Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 1317:
Lời đe dọa này cực kỳ hiệu quả.
Thái Thượng Hoàng lập tức kéo Vương Kiêu và Tiểu Hoàng ra ngoài.
Lúc lao ra khỏi cửa, còn để lại một câu: "Thập Thất, Ôn Noãn, các ngươi tr thủ thời gian tiếp tục bận rộn một chút, chỉ còn lại cá tôm, bữa trưa kh thể kh thịt! Đừng nấu khét nữa đ!"
Ôn Noãn: "..."
"Đều là lỗi của !" Ôn Noãn liếc Nạp Lan Cẩn Niên một cái!
Năm nay ngủ chung với Tiểu Hoàng !
Kh bao giờ cho phép leo lên giường của nữa!
"Ừm, đều là lỗi của ta!" Thái độ nhận lỗi vẫn tốt như cũ.
"Lần sau kh dẫn Thái Thượng Hoàng ra ngoài chơi nữa! Quá đáng ghét!" Ôn Noãn lại trừng mắt , hối hận nói.
Nạp Lan Cẩn Niên mỉm cười, tiến lên kéo nàng vào trong lòng, ôm eo nàng dỗ dành: "Ta đã nói , kh thể dẫn theo. Lần sau chỉ hai chúng ta thôi, được kh?"
Lúc này, Thái Thượng Hoàng lại chạy vào, nói với vẻ mặt nịnh nọt: "Đừng! Lần sau ta kh dám nữa!"
Ôn Noãn nh chóng đẩy Nạp Lan Cẩn Niên ra.
Nạp Lan Cẩn Niên lập tức dùng ánh mắt lạnh như băng qua.
"Ta tới l nồi rửa! Ha ha. Các ngươi tiếp tục! Tiếp tục!" Thái Thượng Hoàng cái khó ló cái khôn chạy đến trước bếp lò, cầm cái nồi sắt lớn kia lên cấp tốc chạy ra ngoài.
Ôn Noãn: "..."
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
sẽ kh nói cho biết là hai cái tai của nồi sắt lớn đang nóng đâu!
Ngón tay của Thái Thượng Hoàng truyền đến một trận đau rát, cố nhịn chạy ra khỏi phòng bếp, lập tức ném cái nồi !
Ông xòe lòng bàn tay ra , tốt, mười ngón tay đều vết phồng rộp!
Lúc này, Tiểu Hoàng kêu lên: "Bá phụ, lại ném cái nồi vậy? Cái nồi hỏng !".
Vương Kiêu liếc : "Ồ, hình như trong nhà chỉ một cái nồi sắt, bữa trưa kh nồi để xào rau đúng kh?"
Thái Thượng Hoàng: "..."
Hình như đã đùa hơi quá !
Huhu, lần này thiệt to !
Đến mức nhịn đói!
***
Phiên Ngoại 3
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-1317.html.]
Huyện Đại Bằng
Làng chài Thâm Dũng.
Đây là một làng chài nhỏ nằm ở vùng duyên hải, dân số của cả thôn chưa đến trăm .
Bởi vì ít cày ruộng nên phần lớn các thôn dân đều làm nghề đ.á.n.h bắt cá, thủy hải sản sống qua ngày.
Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên du ngoạn khắp nơi kh mục đích cụ thể, dừng ở đâu thì ở lại chỗ đó, nếu thích địa ểm kia thì sẽ ở lại khoảng mười ngày đến nửa tháng.
Nếu kh hứng thú thì chỉ ngủ lại một đêm, ngày hôm sau sẽ di chuyển đến nơi khác.
Tốc độ xe ngựa cũng kh quá nh, cả chặng đường ăn ăn uống uống, khi dừng lại ven các con đường nhỏ trong núi, th dòng suối nhỏ th mát, hợp để nghịch nước thì sẽ dẫn Tiểu Hoàng đến bên dòng suối chơi đùa mới tiếp.
Nếu bọn họ kh thích bằng đường bộ nữa, vậy chuyển sang bằng đường thủy, thuyền ra biển, sẵn tiện cho tiểu Hoàng được ngắm biển rộng.
Sau đó bọn họ th những chiếc thuyền đ.á.n.h cá đang quay vào bờ ở trên biển, nên phía theo sau m con thuyền đó, đặt chân đến một làng chài nhỏ.
Trời cao th mát, gió biển sáng sớm thổi tới hơi se lạnh, xua tan sức nóng của ngày thu.
Nhiệt độ kh khí hợp lòng , vừa hay hợp để tản bộ.
Dưới ánh sáng của mặt trời, hai Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên nắm tay nhau bộ trên biển.
Cách đó kh xa Tiểu Hoàng đang chơi với m đứa nhỏ trong thôn.
Mặt biển và bầu trời như hòa làm một, từng con thuyền đ.á.n.h cá ra khơi từ sáng sớm bây giờ đã quay trở lại, đang từ xa đến gần.
Ôn Noãn khung cảnh xinh đẹp hài hòa này, kh khỏi nở nụ cười.
Nạp Lan Cẩn Niên cảm nhận được thay đổi trong cảm xúc của nàng, cúi đầu dịu dàng hỏi: "Cười cái gì?"
Ôn Noãn thoáng qua phương xa, lại thoáng qua đám trẻ con đang cười vui ở trên bờ cát thì hơi mỉm cười: "Kh gì, chỉ cảm th lẽ đây chính là cuộc sống lý tưởng mà ta luôn mong muốn".
Khóe miệng Nạp Lan Cẩn Niên cũng cong lên: "Là như thế nào?"
Cho nàng một cuộc sống lý tưởng, chính là mục tiêu lớn nhất cuộc đời .
"Là giống như bây giờ, yên tĩnh, hài hòa, niềm vui, hy vọng, còn cả..." Ôn Noãn giơ tay lên, quơ quơ bàn tay đang đan chặt vào nhau của hai , nở nụ cười xinh đẹp nói: Còn cả cái này nữa, tình yêu! Ừ, ta từng nói là ta yêu hay chưa?"
Bước chân của Nạp Lan Cẩn Niên hơi khựng lại, dừng lại.
Ôn Noãn bước thêm một bước, phát hiện đã dừng lại, cũng đứng lại theo, quay đầu lại về phía , cười thật tươi.
Nạp Lan Cẩn Niên dùng một tay kéo nàng vào trong lồng ngực, ôm thật chặt
Ôn Noãn nh chóng thoáng qua bọn nhỏ ở đằng trước, phát hiện bọn nhỏ kh sang đây, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, nàng mau chóng duỗi tay đẩy ra: "Làm gì vậy? Bọn nhỏ sẽ th!"
Nạp Lan Cẩn Niên bu lỏng nàng ra, sau đó cầm l cổ tay nàng, kéo nàng về phía m tảng đá ngầm ở nơi xa.
Đi đến chỗ m tảng đá ngầm, trực tiếp ấn nàng lên tảng đá, dùng toàn bộ cơ thể đè lên, vây chặt nàng ở giữa khối đá và minh, cúi đầu, hôn lên môi nàng kh một kẽ hở, c thành đoạt đất.
"Chưa từng nói"
"Hả?" Ôn Noãn nắm l phần áo ở trước n.g.ự.c , thở phì phò, nhất thời chưa kịp phản ứng lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.