Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 1105:
Ôn Noãn kh nhịn được lẩm bẩm: "Chả nhẽ kh lo lắng ta sẽ kh biết lái thuyền ?"
Nàng nhận mệnh bò lên trên thuyền, bắt đầu ều khiển thuyền, dọc theo dòng nước.
Đế Quân Hiền giấu ở giữa núi, tư thế Ôn Noãn thành thạo chèo thuyền, kh nhịn được mà cong môi lộ ra một nụ cười xấu xa: Thật là cái gì cũng đều kh làm khó được nàng!
ta lại ngẩng đầu thoáng qua bầu trời chút mây đen: Thật tốt, trước mắt vẫn kh th bóng dáng diều hâu.
ta đã biết Nạp Lan Cẩn Niên một con diều hâu lợi hại!
Tuy rằng con diều hâu kia đã bị b.ắ.n trọng thương, nhưng mà bởi vì kh tìm th con chim ưng bị thương kia, cho nên ta vẫn lo lắng.
Nếu chẳng may Nạp Lan Cẩn Niên nuôi dưỡng kh chỉ một con ưng thì ?
"Mang con ngựa của Tuệ An quận chúa kia lên."
Tuy rằng bảo mã của Bắc Minh quốc nhiều, về sau Tuệ An quận chúa nghĩ muốn loại bảo mã nào thì cũng đều sẽ tìm tới cho nàng, nhưng mà mỗi đều sẽ cảm tình đặc biệt đối với ngựa cưỡi của .
"Dạ!" Chương Vũ lên tiếng.
Đế Quân Hiền dặn dò một câu rời .
Ôn Noãn chèo thuyền nhỏ, dọc theo dòng nước về phía trước.
Mãi cho đến khi ra biển, gặp một chiếc thuyền lớn.
Một đám hắc y nhân đeo mặt nạ đứng trên thuyền lớn, Ôn Noãn từ xa đã th một bê bết m.á.u đang được cột vào trên cây thập tự dựng thẳng lên cao.
nọ thân hình giống Ôn Thuần, chẳng qua tóc nọ rủ xuống nên nàng kh th mặt của .
Những ngón tay của Ôn Noãn nắm chặt mái chèo đến trở nên trắng bệch!
Nếu đó là Ôn Thuần, vậy thì Ôn Noãn sẽ trả lại cho bọn họ gấp trăm lần những vết thương mà Ôn Thuần chịu.
Tốc độ chèo thuyền của Ôn Noãn nh hơn, dùng tốc độ thuyền nhỏ đến gần thuyền lớn thật nh.
Ôn Noãn vừa chèo đến bên mạn thuyền lớn, trên thuyền lớn đã bỏ dây thừng xuống, móc vào thuyền nhỏ.
Một hắc y nhân đeo mặt nạ bạc ở trên thuyền lớn nói: "Mời Tuệ An quận chúa lên thuyền!"
Giọng nói này Ôn Noãn chưa từng nghe qua, nhưng nàng thể nhận ra dường như là khẩu âm của Tây Hoa quốc.
Hóa ra là của Tây Hoa quốc?
Ôn Noãn đứng trên thuyền nhỏ kh hề nhúc nhích, nàng lạnh lùng nói với hắc y nhân đeo mặt nạ bạc kia: "Để cho ta th mặt đại ca của ta! Ai biết kia rốt cuộc là đại ca của ta kh?"
Hắc y nhân đeo mặt nạ bạc phất tay, một kẻ đã leo lên cây thập giá vén mái tóc rũ rượi của Ôn Thuần lên, lộ ra khuôn mặt đã bị sắt nung cháy đen ở hai bên mặt.
Xung qu mũi và miệng của dính một ít m.á.u và một số chất bẩn màu vàng, nhưng Ôn Noãn vẫn nhận ra: Đây chính là Ôn Thuần!
Ôn Noãn vừa th mặt của Ôn Thuần, mái chèo bị nàng nắm trong tay đã vang lên tiếng "rắc rắc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-1105.html.]
Đúng là ức h.i.ế.p quá đáng!
Thật sự đã ức h.i.ế.p quá đáng mà! ! ! ! !
"Đại ca!" Ôn Noãn gọi một tiếng.
Ôn Thuần ở trên cây thập giá vì bị thương quá nặng mà đã sớm bất tỉnh.
Ôn Noãn gọi , cũng kh nghe th.
Hắc y nhân trên thuyền trực tiếp đổ một vò rượu lên mặt của Ôn Thuần, miệng vết thương của Ôn Thuần bị rượu mạnh làm cho kích thích, khiến lập tức tỉnh dậy.
Hiện tại dùng nước với cũng vô dụng, dùng rượu!
Chỉ sự kích thích của rượu nóng ở trên miệng vết thương của , thì mới thể đau đến mức tỉnh lại.
Mí mắt Ôn Thuần giật giật, cũng lười mở ra, cố chịu đựng sự đau đớn kịch liệt trên kh nhúc nhích, cũng kh để ý những đó làm cái gì đối với .
"Đại ca!" Ôn Noãn ngửi được mùi hương của rượu trong kh khí, nàng nắm chặt tay, các đốt ngón tay cũng đều trắng bệch, móng tay thì ghim vào trong lòng bàn tay.
Nàng vẫn luôn nhắc nhở trong lòng, kh , rượu tác dụng khử độc cho miệng vết thương mà!
Đừng tức giận!
Đừng tức giận!
Tức giận dễ bị kích thích, bị kích thích thì lý trí dễ mất sức phán đoán!
Nàng còn cứu !
Nhưng mà, khi Ôn Noãn miệng vết thương bị bỏng do que hàn cùng với vết roi trên của Ôn Thuần, nàng tức giận đến suýt chút nữa bùng nổ!
"Đưa xuống!" Ôn Noãn lạnh lùng những trên thuyền, nhẹ giọng ra lệnh.
Nhưng giọng ệu bình tĩnh vô cùng dọa .
Ôn Thuần nghe th tiếng nói quen thuộc, còn nghĩ đã xuất hiện ảo giác, chợt nghĩ đến ều gì mà dùng chút sức lực cuối cùng để ngẩng đầu lên, trên đau đớn làm cả khuôn mặt cũng nhíu lại.
th chỉ mỗi Ôn Noãn đứng trên chiếc thuyền nhỏ, khiến kh thể kh ngừng vùng vẫy, trong mắt là sự lo lắng: "Noãn nhi, mau trở về! Chạy mau!"
Ôn Noãn Ôn Thuần, nở một nụ cười trấn an cùng lời nói kiên định: "Đại ca đừng vùng vẫy, đến cứu trở về! chắc c thể cứu được về!"
vùng vẫy như vậy, chỉ khiến cho vết thương trên càng thêm nặng.
Ôn Thuần lắc đầu: "Trở về! Trở về!"
Trên thuyền lớn, hắc y nhân đeo mặt nạ bạc kia lúc này mới nói: "Tuệ An quận chúa lên đây, chúng ta cũng sẽ đưa đại ca của cô xuống."
Ôn Noãn quay đầu, tầm mắt dừng ở trên , môi nàng hơi nhếch lên nói chuyện với giọng ệu bình tĩnh: "Ngươi tốt nhất nên đưa đại ca của ta xuống! Nếu như để bổn quận chúa lên thì bổn quận chúa chỉ sợ ngươi sẽ hối hận đó!"
Ôn Noãn rõ ràng đang cười, nụ cười của nàng cũng xinh đẹp, nhưng lại khiến cho ta nhịn kh được mà lạnh sống lưng!
Chưa có bình luận nào cho chương này.