày để từ từ dưỡng thương, vừa là do tiểu dượng trượt tay, chỉ trượt tay, kh đâu! Đúng , tứ ca, hôm nay đến nhà việc gì ?"
Hà Hoán Hồng vội nói sang chuyện khác.
Vừa ta đổ nước đã đổ hơn phân nửa lên quần áo, hiện tại cả lạnh kh chịu được, biết rằng lúc này đang là sáng mùa thu!
Hai này mau nói chuyện xong nh giùm !
Ông ta còn vội đến chỗ Cần Nhi, thuận tiện còn mua hai cái bánh bao thịt qua đó để làm bữa sáng cho nàng .
Đại phu đã nói m.a.n.g t.h.a.i thích ngủ, hiện tại ta qua đó thì nàng vừa tỉnh dậy là thể ăn.
Ôn Gia Thụy lúc này mới nhớ đến chuyện chính: "Nhà của ta chuẩn bị xây nhà nên dự tính mời cùng tiểu qua bên đó giúp một chút, hai rảnh kh?"
Hà Hoán Hồng vừa nghe đã lập tức từ chối kh cần suy nghĩ: "Bây giờ đệ còn làm c ở thị trấn! Kh được. Chờ đệ hết bận chắc c sẽ giúp tứ ca."
Tưởng thị cười nói ôn hòa: "Hồng t.ử kh thể , vậy Gia Mỹ, con về nhà mẹ đẻ giúp một chút ! Dù trong nhà cũng kh việc gì để làm, gà và heo cứ để mẹ cho ăn là được."
Ôn Gia Mỹ nghe xong tất nhiên cũng muốn về để giúp một tay, tứ ca đã đích thân đến nhờ. Nhưng mà bà liếc mắt mẹ chồng của , bà bị mù thì làm thể cho gà ăn, ngay cả cơm mà mẹ chồng cũng kh ăn được nữa.
Bà do dự một chút, vẻ mặt áy náy nói: "Tứ ca, trong nhà bề bộn nhiều việc, kh thể được."
Ôn Noãn thất vọng nói: "Như vậy , mời ngoài kh bằng nhà, c việc cũng chỉ nấu cơm, còn được trả năm lượng bạc một tháng, nếu tiểu cô kh rảnh vậy thôi quên ."
Năm lượng bạc một tháng?!!!
Đồng t.ử của Hà Hoán Hồng co rụt lại.
Số bạc này đủ để ta ở bên ngoài thuê một cái nhà cho Cần Nhi ở đến khi sinh con.
Chờ Cần Nhi sinh ra đứa bé, ta sẽ ôm nó về cho Ôn thị nuôi, để đứa bé gọi Ôn thị một tiếng mẹ, sau này trước khi Ôn thị c.h.ế.t cũng con chăm sóc.
Tưởng thị nghe xong cũng vô thức nuốt nước miệng một cái, bánh bao mắc kẹt trong thực quản cũng chầm chậm rơi xuống dạ dày, n.g.ự.c kh đau nữa.
Bà ta cười nói: "Giúp nhà mẹ đẻ của cần gì bạc? Gia Mĩ con giúp ! Việc trong nhà cứ để Hồng t.ử trở về làm cũng được!"
Hà Hoán Hồng gật đầu: "Đúng, nàng nấu cơm phụ ! Kh cần l bạc, buổi sáng ta cho gà và heo ăn làm cũng được. Trong nhà cũng kh bao nhiêu việc, ta làm việc vất vả hay mệt mỏi cũng kh , chỉ cần nàng thể đến giúp Tứ ca là được!"
Năm lượng bạc đó! Làm thể kiếm được!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-108.html.]
Lòng Ôn Noãn chùng xuống, nhưng kh biểu hiện trên mặt.
"Nhưng mà mắt của mẹ kh th, ta kh ở đây thì mẹ làm ?" Ôn Gia Mỹ do dự nói.
Mặc kệ nói như thế nào thì mẹ chồng cũng đối xử với bà tốt, mỗi lần gì tốt cũng đều cho bà ăn, đôi mắt kh th cũng lần mò làm việc.
"Hồng t.ử nấu cơm buổi sáng là được, chỉ cần hâm nóng trong nồi, sau vụ mùa nhà ai cũng chỉ ăn hai bữa cơm, vả lại dù mắt của mẹ m ngày nay đã thể th được mờ mờ, con kh cần lo lắng. Con đã hầu hạ mẹ m năm , cũng kh hay về nhà mẹ đẻ, nhân cơ hội này về nhà mẹ đẻ giúp một tay, ở lại m ngày cũng tốt."
Năm lượng bạc để mời nấu cơm!
Kh ngờ nhà mẹ đẻ của Ôn thị lại trở nên giàu !
Như vậy tất nhiên trở về nhiều một chút, xây dựng quan hệ tốt.
Ôn Gia Mỹ còn muốn nói gì đó, nhưng Ôn Noãn đã cắt ngang lời bà: "Tiểu cô, nếu đã vậy thì cô trở về giúp nhà cháu ! Nếu bà và tiểu dượng thật sự quá bận rộn, vậy thì tiểu cô trở về vẫn được mà."
Ôn Noãn cảm th hai này lạ, nghiêm túc nói thì giả dối!
Đôi mắt mập mờ của tiểu dượng, còn đôi mắt trống rỗng kh giống như mù của Tưởng thị, nàng luôn cảm giác kỳ lạ, nàng nghĩ thầm đưa tiểu cô về nhà hỏi cho rõ.
Bọn họ đối xử tốt với tiểu cô? Ôn Noãn kh tin!
Cả nhà ba nhưng ngoài tiểu cô gương mặt già nua, thì hai còn lại đều khuôn mặt hồng hào, tròn như viên ngọc.
Sau khi đưa tiểu cô về nhà, nàng hỏi rõ hơn.
Cuối cùng Ôn Gia Mỹ vẫn bị Ôn Noãn cùng Ôn Gia Thụy đưa .
Hơn nữa còn dưới sự hết khuyên bảo của Tưởng thị cùng Hà Hoán Hồng, bà mới đồng ý.
Vào lúc Ôn Noãn rời , nàng còn thuận tiện l số lương thực mà Ôn Gia Thụy vừa đã đem đến, còn những món khác đều cầm .
Đây là của bà nội và mẹ của nàng đã chuẩn bị cho tiểu cô của nàng.
Ôn Gia Thụy th Ôn Noãn l quà đã mang đến thì cũng ngẩn ra, Noãn nhi đang làm gì vậy? Quá thất lẽ!
Ôn Noãn siết c.h.ặ.t t.a.y của Ôn Gia Thụy, khẽ lắc một chút, Ôn Gia Thụy cũng kh nói gì thêm.
Noãn nhi làm vậy lẽ lý do của con bé.
Chẳng lẽ những gì mang đến vấn đề? Ông thầm nghĩ.
Đồng t.ử Hà Hoán Hồng cùng Tưởng thị co rút lại.
Những thứ này chẳng là đưa cho bọn họ ? Chẳng lẽ cả hai chỉ đến tay kh?
Ôn Noãn lạnh lùng âm thầm lưu ý phản ứng của bọn họ.
Vốn dĩ nàng chỉ muốn thử một chút.
Hiện tại, ha ha, nàng sẽ cảm th thoải mái hơn khi mang những thứ này !
Nhà nàng cũng kh cho kẻ vô ơn ăn.
Trên đường rời Ôn Noãn cũng kh vội nói chuyện, chờ về nhà để tiểu cô thả lỏng một chút nói sau.
Nếu của nhà kia thật sự tốt, vậy thì xem như nàng đã suy nghĩ nhiều!
Còn nếu kh tốt, vậy thì kh cần trở về nữa!
-
Bởi vì Ôn Noãn muốn huyện để đặt đồ dùng trong nhà, cho nên xe bò của Ôn Gia Thụy trực tiếp vào trong huyện, kh về nhà ngay.
Đường ở huyện thôn nhà họ Hà này thật sự xóc nảy, Ôn Noãn suýt chút nữa đã nôn ra cả mật!
Thật sự kh dám dành lời khen cho giao th ở cổ đại.
May mắn đường ở Ôn gia thôn vẫn ổn, thôn dân ở vùng kia, chỉ cần qua một cơn mưa thì đều sẽ tìm một số đá sỏi để lấp vào ổ gà.
Kh đá vụn thì thôn dân cũng sẽ đập những tảng đá lớn để làm đường, cho nên đường ở vùng kia tốt hơn đường ở thị trấn này nhiều!
Sau hơn hai giờ, cuối cùng cũng đến huyện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.