Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 1085:
Ôn Noãn biết hai đang muốn đồng cam cộng khổ cùng phủ An quốc c.
Nhưng mà nếu việc này là thật, vậy thì hai bọn họ càng trở về, Ôn Hinh đã lập gia đình nên sẽ kh bị liên lụy, thể giữ được nào hay đó!
Ngô thị gật đầu, nói: "Đúng vậy, hiện tại trong phủ chút lộn xộn, con đã là phụ nữ thai, đừng để thêm phiền phức, lát nữa ở trong nhà ăn cơm xong mẫu thân sẽ bảo phụ thân đưa con trở về."
"Nhưng mà..."
Vương thị cắt ngang lời nàng: "Hinh nhi nghe lời, nhà chúng ta ở gần nhau, chuyện gì thì cháu cũng sẽ biết được, vả lại cháu ở chỗ này cũng kh giúp được gì, nếu gì xảy ra thì chỉ thể chôn cùng nhau. Nhưng nếu cháu trở về, đến lúc đó nếu cữu c gia của cháu thật sự bị ta hãm hại, chúng ta đều bị bỏ tù thì cháu vẫn thể làm được một ít việc, cho ều tra rõ chân tướng, trả lại sự trong sạch cho chúng ta đúng kh! Còn nếu mọi đều bị bắt hết, thì thật sự là kêu trời kh thấu!"
Ôn Noãn gật đầu, nàng kéo tay Vương thị cười nói: "Bà nội nói đúng, nhưng mà nhị tỷ yên tâm, nhà chúng ta sẽ kh đến bước đường này!"
Ôn Hinh thật sự muốn ở lại, nhưng nghe lời nói của Vương thị cũng đạo lý, cho dù thế nào nàng cũng sẽ kh sống cuộc sống tốt đẹp, mà để trong nhà chịu khổ!
"Vậy cháu ăn cơm xong sẽ trở về."
Ngô thị thở phào nhẹ nhõm.
Vương thị nở nụ cười: "Đây mới là bé ngoan!"
Ôn Linh giật giật khóe miệng, trong lòng nàng chút lo lắng, vì Tứ thẩm cùng bà Vương lại kh cho nàng cùng tỷ tỷ quay về huyện Ninh Viễn vậy?
Họ chỉ lo cho cháu gái của thôi ?
Lúc này, Ôn Nhu cùng Ninh Hoài Kiệt vội vàng vào.
Vẻ mặt Ôn Nhu căng thẳng nói: "Mẫu thân, bà nội, Noãn nhi, vì lại thế này? Tỷ nghe nói phủ của chúng ta bị xét nhà?"
Hôm nay hai bọn họ ra khỏi thành xem tình trạng tơ nhả tằm ở thôn trang, trên đường trở về đã nghe dân chúng bàn tán nói với nhau chuyện phủ An quốc c bị trọng binh bao vây, còn bị xét nhà!
Khiến bọn họ sợ đến mức vội chạy đến đây.
Ngô thị vỗ tay nàng: "Kh , kh , con xem trong phủ chẳng vẫn ổn ?"
Ninh Hoài Kiệt vỗ tay Ôn Nhu: "Nàng xem , ta đã nói lẽ là lời đồn bậy mà!"
"Nhưng mà mọi đều nói như vậy." Ôn Nhu liếc mắt qu bốn phía, th mọi thứ đều bình thường thì trong lòng mới yên tâm một chút.
Ôn Noãn giải thích với Ôn Nhu một chút.
Nàng cũng nói hết những lời vừa dùng để an ủi Ôn Hinh.
Ninh Hoài Kiệt nghe vậy cũng sợ hãi, chỉ sợ họ bị tính kế, nhưng mà cũng kh cần quá lo lắng vì kh tin cữu c gia là như vậy: "May mắn Hoàng thượng tin tưởng chúng ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-1085.html.]
Chỉ cần thiên t.ử tin tưởng, chuyện kh do làm, vậy thì sẽ kh cần sợ!
Ôn Nhu nghe Ôn Noãn nói xong cũng hoảng sợ, cho nên dân chúng bên ngoài nói xét nhà đều là thật, chẳng qua là chưa đến bước đường cùng: "Vì cữu c gia lại xui xẻo như vậy mà mua trúng thôn trang kia chứ! Chắc kh bị tính kế đ chứ?!"
Ôn Noãn cười lạnh: "Kh biết, nhưng mà nếu là tính kế thì tính kế kia cũng đã làm mọi việc chặt chẽ kh kẽ hở, kh để lại dấu vết nào!"
Ninh Hoài Kiệt gật đầu: "Đúng vậy!"
Ôn Nhu nghĩ đến năng lực của Nạp Lan Cẩn Niên và Noãn nhi nên cũng kh quá lo lắng.
Ngô thị nói với Ôn Noãn: "Noãn nhi, việc này cần viết thư tay nói cho đại ca của con biết một tiếng kh? Tránh cho sau này nghe khác nói sẽ lo lắng. Còn Lạc nhi nữa, cả nhà ngoại tổ của con, đều th báo một tiếng."
Để tránh cho bọn họ vừa nghe một hai lời nói ở bên ngoài đã vội chạy về!
Ngô thị còn nghĩ bà đích thân viết thư cho Ôn Thuần, nếu trong nhà thật sự xảy ra chuyện gì, thì hai phu thê bọn họ nh chóng chạy trốn , cũng để những còn lại chạy trốn, tìm một chỗ mai d ẩn tích chứ đừng nhảy vào trong hố lửa!
Ôn Noãn cảm th việc này cũng đúng nên gật đầu: "Con sẽ nhờ Thập Thất ca truyền tin giúp."
Giờ phút này bọn họ đang trong tình thế khó xử, truyền tin ra ngoài sẽ dễ gây hiểu lầm, nếu muốn truyền tin cho Ôn Thuần và Ôn Lạc thì vẫn nên để cho Nạp Lan Cẩn Niên làm!
Gửi thư là chuyện bình thương, cũng chỉ để xoa dịu lòng nhà, nhưng bức thư này quang minh chính đại, chớ khiến nghi ngờ, để khác cơ hội dùng nó làm nhược ểm!
Cái gì gọi là gần vua như gần cọp, trong hoàn cảnh quân chủ chuyên chế này, đôi khi làm việc cẩn thận một chút, càng minh bạch rõ ràng, chú ý tới chi tiết thì sẽ càng sống lâu được một chút!
Ôn Linh nghe bọn họ nói sẽ truyền tin cho đám Ôn Lạc, nàng suy nghĩ vẫn nhịn kh được nói: "Noãn nhi, tỷ nhớ cha mẹ, tỷ thể theo truyền tin trở về thăm cha mẹ kh?"
Ôn Thiến kéo ống tay áo của Ôn Linh, vội nói: "Kh được, chúng ta kh ."
Lúc này vì lại nói chuyện này, như vậy khiến cho cả nhà tứ thúc nghĩ thế nào?
Đây chẳng vong ân phụ nghĩa ?
Như vậy chẳng khiến ta đau lòng ?
Như thế này thì khác gì sói mắt trắng chứ?
Huống chi lúc này vì lại kéo thêm phiền phức cho cả nhà Tứ thúc?
Còn chê ta chưa đủ buồn phiền ?
Ôn Linh rút tay áo của về: tỷ tỷ kh muốn , vì lại còn ngăn cản kh cho nàng ?
Tỷ kh sợ nhưng sợ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.