Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 123:
Ôn Noãn lạnh lùng Chu thị: "Cái tên thiểu năng trí tuệ này muốn bổ nhào vào , nhận làm vợ, chẳng lẽ kh nên đá văng ra, còn đứng đó để ôm , sau đó bà dẫn đến hiện trường bắt quả tang, nói sự trong sạch của đã bị hủy hoại, nên làm vợ của chắc?"
Ánh mắt Chu thị lóe lóe: "Mày nói hươu nói vượn gì vậy! Ai là tên thiểu năng trí tuệ! Còn nhỏ tuổi mà cái miệng lại độc ác như thế! còn chút giáo dưỡng nào hay kh!"
Bà ta liếc mắt đ.á.n.h giá bốn phía, con đĩ Ôn Nhu kia đâu!
Mẹ Cường t.ử là Hà thị tức giận đến mức đứng lên, duỗi tay nắm l gương mặt Ôn Noãn: "Con đĩ này! Một đứa ôn thần như mày mà cũng muốn làm vợ con trai tao! Nằm mơ!"
Thế mà lại còn dám đ.á.n.h con trai bà ta, bà ta sẽ liều mạng với nàng!
Khóe miệng Ôn Noãn nhếch một cái, trực tiếp nắm l tay bà ta vặn ngược lại.
"A! Đau, đau! Con đĩ này mau thả ra!" Hà thị đau đến mức ứa cả nước mắt.
Ôn Noãn kh bu tay ra, lạnh lùng Chu thị, ánh mắt sắc bén đến cùng cực: " cảnh cáo m ! Đặc biệt là bà! Đừng hòng tính kế bất kỳ ai trong gia đình , nếu kh sẽ khiến cho các hối hận!"
Ôn Noãn đẩy Hà thị ra, Hà thị trực tiếp ngã xuống đất.
Ôn Noãn lại thoáng qua Cường t.ử đang khóc đến mức thở hổn hển như đứa trẻ, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi : "Đừng để nghe th gọi là vợ! Bắt một trong số tỷ của làm vợ, nếu kh sẽ dùng chân đá thẳng vào con đường sinh nở con cháu của , các đừng hối hận!"
Ôn Noãn dùng chân đá vào thân cây hải đường to bằng miệng chén nằm ven đường.
"Bang" một tiếng thân cây hải đường cũng theo đó mà gãy đôi, khi thân cây ngã xuống, kh nghiêng kh lệch, vừa khéo đụng trúng Chu thị.
Chu thị bị cây đổ xuống thì té ngã xuống đất một cái thật mạnh, bà ta còn nghe được tiếng "răng rắc" truyền đến từ xương cốt trên bà ta!
Cơn đau xé lòng truyền đến từ phía sau eo bà ta!
Đau đến mức bà ta chẳng thể nói nên lời!
Mọi : "..."
Tầm mắt Ôn Noãn dừng lại giữa hai chân Cường tử, cười lạnh, giống như quỷ mị: "Nếu chịu nổi, thể thử xem."
Hà thị định duỗi tay ra che cái đó của con trai lại theo bản năng...
Mọi : "..."
Mọi bị bộ dáng khí thế trong nháy mắt này của Ôn Noãn làm cho hoảng sợ, kh dám ho he một tiếng.
Một cô nương nho nhỏ, đùng một cái khiến cho đám đàn bà đ đá ùa tới rào rạt lúc nãy bị dọa cho sửng sốt!
Ôn Noãn xoay chạy .
Lúc nãy Cường t.ử sợ tới mức quên cả khóc, sau khi Ôn Noãn đã xa, mới lên tiếng khóc lớn: "Oa oa cô nãi nãi, cháu kh cần cô vợ này, nàng hung dữ quá, cô nãi nãi, bà tìm một vợ xinh đẹp khác cho cháu ! Cháu kh thích hung hăng!"
Tuy rằng Ôn Noãn đã xa, nhưng vẫn nghe th.
Nàng dừng bước chân, xoay , quay về lại, từ trên cao xuống, lạnh lùng đến mức Chu thị ứa cả mồ hôi lạnh.
Thẳng đến khi Chu thị bị nàng chằm chằm đến mức lạnh cả lưng, mới thu hồi ánh mắt, sau đó về phía đám : "Chu thị đang tìm cho cháu trai đích tôn của bà ta một vợ, các vị nhớ tr kỹ con gái và cháu gái của ! Nếu kh ngày nào đó nói kh chừng lại thêm một đứa con rể!"
Sau khi nàng đã xa thì mọi mới sực tỉnh lại, ánh mắt Chu thị cũng kh giống nhau.
" này chẳng phúc hậu chút nào!"
"Lòng dạ quả thật quá đen tối, bụng toàn ý xấu!"...
Chu thị tức giận đến mức sắc mặt vừa x lại vừa hồng: "Kh , kh , mọi đừng nghe con đĩ kia nói bậy."
Ngoại trừ nhà mẹ đẻ của Chu thị thì những khác chẳng ai nói chuyện, chỉ lôi kéo con gái hoặc cháu gái của , nh chóng rời .
nói bậy hay kh, chẳng lẽ trong lòng bà ta kh biết hay ?
Coi mọi là kẻ ngốc ?
Ôn Noãn tìm được Ôn Nhu ở gian uống trà, thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Ôn Noãn khí sắc của Điền thị, cũng kh giống như đau bụng, nghĩ đến hẳn là cố ý kéo Ôn Nhu đến gian uống trà, nàng nói một tiếng cảm ơn Điền thị.
Lúc này yến hội sắp bắt đầu .
Vương thị tới đây kêu các nàng đến tửu lầu ăn cơm.
Chỗ này là đại phòng phía sau viện. Tiệc rượu được tổ chức ở trước tửu lầu.
Tửu lầu bao gồm hai tầng, lầu hai dành cho phái nữ ngồi, lầu một là những đàn và khách khứa đến ngồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-123.html.]
Vương thị dẫn theo m đứa nhỏ lên lầu hai của tửu lầu, khách nhân đã ngồi kín chỗ.
Mọi đều đang bàn tán chuyện Ôn Noãn đ.á.n.h Chu thị!
Đánh đến nỗi Chu thị kh thể động đậy, được nâng về, ngay cả tiệc cưới của trưởng tôn đại phòng cũng kh tham gia được.
Tuổi còn nhỏ mà quả thật giống như ma quỷ.
Vương thị nghe mọi nghị luận thì về phía Ôn Noãn: "Noãn nhi, cháu đ.á.n.h Chu thị?"
Ôn Noãn: "Kh , cháu chỉ dùng chân đạp trúng một cái cây, kh nghĩ tới cái cây lại đổ sập xuống, vừa hay đổ trúng bà ta mà thôi. Kh biết là kẻ khốn khiếp nào tung tin đồn, để con hỏi bà ta một chút."
Ôn Noãn đến trước một cái bàn.
Cả bàn này toàn là nhà mẹ đẻ Chu thị.
Nàng đứng yên trước mặt Hà thị - mẹ đẻ của Cường tử: "Là bà nói đ.á.n.h Chu thị?"
Khi Ôn Noãn xuất hiện, một bàn đã sớm im hơi lặng tiếng, cúi đầu, kh dám ho he một tiếng.
Hà thị sắp bị bộ dáng này của Ôn Noãn hù c.h.ế.t!
Đây là một sát thần!
"Kh ! kh nói! Kh nói!" Hà thị nh chóng nói.
Ôn Noãn: "Vậy bà nói đ.á.n.h Chu thị à?"
"Kh, kh , cô kh đ.á.n.h bà ."
Ôn Noãn lại về phía những khác: "Lúc các cũng ở đ, trong các ai th đ.á.n.h Chu thị?"
Mọi sôi nổi lắc đầu: "Kh , cô kh đ.á.n.h bà ."
"Đúng vậy, kh , cô chỉ dùng chân đá vào một thân cây."...
Cho dù cũng kh dám nói!
một bàn cái chân kia của Ôn Noãn, trong lòng dựng hết cả l.
"Muốn ghép tội thì sợ gì kh lý do! Sau này nếu như để nghe th ai bôi nhọ , ngẫm lại xem cổ cứng, hay là thân cây cứng hơn!"
Nghĩ đến cái cây bị gãy kia, một bàn cảm th cái cổ lạnh căm căm, sau này nửa chữ cũng kh dám nói.
Tiểu nhị lo lắng Ôn Noãn lại gây chuyện, nh chóng đến đón tiếp các nàng ngồi cùng bàn với những thôn dân Ôn gia thôn.
Thôn dân Ôn gia thôn được sắp xếp ngồi đằng sau và một góc ở sảnh lớn, giữa các thôn dân một cái bàn, cố ý để lại cho tứ phòng, lo lắng các nàng gây ra chuyện gì thì yến hội này cũng kh được tổ chức.
Những vị khách đến lần này là những địa vị thân phận bên nhà gái.
Toàn bộ sảnh trên lầu hai, liếc mắt một cái qua cũng th quần áo và cách trang ểm của những ngồi trước và những ngồi sau rõ ràng kh cùng một cấp bậc.
Vương thị dẫn m đứa cháu gái qua ngồi.
Lúc nãy chưởng quầy dùng thái độ cung kính đón một vị lão phu nhân, một vị phu nhân và một vị cô nương đến.
Ba này đứng giơ tay nhấc chân vô cùng tự nhiên giống như phát ra một cổ quý khí, khiến ta ghé mắt.
Đặc biệt là vị nữ t.ử mặc bộ quần áo màu hoa hồng kia, mỗi nụ cười mỗi cái nhăn mày đều e thẹn giống như đóa hoa Tường Vi ven đường sớm mai, mỹ lệ động lòng .
Nàng vừa tiến lên thì th Ôn Noãn đang chuẩn bị ra phía sau, ánh mắt sáng ngời, bước nh qua đó, khoác l cánh tay Ôn Noãn đầy thân thiết: "Ôn Noãn , cũng đến dự tiệc ?"
Nói xong, nữ t.ử lại hành lễ với Vương thị, chào hỏi với m tỷ Ôn Nhu, giọng ệu thân thiết.
Vị nữ t.ử này chính là Lương T.ử Vận.
Ôn Noãn th nàng cũng khá kinh ngạc, hơi hơi mỉm cười: "Lương tỷ tỷ."
Lúc này Thường thị và một vị phu nhân khác cũng đến.
Thường thị nói với Vương thị vô cùng thân thiết: "Lão phu nhân, lại gặp mặt ?"
Thái độ này giống như đang đối đãi với trưởng bối trong nhà vậy.
M tỷ của Ôn Noãn cũng hành lễ chào hỏi Thường thị.
Dương lão phu nhân liếc mắt đ.á.n.h giá m Ôn Noãn, th bộ dạng cách trang ểm n thôn của các nàng, nhưng lại kh kiêu ngạo kh siểm nịnh, trong lòng phán đoán: "Hiểu Tâm, đây là m cô nương đáng yêu nhà Ôn gia mà cháu nói ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.