Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 144:

Chương trước Chương sau

Cẳng chân Ôn Noãn vừa thu lại, lạnh lùng liếc mắt ba một cái, vào trong phòng.

Vẻ mặt ba hoảng sợ, Tưởng thị cùng vợ Dương T.ử nh chóng chạy đến chỗ Hà Hoán Hồng, tránh ở một góc Ôn Noãn hung dữ.

"Kh được!" Tưởng thị yếu ớt kêu lên, nhưng dù thế nào cũng kh dám tiến lên ngăn cản.

Theo sau là thùng gỗ, tủ quần áo, bàn trang ểm...

Tất cả đều bị Ôn Noãn một chân đá vỡ thành từng mảnh!

Năm đó của hồi môn mới tinh, dùng mười m năm tuy rằng đã cũ, nhưng năm đó dùng loại gỗ cũng là loại gỗ tốt, hiện tại vẫn rắn chắc vững chắc như cũ, nhưng mà ở dưới chân nàng giống như đã bị hỏng, như bị mọt ăn...

Thời gian chỉ nửa chén trà nhỏ, đã khiến gian nhà ở thành một mảnh hỗn độn!

Y phục bị xé rách, vải vụn, vụn đầu gỗ rơi đầy đất.

Cuối cùng, vẻ mặt Ôn Noãn bình tĩnh ra, ánh mắt dừng ở y phục mặc trên vợ Dương T.ử cùng quần áo tiểu hài t.ử trên tay nàng ta.

Đây đều là vải dệt lúc trước nhà nàng làm cho tiểu cô.

Ôn Noãn về phía vợ Dương Tử.

"A! Đừng tới đây!" Tức phụ Dương kêu t.h.ả.m thiết một tiếng!

Ma quỷ! Nàng là ma quỷ!

Tức phụ Dương t.ử lập tức ném áo lót trong tay cho Ôn Noãn, Ôn Noãn trực tiếp xé thành hai nửa, sau đó ném xuống đất trong đống quần áo!

Nàng tiếp tục về phía nàng ta.

Tức phụ Dương t.ử sợ tới mức nh chóng lui về phía sau, nàng ta nghĩ đến cái gì, lập tức cởi hết quần áo trên , ném cho Ôn Noãn: "Ta cho ngươi, ngươi đừng tới đây!"

Vợ Dương t.ử sợ tới mức lui về phía sau, kh cẩn thận vướng ngã nằm lên Hà Hoán Hồng trên mặt đất, ngồi đúng bộ phận quan trọng nào đó của , một tiếng tiếng kêu t.h.ả.m thiết như g.i.ế.c heo vang vọng ba ngày, bay thẳng lên trời x!

Ôn Noãn cầm quần áo ném về phía sân trống trải trên mặt đất, tìm được mồi lửa, thổi thổi, ném vào trong quần áo, một trận lửa bùng lên!

Ôn Noãn xử lý đều là của hồi môn của Ôn Gia Mỹ, những cái khác kh thì kh chạm vào.

"Được , cha, còn nữa kh? Đồ vật của nhà ta tuyệt đối kh thể tiện nghi cho những kẻ lòng lang dạ sói!"

Tưởng thị cùng tức phụ Dương T.ử hoảng sợ Ôn Noãn, đến thở mạnh cũng kh dám, cả đang hơi hơi phát run.

Hiện tại đã bắt đầu vào mùa đ, nhiệt độ kh khí chỉ m độ, cũng kh biết hai là lạnh hay là sợ!

Ôn Gia Mỹ: "Kh... Đã kh còn!"

Noãn nhi, quá ―― hung dữ!

Ôn Gia Thụy đau đầu một trận, Noãn nhi càng lúc càng tùy hứng, cố tình làm bậy!

còn tưởng rằng nàng muốn mang những cái của hồi môn đó , nên mới nói ra.

Hiện tại thì hay !

Một trận đập phá như vậy, tuyệt đối nổi d khắp làng trên xóm dưới!

Về sau sẽ kh toàn bộ trong huyện đều biết nàng là đàn bà đ đá còn hung dữ đây chứ?

Hiện tại Ôn gia thôn đã lén truyền sau lưng, chỉ là kh dám trắng trợn táo bạo nói ra mà thôi.

"Vậy thôi!" Ôn Noãn tiêu sái vỗ vỗ tay.

"Được." Ôn Gia Mỹ ngoan ngoãn nghe lời, bị dọa đến nỗi thương tâm vừa đều đã quên!

Ôn Noãn được vài bước thì ngừng lại, quay đầu lại vợ Dương Tử: "Đúng . vợ Dương tử, đứa nhỏ này mang họ của chủ tiệm tạp hóa, hay là họ Hà? Cô biết rõ ràng kh?"

Ôn Noãn ném xuống lời này xong, ba cứ thế rời .

Sau một lúc lâu ba bị dọa tới hồn phi phách tán mới hoàn hồn.

"Hòa li là tốt! Hòa li là tốt! Thật là đáng sợ!" Tưởng thị nỉ non.

Vợ Dương t.ử lại đổ mồ hôi lạnh, câu nói cuối cùng của nha đầu c.h.ế.t tiệt kia là ý gì?

Chẳng lẽ nàng biết cái gì ?

Hài t.ử trong bụng nàng ―― bản thân nàng cũng kh biết là của ai.

Kh, chắc là của Hà Hoán Hồng, m tháng trước, chỉ tới nhiều nhất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-144.html.]

Những khác chỉ là ngẫu nhiên tới một lần.

Cả Hà Hoán Hồng đều đau, đối với lời nói của Ôn Noãn còn chưa phục hồi tinh thần lại, ta kh còn sức lực gì nói: "Gọi đại phu ―― ta sắp c.h.ế.t đến nơi !"

Bước trên đường, Ôn Gia Mỹ cứ vuốt bụng mãi, biểu cảm ảm đạm, ánh mắt trống rỗng, giống như kẻ mất hồn.

Ôn Noãn kh th chút sức sống nào trên tiểu cô, tầm mắt nàng dừng lại trên bụng tiểu cô, nghĩ thầm đứa nhỏ này đến kh đúng lúc.

Cho dù sinh hay kh cũng là một lựa chọn gian nan.

Ôn Noãn lôi kéo tay của tiểu cô, nghĩ nên an ủi tiểu cô thế nào.

Nàng thật sự kh biết cách an ủi khác, còn về đ.á.n.h thật ra nàng vẫn khá thành thạo.

Ôn Noãn nghĩ nghĩ mới nói: "Tiểu cô, nếu tiểu cô vẫn chưa hết giận, cháu quay lại giúp tiểu cô đ.á.n.h cho tên tra nam kia thêm một trận nữa? Chọc mù đôi mắt của lão thái bà kia, phế cái kia của tên tra nam , đập nát căn nhà đó! Thẳng đến khi tiểu cô hài lòng mới thôi?"

Ôn Gia Mỹ sực tỉnh lại, vẻ mặt khẩn trương: "Kh cần, kh cần! Đủ ... đ.á.n.h đủ ! Tiểu cô hài lòng."

Nghĩ đến sự tàn nhẫn lúc nãy của Ôn Noãn, bà nghĩ mà hơi sợ.

Bây giờ m món đồ trong nhà trên cơ bản đã bị đập bể hết sạch .

Đến nỗi , nếu đ.á.n.h thêm chỉ sợ cũng sẽ xảy ra chuyện.

Ôn Gia Thụy ngồi đằng trước lái xe bò: "Tiểu đừng đau lòng, kh đường xưa của mẹ nữa. đàn như thế kh đáng để dựa dẫm cả đời! Hòa li thì cuộc sống càng thư thái! Sau này tứ ca nuôi , còn cả đứa bé trong bụng nữa... , ca sẽ đối xử với nó như con . Nếu là bé trai, thì dạy thằng bé đọc sách biết chữ, để thằng bé tham gia khoa cử. Sau này thi đậu c d, kiếm tiền nuôi . Nếu là một bé gái vậy cũng sẽ dạy con bé đọc sách hiểu lý lẽ, sau này tích p cho con bé một phần của hồi môn thật phong phú, gả cho một gia đình tốt."

Tư tưởng của Ôn Gia Thụy khác với Ôn Noãn, vốn dĩ kh nghĩ đến lựa chọn bỏ đứa bé này.

Đã con, đương nhiên sinh ra, đó là một sinh mạng.

Lại nói t.h.u.ố.c phá t.h.a.i lúc này là loại t.h.u.ố.c lang hổ, uống một chén khả năng sẽ mất cả mạng sống.

Cho dù còn sống, thân thể cũng bị hủy hoại trong một giây, sau này kh thể sinh nữa.

Ôn Gia Thụy vẫn hy vọng tiểu của sau này thể xây dựng lại cho một tổ ấm riêng, cho dù kh cưới nữa, đứa nhỏ được sinh ra, cũng trở thành nơi ký thác của tiểu .

"Tiểu cô, đừng nghĩ quá nhiều! Con mà, mỗi ngày chỉ cần suy nghĩ nên làm thế nào để sống tốt hơn là được. Nhân sinh kh như ý, thường chỉ được tám chín trên mười! Chỉ cần còn sống thì kh trở ngại nào kh thể vượt qua, kh con đường nào kh thể tiếp! Chỉ con đường còn đang dang dở, dừng lại hay kh tùy thuộc vào lựa chọn của tiểu cô."

Ôn Gia Mỹ ngẩn ra.

Thật lâu sau, dường như bà đã nghĩ th suốt ều gì, ánh mắt kiên định nói: "Tiểu cô biết ."

Chuyện này xảy ra quá đột nhiên!

Bà chưa kịp phục hồi tinh thần lại, một loại cảm giác tương lai kh biết nên đâu.

một loại cảm giác tuyệt vọng với cuộc sống!

Bà sống quá mệt mỏi, bản thân mệt, cũng liên lụy đến khác, vì sống nữa?

Bà kh muốn sống nữa, cho nên cũng kh nghĩ đến đứa trẻ trong bụng sau này làm bây giờ!

Bà sờ bụng chỉ là hành động theo bản năng.

Nhưng mà, bà sờ sờ bụng, bây giờ bà con.

Sinh mạng của bà cũng kh còn là của riêng bà nữa!

Hơn nữa còn những thân vẫn luôn quan tâm đến bà, nếu bà , chắc c bọn họ sẽ đau lòng.

Vẫn chưa báo đáp ân tình dưỡng d.ụ.c của cha mẹ!

Bà còn nhiều việc cần làm!

Làm kh thể quá ích kỷ!

Bà kh thể , bà sống thật tốt để báo đáp lại bọn họ, sau đó toàn tâm toàn ý nuôi dưỡng đứa nhỏ lớn lên thành .

Ôn Noãn thần sắc của tiểu cô, mới yên lòng.

Toàn bộ thân thể của bà dựa vào thùng đồ được xếp thành một chồng, trên chiếc chăn b cũ cứng bang bang, lên bầu trời.

Bầu trời x x, m cụm mây trắng đang trôi.

xem bầu trời thật đẹp!

Cuộc sống thật tươi đẹp!

Tuyệt đối kh thể mất hi vọng vào cuộc sống, sống trên đời, ai mà kh từng trải qua phong sương vũ tuyết?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...