Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 1232:
Ôn Noãn ngồi xuống, nàng cầm l chén trà uống một hơi cạn sạch nước trong tách, nàng nói: "Vương gia vẫn chưa trở về ?"
"Dạ, vẫn chưa về, nhưng Vương gia cho truyền lời nói chốc lát sẽ trở về dùng bữa tối, nếu Vương phi đói thì cứ ăn trước, kh cần chờ ngài !"
"Ta tắm trước! Chờ về sẽ ăn cùng nhau." Vừa mới bận rộn xong nên cả nàng vô cùng mỏi mệt, nhất thời Ôn Noãn cũng kh muốn ăn gì, nàng chỉ muốn ngâm nước ấm nghỉ ngơi một chút, để giải trừ những mệt mỏi trên .
"Dạ! Để nô tỳ chuẩn bị quần áo cho ."
"Ừm."
Ôn Noãn đứng dậy, đến tịnh phòng.
Trần Hoan l một bộ đồ lót sạch sẽ từ tủ quần áo, sau đó lại l một bộ quần áo rộng rãi mặc ở nhà, mở ngăn kéo chứa yếm.
Trần Hoan vừa kéo ngăn kéo ra đã th trong ngăn kéo chứa đầy đai kinh nguyệt.
Nàng sửng sốt.
Vì còn nhiều như vậy?
Nàng nghĩ đến cái gì đã vội đếm.
Chưa dùng cái nào! ! !
Vương phi vẫn chưa đến tháng ?
Sau đó nàng lại nhớ đến m ngày trước bọn họ còn đại chiến hai đêm cùng quân địch Bắc Minh, các nàng kh ngừng cứu thương binh nên đã kh ngủ trong bốn ngày bốn đêm!
Thế mà cũng quên mất cả chuyện này!
Trần Hoan vội đem đai kinh nguyệt bỏ vào trong ngăn kéo, cầm một cái yếm sau đó vội vàng chạy đến tịnh phòng, nàng phát hiện chỉ mới một lát mà Ôn Noãn đã ngủ trong bồn tắm.
Ôn Noãn quá mệt mỏi, nàng vừa ngâm trong bồn nước ấm đã cảm th cả thoải mái, sau đó vừa nhắm mắt lại đã ngủ mất.
Trần Hoan th Ôn Noãn đang ngủ, nàng bước thật nhẹ, cần thận chạm vào nước, sau đó đến l một cái ấm sắt đổ thêm chút nước ấm cho Ôn Noãn.
Xong , nàng mới lặng lẽ ra ngoài tìm Trần Hỉ đang hầm c gà, con gà này là do một dân bên trong thành cảm ơn Ôn Noãn vì đã cứu mạng con của , nên đưa để tẩm bổ thân thể cho Ôn Noãn.
Trần Hoan nói với Trần Hỉ với vẻ mặt nghiêm túc: " lập tức tìm chủ t.ử trở về, tỷ ở nơi này trồng chừng Vương phi."
" vậy?" Trần Hỉ hoảng sợ.
"Ta chuẩn bị đai kinh nguyệt cho Vương phi, nhưng kh dùng qua cái nào."
Trần Hỉ sửng sốt, sau đó lộ ra nét mặt vui mừng, nhưng nghĩ đến cái gì mà mặt chợt nghiêm túc lại: "Ta lập tức ngay!"
Nàng vội đem nồi c gà cất , tránh cho nấu cạn nước, lát nữa Ôn Noãn sẽ kh c để uống, sau đó đặt một cái nồi sắt lớn lên để nấu nước.
Bước chân của Nap Lan Cẩn Niên khi chạy vào nhà chút hỗn loạn, phát hiện trong phòng kh ai.
Sau đó vội vàng chạy đến tịnh phòng.
Ôn Noãn bị một trận tiếng bước chân lung tung đ.á.n.h thức, nàng ở trong bồn nước nh chóng mở mắt đã th Nạp Lan Cẩn Niên chạy vào với vẻ mặt phức tạp, còn bổ nhào vào bên cạnh thùng nước.
Trần Hoan sợ Ôn Noãn cảm lạnh nên vẫn luôn ở bên cạnh tr chừng, thường xuyên bỏ thêm chút nước ấm vào thùng cho Ôn Noãn.
Giờ phút này th Nạp Lan Cẩn Niên trở về, nàng vén áo hành lễ thức thời lui xuống.
Nạp Lan Cẩn Niên chằm chằm Ôn Noãn lại về phía bụng của nàng.
Ôn Noãn vô thức rút vào trong nước, l khăn che thân thể của , chút kh tự nhiên, nhưng sắc mặt khác thường của Nạp Lan Cẩn niên khiến cho nàng khó hiểu nên nàng hỏi: " vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-1232.html.]
Vì lại dùng vẻ mặt này nàng?
Suy nghĩ lại cảm th kh đúng, căn bản nơi này kh nơi để nói chuyện, Ôn Noãn vội nói thêm: " việc gì thì ra ngoài nói, ra ngoài trước !"
"Kinh nguyệt của nàng vẫn chưa đến?" Nạp Lan Cẩn Niên đè né sự kích động cùng lo lắng trong lòng , cầm l chiếc khăn bên cạnh lau thân thể cho Ôn Noãn.
Vừa khi chạy đến, dáng vẻ của nha đầu là vừa mới tỉnh ngủ.
Nghĩ đến nàng vẫn chưa tắm rửa thân thể sạch sẽ.
Ôn Noãn: "..."
Đúng, là chưa đến!
Hai ngày nay nàng mệt đến nỗi vừa ngã đầu ra đã ngủ, nên cũng quên mất chuyện này!
Chẳng lẽ là...
Kh thể nào!
Vừa mới thành thân kh lâu, rõ ràng nàng đều uống thuốc, chỉ lần trước đó là kh , thế nhưng sau đó tháng sau vẫn đều đặn.
Làm thể!
lẽ do hai ngày nay quá mệt, cho nên kỳ kinh nguyệt cũng đến kh đúng ngày!
Ôn Noãn đặt tay lên mạch đập của , kh ra được gì.
Mạch đập nh hơn thường ngày một chút.
Nhưng đại phu kh thể tự khám, thể do ý tưởng trong lòng làm ảnh hưởng, vì vậy cũng kh thể loại trừ là do nàng quá lo lắng, dẫn đến bắt mạch kh chính xác.
" kh?" Th âm của Nạp Lan Cẩn Niên từ trên đỉnh đầu của nàng vang lên.
Giọng ệu nhẹ, cũng chút chậm, thậm chí tay đang cầm khăn của cũng run nhẹ, lộ ra sự căng thẳng, chờ mong, còn lo lắng của .
Vừa Ôn Noãn bị lời của Nạp Lan Cẩn Niên nói khiến cho kinh ngạc, nên cũng quên mất sự ngại ngùng.
Hiện tại mới nhận th được đang làm gì!
Ôn Noãn đỏ mặt, bắt l tay : "Kh ! Kh th gì cả, ra ngoài trước ."
Nạp Lan Cẩn Niên thở phào nhẹ nhõm một hơi, đồng thời còn chút mất mát, nhưng nghĩ đến nơi này là nơi nào, vào lúc nào, nếu kh thì sẽ là chuyện tốt đối với nàng.
Nạp Lan Cẩn Niên cười nói: "Để ta giúp nàng."
"Kh cần, ta tự làm được, ra ngoài trước ."
"Kh được!"
vẫn lo lắng bởi vì số ngày m.a.n.g t.h.a.i còn ít, nên nàng mới kh th gì.
Sàn nhà của tịnh phòng trơn trượt do ướt nước.
Hoặc nên nói, trong lòng ẩn ẩn cũng sự chờ đợi.
Vì mây tía nên thân thể của tiểu nha đầu khá khỏe mạnh, những ngày trước bận rộn thì nàng cũng vẫn tới tháng đều đặn, kh lý nào lần này lại kh tới.
Cho nên tin tám chín phần là nàng đã m.a.n.g t.h.a.i con của !
Làm dám bất cẩn?
Lỡ như sơ suất gì thì chắc c sẽ hối hận cả đời!
Chưa có bình luận nào cho chương này.