Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 1320:
Tiểu Lãng chắp tay sau lưng, mặt mày đắc ý đến mức như muốn ngẩng cao thêm nửa thước, giọng the thé châm chọc:
“Ba thứ này ta tùy ý xách cần ra bờ biển câu cũng được!
Tiểu Hoàng, ngươi nói Vương cữu c của ngươi đ.á.n.h tg hổ, chẳng đang lừa hay ?!”
Tiểu Hoàng đỏ mặt tía tai:
“Ta kh lừa các ngươi!”
“Hừ!" – Tiểu Lãng trợn mắt –
“Ngươi đang nói dối!
Còn dám khoác lác bá phụ với Vương cữu c ngươi lợi hại thế nào!
Bắt cá còn kh biết, l gì đ.á.n.h tg hổ?!
Đồ mạnh miệng! Đồ gạt !
Chúng ta đừng chơi với nó nữa!”
Vương Kiêu: “…”
Thái Thượng Hoàng: “…”
Hai lão nhân nhất thời tròn mắt.
Chuyện gì thế này?
Tốt xấu bọn họ cũng là hai pho tượng sống trong truyền thuyết lại bị một thằng nhóc nhem nhuốc chỉ tay mắng là “đồ nói dối”.
Còn nói Tiểu Hoàng của họ… mạnh miệng?
Quá đáng! quá đáng!
Nhưng hai đường đường là trưởng bối, thể tr hơn thua với trẻ con?
Trong lúc hai vị gia gia còn rối ren trong lòng, Tiểu Hoàng giận dữ hét lại:
“Ta kh nói dối!
Vương cữu c của ta thật sự biết đ.á.n.h nhau với hổ!”
Vương Kiêu lập tức vỗ n.g.ự.c bốp bốp:
“Đúng! Ta thật sự đ.á.n.h nhau với hổ! Tiểu Hoàng kh nói sai!”
Thái Thượng Hoàng cũng tr thủ gật đầu như trống bỏi:
“, ! Ta cũng từng giao thủ với hổ!”
Tiểu Lãng bĩu môi thật sâu:
“Nói dối! Còn bảo hai bắt được nhiều cá nhất! Thuyền trống kh thế này mà gọi là nhiều ?!
Các đều là đồ nói dối!
Tiểu Hoàng cũng là đồ nói dối!
Cả nhà các đều là đồ nói dối!”
Tiểu Hoàng: “…”
Thái Thượng Hoàng: “…”
Vương Kiêu: “…”
Sỉ nhục!
Đây là đại sỉ nhục!
Hai vị gia gia suýt nữa nghẹn khí mà thăng thiên tại chỗ.
Vương Kiêu rốt cuộc kh nhịn được nữa, vung mạnh tay áo, sắc mặt đen kịt, bước thẳng đến chỗ Tiểu Lãng.
Ông định túm ngay cổ áo thằng bé để giao tận tay cha mẹ nó dạy lại cho t.ử tế.
Cha mẹ Tiểu Lãng đều quen biết hai hiền lành, thật thà, qu năm lênh đênh đ.á.n.h cá mang ra trấn bán, bận đến mức cả ngày chẳng kịp mặt con.
Bởi vậy đứa nhóc mới trở nên vô lễ như thế.
Kh giáo huấn, sau này nhất định thành họa.
Vương Kiêu càng nghĩ càng giận, bàn tay đã vươn ra
định lôi thằng bé lại để nói chuyện cho ra lẽ…
Đúng lúc Vương Kiêu vừa đưa tay định túm l cổ áo Tiểu Lãng, một luồng gió nhẹ đã xẹt qua.
Hai bóng như chim én lướt xuống.
Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên phi thân nhảy lên thuyền, đáp xuống nhẹ nhàng trước mặt bọn trẻ.
Đám nhóc con: “…”
Vừa cha mẹ của Tiểu Hoàng… bay lên thuyền thật ?
Lợi hại quá trời luôn!
Nạp Lan Cẩn Niên lạnh lùng quét mắt ba món “chiến lợi phẩm” trong tay Thái Thượng Hoàng và Vương Kiêu:
một con cua, một con bạch tuộc mềm oặt, một con tôm biển bé tí vẫn đang quẫy.
chậm rãi gật đầu, nét mặt kh chút cảm xúc:
“Quả nhiên… lợi hại.”
Hai vị lão gia: “…”
Đừng châm chọc nữa!
Lòng tự trọng già mong m lắm đ!
Rõ ràng trước khi ra biển chính họ khoác lác đủ ềurằng bản thân lợi hại, rằng chỉ cần ra khơi là “toàn tg trở về”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-1320.html.]
Ai dè… trở về tay kh thêm ba con vật t.h.ả.m hại.
Lúc này, Tiểu Hoàng th Ôn Noãn thì như tìm được chỗ dựa.
bé lao tới ôm váy nàng, mắt đỏ hoe:
“Mẹ… con kh kẻ nói dối.”
Ôn Noãn cúi , nhẹ nhàng xoa gương mặt nhăn nhó đáng thương của con, giọng mềm như tơ lụa:
“Đương nhiên Tiểu Hoàng kh như thế.”
Tiểu Lãng lập tức đứng chống nạnh, hét lên:
“Là kẻ nói dối!”
Ôn Noãn kh giận, chỉ chậm rãi ngồi xổm xuống, đôi mắt cong cong như trăng non:
“Ai nói cả nhà dì là kẻ nói dối vậy?
Hai vị gia gia đây đúng thật thể đ.á.n.h nhau với hổ đ.
Là dì bảo họ đừng bắt nhiều cá quá bắt nhiều về lại ăn kh hết.”
Tiểu Lãng nhíu mày:
“Gạt ! Ai mà chẳng muốn bắt được nhiều cá!”
Ôn Noãn mỉm cười, giọng dịu mà đầy tự tin:
“Kh tin? Để dì nói cho cháu biết:
Nhà dì kh chỉ bắt cá giỏi, mà câu cá cũng lợi hại.
Nếu để dì cầm cần câu, trong mười lăm phút thể câu được một trăm con.
Còn nếu bắt cáthì chỉ cần ba mươi phút là đầy thuyền.”
Thái Thượng Hoàng: “…”
Mười lăm phút câu một trăm con?
Noãn Noãn, ngươi… ngươi đang thổi gió đến nứt trời đ!
Đánh cá đâu trò trẻ con giăng lưới vớ được là !
Ba bọn họ quăng lưới nửa ngày trời còn chẳng được bao nhiêu!
Ba mươi phút bắt đầy thuyền?
Ba mươi phút thuyền chạy còn chưa được bao xa !
Phiên Ngoại 5
Tiểu Lãng trợn tròn mắt, sau đó lật ngược lòng trắng lên đầy khinh thường:
“Gạt ! Mẹ cháu nói, ai gạt sẽ rụng hết răng! Nói dối nhiều tức là đồ nói dối!
lớn mà nói dối lại càng sai!
Mười lăm phút mà câu được một trăm con cá?
Dì khoác lác đúng kh!”
Tiểu Hoàng tức giận đến mức mặt đỏ bừng:
“Mẹ ta kh kẻ nói dối!
Ngươi kh được nói mẹ ta như thế!”
Mắng còn được.
Mắng mẹ tuyệt đối kh thể!
Ôn Noãn khẽ nhướng mày, khóe môi cong cong, cả toát ra khí thế ung dung của biết sẽ tg:
“Kh tin? Vậy để dì câu cho cháu xem.”
Hai mắt Tiểu Lãng xoay vòng, gian xảo kh thua gì cáo con:
“Được!
Dì câu !
Nếu trong mười lăm phút dì kh câu được một trăm con, Tiểu Hoàng gọi cháu một tiếng đại ca, sau này nghe lời cháu!”
Ôn Noãn: “…”
Đứa nhỏ này… đúng là tiền đồ.
Tuổi còn nhỏ đã biết bày mưu lập thế lực, chiêu mộ đàn em.
Thái Thượng Hoàng: “…”
Ngốc tử!
Ngươi còn đòi cháu trai Thái Thượng Hoàng làm đàn em của ?
Gan lớn thật đ!
Ôn Noãn quay sang Tiểu Hoàng:
“Tiểu Hoàng, con th ?
sợ mẫu thân thua kh?”
Tiểu Hoàng kiêu ngạo ưỡn ngực, đôi mắt sáng rực:
“Kh sợ! Con tin mẫu thân!
Mẫu thân là lợi hại nhất!”
Ôn Noãn bật cười, dịu dàng vỗ đầu con:
“Ừ, ngoan.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.