Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 1307:
Vào ngày Trừ tịch.
Trời còn chưa sáng, Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên đã rời giường, hôm nay kh chỉ là ngày trừ tịch mà là ngày đại quân từ biên cảnh các quốc gia trở về.
Ôn Noãn cùng Nạp Lan Cẩn Niên, bao gồm cả văn võ bá quan trong triều đều cần đến trước cửa thành nghênh đón đại quân chiến tg trở về.
Nếu kh những trận chiến đẫm m.á.u của họ, kh sự dũng cảm bất khả chiến bại của họ, kh sự cống hiến quên của họ, sẽ kh sức mạnh và hòa bình của Nạp Lan Quốc ngày nay.
Hai vội vàng mặc quần áo xong liền xuất phát.
Chỉ là kh ngờ vừa mới mở cửa phòng ra, liền th Tiểu Hoàng cầm theo một đôi giày, ngửa đầu bọn họ nói: "Thỉnh an phụ hoàng, mẫu hậu! Tiểu Hoàng cũng muốn nghênh đón đại quân chiến tg trở về!"
Bà v.ú vén áo thi lễ, cúi đầu cung kính nói: "Tiểu chủ t.ử hôm nay dậy sớm, vừa tỉnh liền mặc quần áo, cầm theo giày chạy tới."
Bởi vì Ôn Noãn bảo bà v.ú chỉ cần kh chuyện nguy hiểm, sai lầm hoặc là thất lễ thì kh cần hạn chế tự do của bé.
bé muốn chơi ở đâu thì , chỉ cần kh những nơi nguy hiểm như bên cạnh hồ sen, bên cạnh giếng là được.
bé muốn tự đường thì cứ để bé tự , té ngã cũng kh .
Nạp Lan Cẩn Niên nhíu mày, trực tiếp từ chối: "Kh được!"
Tiểu Hoàng trực tiếp quay đầu về phía Ôn Noãn, th thường phụ hoàng nói kh được, nói với mẫu hậu là mẫu hậu đều sẽ đồng ý, sau đó phụ hoàng sẽ kh biện pháp!
Phụ hoàng chỉ nghe mẫu hậu nói.
May mắn, mẫu hậu chỉ nghe Tiểu Hoàng nói.
Xem như phụ hoàng cũng nghe lời nói của .
"Mẫu hậu, Tiểu Hoàng muốn nghênh đón hùng, mẫu hậu kh nói bọn họ là hùng vĩ đại, cho nên phụ hoàng cùng mẫu hậu đều tự nghênh đón ? Tiểu Hoàng cũng muốn ! Tiểu Hoàng muốn hùng tr như thế nào, sau này con trưởng thành cũng muốn làm hùng."
Tiểu Hoàng hơn hai tuổi, ngày thường nói kh nhiều lắm, chỉ thích tự chơi.
khác qu rầy bé, bé sẽ nhíu mày nói: "Kh cần qu rầy tới ta."
Nhưng nếu tâm trạng của bé tốt, bé sẽ nói nhiều, căn bản kh dừng lại được.
Theo như lời nói của Nạp Lan Cẩn Niên thì bé là đứa lảm nhảm!
Sự yên tĩnh thường ngày đều là giả vờ!
Chẳng qua, so với những đứa trẻ cùng tuổi, bé nói chuyện rõ ràng, rành mạch và logic hoàn hảo, khiến mọi dở khóc dở cười.
Giờ phút này, bé mặc một bộ áo gấm màu trắng gạo, phía trên dùng chỉ vàng thêu thú cưỡi mây, tr bé giống như một phiên bản thu nhỏ của Nạp Lan Cẩn Niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-1307.html.]
Chẳng qua đáng yêu hơn Nạp Lan Cẩn Niên nhiều.
Trong lòng Ôn Noãn mềm nhũn, nàng ngồi xuống cười nói: "Được! Vậy thì Tiểu Hoàng cũng cùng ! Nhưng con mặc ấm một chút, thời tiết hôm nay lạnh, sau khi bị cảm lạnh sẽ sinh bệnh, sinh bệnh vất vả!"
Trong lòng Nạp Lan Cẩn Niên bất đắc dĩ, lại tới nữa!
Rõ ràng ngày hôm qua là nàng nói kh cho Tiểu Hoàng theo, nói gần đây bá tánh trong kinh thành nhiều nhiễm phong hàn, hẳn là bị cảm.
Miễn cho dẫn ra ngoài lây cảm!
Kết quả, thằng nhóc này vừa nói một câu, nàng liền kh hề nguyên tắc gì!
Còn khiến phụ hoàng như làm xấu!
Tiểu Hoàng đưa tay vỗ vào eo : "Hôm nay con mặc dày! Còn bảo bà v.ú mang theo áo choàng, lát nữa sau khi ra cung con sẽ mặc vào ngay, kh lạnh."
"Vậy được ! Mẫu hậu giúp con giày. Chúng ta nh chóng ra ngoài."
"Kh cần, cảm ơn mẫu hậu." Tiểu Hoàng đặt m.ô.n.g ngồi xuống dưới đất, bắt đầu vụng về giày: "Tiểu Hoàng tự được. Chuyện của tự làm. Con đã trưởng thành! Con biết mặc quần áo, giày, con còn biết làm nhiều việc."
Khi Tiểu Hoàng vừa mới hai tuổi, Ôn Noãn đã bắt đầu dạy bé tự mặc quần áo, tự giày, sau khi dạy vài lần thì bé đã học được.
Chỉ là kh thuần thục, động tác vụng về, đáng yêu.
Ôn Noãn vừa kiên nhẫn chờ vừa cười nói: "Ồ? Tiểu Hoàng còn biết mặc quần áo, biết giày, còn biết làm nhiều việc ? Tiểu Hoàng còn biết làm chuyện gì nữa kh?"
"Con còn biết ăn cơm, biết tự ăn, biết ăn cháo, biết ăn đường, biết ăn bánh, biết ăn c, biết đường, biết đọc sách, biết viết chữ. Ai nha, quá nhiều, con kh đếm được hết!"
trong phòng đều bị lời nói của bé chọc cười.
Ôn Noãn buồn cười nói: "Biết nhiều như vậy ! Tiểu Hoàng quá lợi hại!"
"Tất nhiên!" bé tỏ ra kiêu ngạo, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, bé lập tức thu lại biểu cảm của , nghiêm trang khiêm tốn nói: "Cũng kh quá lợi hại, m biểu ca biểu tỷ lợi hại hơn một chút, nhưng chỉ là một chút thôi! Chính là bọn họ biết bẻ hạch đào ăn, con vẫn chưa bẻ được! Nhưng mà mẫu hậu yên tâm, nh con sẽ lợi hại hơn bọn họ!"
Biểu ca, biểu tỷ chính là con của Ôn Hinh và Ôn Thuần.
Hạ nhân trong phòng đều che miệng cười trộm.
Khoé miệng Nạp Lan Cẩn Niên co giật, nhi t.ử lại ngu như vậy?
Tuyệt đối kh giống !
Ôn Noãn buồn cười: "Vậy à? Tiểu Hoàng của chúng ta thật sự quá lợi hại!"
Cuối cùng Tiểu Hoàng cũng giày xong, bé đứng lên, vươn một bàn tay tới trước: "Xong , mẫu hậu, chúng ta xuất phát !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.