Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 12:
Nạp Lan Cẩn Niên đứng dậy. Ánh mắt lạnh nhạt quét qua Đại Hôi đang ngồi xổm một bên:
“Đã làm phiền cô nương . Đại Hôi lỗ mãng, mong cô nương thứ lỗi. Đại Hôi, đưa cô nương về.”
Sói xám lập tức chạy tới cạnh Ôn Noãn, ngoáy đuôi, ý bảo nàng ngồi lên lưng nó.
Ôn Noãn nhặt gà rừng và thỏ hoang đang nằm trên đấthai món này chính là bữa tối quý giá, kh thể bỏ lại.
“Ta về trước. Tạm biệt.”
Nàng leo lên lưng sói xám. Đại Hôi liền phóng như gió, nh như một mũi tên bạc xuyên qua rừng.
Nạp Lan Cẩn Niên theo bóng nàng, trong mắt thoáng một tia trầm ngâm.
Viên quản gia cung kính lên tiếng:
“Chủ tử, hay là để mang phương t.h.u.ố.c cô nương viết đưa cho Phong c t.ử xem? Tiện thể xin ngài làm một bộ kim châm?”
Bây giờ ta đã tin hơn phân nửa, nhưng vẫn kh dám lơ là.
Đơn t.h.u.ố.c kia vài vị t.h.u.ố.c cực quý, nhưng chủ t.ử thiếu gì? Chỉ cần trị được tay, quý m cũng kh tính là vấn đề.
Nạp Lan Cẩn Niên thu lại tầm :
“Đi . Và chuẩn bị một bộ kim châm.”
Nhớ đến bộ dạng áo quần của cô bé ngắn, rách, vá chằng chịt, lại nói:
“Cho may theo đúng kích thước của nàng vài bộ y phục. Và chuẩn bị thêm một ít vải vóc cho nữ tử.”
“Dạ!”
Viên quản gia lập tức lui xuống.
Trong lòng ta rõ nếu tiểu cô nương đó thật sự chữa được tay của chủ tử, đừng nói vài bộ quần áo, dù chủ t.ử thưởng nàng vạn lượng hoàng kim cũng kh lạ!
Ông ôm phương thuốc, chạy như bay.
Nạp Lan Cẩn Niên ngẩng đầu huýt sáo một tiếng.
Từ trên trời, con diều hâu lao xuống đáp lên bàn trònl vũ bóng mượt, đôi mắt đen th minh, rõ ràng đã bay thoải mái suốt cả buổi.
“Tiểu Hắc, nàng chữa cánh của ngươi thế nào?”
th phương pháp nàng chữa cánh kh giống như chữa tay .
Tiểu Hắc bay mới nửa c giờ, còn chẳng đủ thời gian sắc thuốc.
Con diều hâu nghiêng đầu, cuốn sách dày phủ bạch ngọc trên bàn.
Nạp Lan mở sách, mỗi trang đều trống trơn.
Tiểu Hắc dùng móng vuốt chỉ vào chữ “nàng” trên một trang.
lật sang trang khác.
Tiểu Hắc tiếp tục l móng ểm lên m chữ.
Cứ thế liên tục.
Cuối cùng ghép lại được một câu:
“Nàng đã dùng mây tía để chữa cánh cho ta.”
Nạp Lan Cẩn Niên hơi khựng lại:
“Mây… tía?”
Tiểu Hắc gật đầu mạnh.
Nó lại dùng móng chỉ tiếp lên sách, ý bảo còn nữa.
Nạp Lan chậm rãi gõ bàn ngọc bằng ngón tay thon dài.
Tay nàng thể xuất ra mây tía?
Mây tía kia còn thể giải độc ?
Đây rốt cuộc là thuật gì? Hay thể chất gì?
Kh biết, nhưng đã hiểu vì nàng kh dùng mây tía chữa cho ngay
Mang ngọc tội. Lộ tài tất hại.
Nàng sợ lộ bí mật, rước họa vào thân.
Nàng tưởng diều hâu kh biết chữ.
Nàng đâu biết, Tiểu Hắc là sủng vật được tự dạy dỗ từ nhỏ.
Nạp Lan Cẩn Niên đưa tay xoa đầu diều hâu, động tác ôn hòa nhưng giọng nói lại cực kỳ đáng sợ:
“Tiểu Hắc. Việc này ngươi kh được nói cho bất kỳ ai. Ngay cả Phong Niệm Trần cũng kh được. Nếu kh…”
nhẹ nhàng cười, phong thái tao nhã:
“…ta sẽ chặt cánh ngươi nấu c.”
Câu nói bình thản, tay xoa đầu lại dịu dàng.
Toàn thân l Tiểu Hắc dựng đứng như gặp quỷ.
Nó gật đầu muốn rơi cổ.
Đúng vậy, là tên độc ác thích bắt nạt diều hâu!
Làm diều hâu dưới trướng thật sự khó sống!
Nạp Lan Cẩn Niên thu tay về, chậm rãi nói:
“Tiểu cô nương đã cứu ngươi.
Ngươi chỉ tặng một con gà rừng… đủ chưa?”
Tiểu Hắc nghiêng đầu đầy khó hiểu.
dáng vẻ suy dinh dưỡng của Ôn Noãn, giống như mầm đậu chưa lớn nổi.
“Sau này mỗi ngày ngươi đều mang mồi đến đó.
Tặng nàng.”
Tiểu Hắc lập tức hiểu.
Được!
Tỷ tỷ tốt như vậy, nó báo đáp!
Nó vỗ cánh mạnh một cái, bay vụt lên trời.
Giữa kh trung lượn một vòng lao xuống tìm mồi.
…
Chỉ là
vẻ vì ban nãy nó đã dọa hết gia cầm trong rừng, gà rừng chạy sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-12.html.]
Tiểu Hắc tìm nửa ngày mà kh kiếm nổi một con gà nào.
Nạp Lan Cẩn Niên bước đến bên đình, một tay chắp sau lưng, đứng bất động trước hồ sen chỉ còn sót lại vài chiếc lá héo úa cuối mùa. Làn nước tĩnh lặng phản chiếu bóng cô độc, lạnh lẽo.
im lặng hồi lâu mới khẽ lên tiếng:
"Lâm Tinh."
Một bóng đen đáp lời bằng một tiếng “vù”từ trên cây đại thụ đáp xuống, quỳ một gối phía sau :
"Xin chủ t.ử phân phó."
"Điều tra."
Kh cần nói rõ là ều tra ai.
Tiểu nha đầu kiatừ lúc rơi xuống nước đến bây giờnhư biến thành một hoàn toàn khác. Một nữ t.ử nhà n mà kiến thức lại vượt xa mức bình thường.
Lâm Tinh lập tức biến mất vào rừng như một bóng quỷ.
Ôn Noãn được sói xám lớn đưa trở lại đúng vị trí ban đầu.
Xa xa, tiếng Ôn Nhiên khản đặc vì lo lắng vang lên khắp rừng:
"Tam tỷ! Tam tỷ! Tỷ ở đâu vậy?"
Giọng cô bé run run, mang theo tiếng nức nở.
Ôn Noãn vội gọi lớn:
"Nhiên nhi, ta ở đây! Ngay chỗ lúc nãy th gà rừng!"
Ôn Nhiên nghe th liền quay ngược lại, vừa chạy vừa gào:
"Tam tỷ đợi ! Đừng đâu, tới ngay!"
Ôn Noãn nhảy xuống khỏi lưng sói xám.
Nàng cúi xuống nói nhỏ:
"Ngươi về . Đừng dọa ta."
Sói xám gật đầu ngoan ngoãn, quay chạy.
Nhưng nó vẫn đứng cách đó kh xa quan sát nàngđề phòng lợn rừng ngu ngốc lao ra.
Một lát sau, Ôn Nhiên chạy đến nơi, thở gấp, đôi mắt đỏ hoe vì khóc. Trong tay còn nắm chặt… một con gà rừng.
"Tam tỷ! tỷ chạy đến đây? bị dọa muốn c.h.ế.t! tưởng tỷ nhảy xuống vách núi !"
Giọng cô bé nghẹn ngào.
Nếu thật sự tỷ tỷ c.h.ế.t, cô bé chắc cũng kh sống nổi.
Ôn Noãn th trong lòng chua xót.
"Xin lỗi … tỷ th gà rừng nên đuổi theo đến chân núi. Tỷ đâu còn nghĩ quẩn nữa. nhảy xuống vách núi chứ?"
Ôn Nhiên lúc này mới nhận ra trong tay Ôn Noãn kh chỉ một con thỏ hoang mà còn một con gà rừng.
Cô bé mím môi:
"Nhưng trước đây tỷ từng nghĩ kh th mà…"
Nói đến đây, cô bé đột nhiên im bặt.
"Nhiên nhi, sau này tỷ sẽ kh làm chuyện ngu ngốc như tự sát nữa. Thật đ. Bây giờ thân thể tỷ tốt hơn . Tỷ muốn chúng ta sống thật tốtcha mẹ, đều sống tốt."
Ôn Noãn nghiêm túc vào mắt cô bé.
Nàng trấn an, nếu kh cả nhà lúc nào cũng nàng như ngòi nổmà bị giám sát 24 giờ thì nàng chẳng làm được gì.
Ôn Nhiên vẫn hơi nghi hoặc:
"Thật sự… thật sự kh muốn tự sát nữa?"
"Tỷ thề!" Ôn Noãn giơ tay.
"Đừng thề!"
Ôn Nhiên hoảng hốt đè tay nàng xuống.
"Tỷ coi lời thề như ăn rau dại tùy tiện vậy hả? tin là được!"
Thề thốt kh thể nói bừatrong suy nghĩ của trẻ con, lời thề là thứ linh thiêng.
Ôn Noãn cười bất lực.
"Được , về nhà thôi. Kh sớm nữa. Nếu bà nội về mà kh th chúng ta thì t.h.ả.m to."
"Tỷ biết sẽ t.h.ả.m mà còn chạy lung tung!"
Ôn Nhiên giận, nói một câu xoáy thẳng vào lòng.
Ôn Noãn sờ mũiim lặng nhận tội.
Hai xuống núi.
Dưới chân núi con s nhỏ, nước trong veo, cá nhỏ lượn lờ.
Chính là con s nguyên chủ từng nhảy xuống tự sát.
Bên mép nước vô số ốc đồng bám vào đá.
Ôn Noãn mắt sáng lên.
trong thôn vẫn chưa biết ăn ốc đồng.
Giờ vừa qua trung thu, chưa mùa ốc mang trứng.
Ốc bụng trống, thịt ngon nhất.
Ôn Noãn kéo tay Ôn Nhiên lại, chỉ:
"Nhiên nhi, bắt ít ốc đồng về xào ăn."
"Ốc đồng? Là m cái này hả?"
Ôn Nhiên đám ốc, mặt đầy ghét bỏ:
"Bẩn lắm! Bụng toàn bùn! Ăn vào đau bụng, tiêu chảy lại tốn bạc khám bệnh!"
Giọng cô bé còn hơi runrõ ràng nghĩ đến tiêu chảy là đau lòng hơn cả đói.
"Đúng, chính chúng. Nhưng tỷ cách cho chúng nhả sạch bùn. Nhả hết thì ăn kh hết."
Ôn Nhiên nhíu mày:
" tỷ biết?"
Ánh mắt cô bé đầy nghi ngờ.
Tam tỷ nói cứ như từng ăn …
Ôn Noãn: “…”
Nàng suýt bật thốt lên:
Tỷ còn biết luộc ốc xào sả ớt nữa kia!
Chưa có bình luận nào cho chương này.