Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 170:
Ôn Ngọc nói với Quách Thiến Ni và tiểu Chu thị: "Đại tẩu, mẫu thân, từ bây giờ các ngàn vạn lần đừng lại gần một nhà ôn thần kia! Cũng đừng mời bất kỳ nào trong nhà bọn họ tới nhà chúng ta! Mọi kh phát hiện là mặt bọn họ thì sẽ chuyện tốt gì ? Chuyện của tỷ tỷ kh thể bị huỷ hoại!"
Sắc mặt của Chu thị lập tức thay đổi: "Đúng vậy, đừng ! Cả nhà tiện loại kia đặc biệt khắc chúng ta, tà môn!"
Bà ta cũng bảo Ôn và nhà lão tam đều kh được mới được!
Hai vợ chồng lão tam cứ thích chạy qua bên đó, nhiều năm như vậy bị khắc đến mức một quả trứng cũng kh sinh ra được!
Nếu bọn họ dám , vậy thì đừng ở nơi này! Dù cũng đã phân gia ra ngoài !
Tiểu Chu thị nghĩ lại cũng cảm th đúng là như vậy: "Yên tâm, kh !"
Quách Thiến Ni cũng gật đầu.
Lúc trước qua bên đó là muốn tìm cơ hội tìm hiểu Thập Thất ca kia là ai, thuận tiện kết giao một chút.
nọ thân phận kh bình thường, chắc c là quý nhân.
Hiện tại Ôn Uyền được Hoàng Thượng khen ngợi thì kh cần thiết làm vậy nữa!
Thiên hạ này còn nào tôn quý bằng Hoàng Thượng kh?
Ôn Noãn thoáng qua cánh cổng đã đóng kín, mắt trợn trắng, tiếp tục về phía trước.
Ôn Noãn về nhà cất cuốn sổ ghi chép .
Ôn Gia Thụy đã cột hai chiếc xe ngựa lên, cũng dọn một ít quà tặng là ba sọt rau dưa dưỡng sinh lên một chiếc xe ngựa trong số đó.
Hiện tại trong nhà ba chiếc xe ngựa, vô cùng sung túc.
Hôm nay cả nhà nhà ngoại trả tiền mua gạch x.
Thuận tiện Ôn Noãn l một chút rau dưa dưỡng sinh mang nhà bán đấu giá ở huyện thành.
Gần đây cô em chồng ngồi xe ngựa kh được, ngồi xe là nôn mửa, cho nên Vương kh theo, ở lại trong nhà với nữ nhi.
Hai chiếc xe ngựa cùng nhau xuất phát.
Ôn Gia Thụy lái một chiếc xe, Ôn Thuần lái một chiếc xe.
Ôn Thuần dẫn theo đám Ngô thị nhà ngoại trước.
Ôn Gia Thụy và Ôn Noãn thì nhà đấu giá của huyện thành bán đấu giá rau dưa.
Đây kh lần đầu tiên hai đến nhà đấu giá, đã quen thuộc.
Rau dưa thuộc về vật phẩm bình thường, đáng lẽ nên bán đấu giá ở phòng đấu giá bình thường.
Ôn Noãn lại đến phòng đấu giá cao cấp.
tiếp đãi đăng ký bán đấu giá vẫn là hai lần trước, một lão và một thiếu niên.
Thiếu niên th nàng cầm rau dưa đến phòng đấu giá cao cấp, cho là nàng nhầm nơi, ta lễ nói: "Hai vị, phòng đấu giá này kh bán đấu giá sản phẩm n sản, phòng bán đấu giá ở bên cạnh mới bán đấu giá sản phẩm n sản nhé! Mời hai vị đến bên kia đăng ký!"
Còn tốt bụng chỉ đường cho nàng như thế nào.
Ôn Noãn khẽ mỉm cười: " biết cái phòng đấu giá này kh bán đấu giá rau dưa, nhưng mà rau dưa của kh rau dưa bình thường, là rau dưa dưỡng sinh. Ăn vào thể tăng cường sức khỏe, chữa khỏi bệnh cảm mạo bình thường, ăn nhiều năm còn thể kéo dài tuổi thọ, cho nên kh thể xem thành rau dưa bình thường bán ờ phòng đấu giá bình thường."
Rau dưa dưỡng sinh?
Chưa từng nghe qua!
Rau dưa thể chữa khỏi bệnh cảm bình thường?
Thật đúng là chuyện hoang đường.
Đây là cảm nhận đầu tiên của thiếu niên sau khi nghe được lời nói của Ôn Noãn.
ta thoáng qua sọt rau dưa, cải ngồng bình thường, cây dầu mạch, rau chân vịt, rau cần, mướp hương, cà tím các loại.
Đây là bắt nạt một nam nhân là ta kh quen biết rau dưa đây mà!
Nhưng tổ huấn nhà ta nghiêm, ngay cả trồng rau cũng biết huống chi là nhận biết rau dưa!
Mặt dù số rau dưa tr tươi ngon mọng nước, ta chưa từng gặp qua rau dưa tốt hơn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-170.html.]
Nhưng ta dám dùng đầu đảm bảo đây đều là rau dưa bình thường!
ta thoáng qua Ôn Noãn, tìm từ nói: "Cô nương, chẳng lẽ cô đang l chúng ra đùa giỡn?"
Ôn Noãn nghiêm túc ta một cái.
Ông lão rau dưa trong sọt, lại thoáng qua Ôn Noãn đang nghiêm túc, trầm ngâm một chút nói: "Cô nương, vì cô lại gọi số rau dưa này là rau dưa dưỡng sinh?"
"Bởi vì mảnh đất trồng số rau dưa này là mảnh đất trồng d.ư.ợ.c liệu lâu năm, mảnh đất hấp thu tinh hoa của d.ư.ợ.c liệu, mà nước tưới rau dưa cũng là nước t.h.u.ố.c được ều chế đặc biệt. Cho nên số rau dưa này chứa tinh hoa của d.ư.ợ.c liệu, nhưng kh vị thuốc, lại thể trị bệnh, tăng cường sức khỏe, lại còn ngọt th ngon miệng." Ôn Noãn nghiêm túc nói dối.
Ôn Gia Thụy cũng gật đầu: "Nữ nhi của bệnh tật ốm yếu từ nhỏ, nhưng sau khi một thần y cho c thức trồng rau bí mật này trồng rau cho nàng ăn, ăn hơn một tháng là khuê nữ của khỏe mạnh như bây giờ!"
Hai nghe vậy thì liếc mắt nhau.
Nói thật, nhiều l một số vật phẩm bình thường đến nhà bán đấu giá, nói nó thành long phương bệnh đậu mùa, chính là muốn bán với giá cao.
Chuyện như vậy bọn họ th nhiều.
"Vị lão bá này, nghe giọng mũi của hơi nặng, bị nghẹt mũi kh? Đây là triệu chứng ban đầu của bệnh cảm mạo. Ông thể tự thử một chút, ăn xong kh lâu là mũi sẽ th. Buổi tối lại ăn một lần là triệu chứng ban đâu của bệnh cảm mạo của sẽ khỏi hẳn."
Ôn Noãn đưa một củ cải trắng béo mập và một bắp cải trắng cho : "Hai thể cầm nếm thử, xem thử là thật hay kh."
Củ cải vị cay ngọt, tính lạnh, tác dụng th nhiệt giải độc, ều trị ho khan và tiêu đàm.
Mà cải trắng vị ngọt, tính hơi lạnh, lợi cho dạ dày, c hiệu giải phiền trong ngực, tiêu thực hạ khí, hơn nữa đám dau dưa này là dùng mây tía nuôi dưỡng, c hiệu càng mạnh hơn, mà đồ ăn mang tính lạnh lẽo cũng bị mây tía xua tan mất ba phần, hiệu quả sẽ càng tốt hơn.
Ông lão nghe vậy nửa tin nửa ngờ nhận l, bảo thiếu niên cầm ra sân sau của phòng đấu giá hậu viện, bảo đầu bếp nấu một chút bưng lên, cũng dặn dò ở phòng bếp kh được thay đổi, đây là hàng đấu giá.
Ông lão mời Ôn Noãn và Ôn Gia Thụy vào trong phòng ngồi chờ, cũng rót trà ngon cho hai .
Sau đó lễ phép mời bọn họ chờ một lát, ta tiếp tục đến bàn tiếp đãi bận việc.
Ôn Noãn vẫn luôn vừa lòng với đạo đãi khách của nhà đấu giá này.
Nếu thể, nàng dự định hợp tác lâu dài.
Chỉ là xào hai món rau dưa, mười lăm phút trôi qua, phòng bếp lập tức bưng món ăn đã nấu lên.
Ông lão và thiếu niên đều tự ăn thử.
Kết quả cuối cùng thành hai giành ăn với nhau!
Ông lão th miếng củ cái trắng cuối cùng bị thiếu niên giành trước một bước gắp , nhét vào trong miệng, tức giận đến thổi râu trừng mắt: "Rau dưa dưỡng sinh này là tiểu cô nương bảo ta ăn thử, xem thể chữa khỏi nghẹt mũi của ta hay kh, ngươi còn ăn nhiều hơn cả ta vậy?!"
Thiếu niên xoa đầu, vẻ mặt ngượng ngùng: "Ngon quá, nhịn kh được!"
Tại củ cải trắng và cải này lại ngon hơn cả thịt như vậy!
ta chưa từng ăn củ cải nào ngon như vậy!
ta nhịn kh được mà tr mong về phía Ôn Noãn: "Tiểu cô nương, rau dưa bị ăn hết , Trương bá ăn ít như vậy kh đủ d.ư.ợ.c hiệu đúng kh! Hay là cô lại cho chúng thêm m cân rau x cầm đưa cho phòng bếp xào bưng lên ăn thử?"
Ông lão nghe vậy thì ta bằng ánh mắt khen ngợi!
Sau đó nghiêm túc Ôn Noãn và nói: "Tiểu cô nương, chỉ ăn một chút như vậy kh đủ d.ư.ợ.c hiệu! Hay là lại xào thêm hai đĩa nếm thử?"
"Lão gia gia, kh hiện tại mũi của đã th thuận kh ít hay ?"
Ông lão: "..."
"Vậy , tại vẫn cảm th còn nghẹt nhỉ?" Ông ta cố gắng hít cái mũi, dáng vẻ như hít thở kh th!
"Chắc là ăn thêm hai đĩa nữa sẽ th!"
Ôn Noãn bật cười, nàng cũng kh là keo kiệt như vậy, nếu dự định hợp tác lâu dàu thì một là nên tỏ thành ý một chút, hai là bỏ ra c sức!
Vì thế nàng lại l mỗi loại rau dưa ra một ít: "Đều cầm nếm thử ! Như vậy lão gia gia mới thể rõ ràng cảm nhận được chỗ tốt của rau dưa dưỡng sinh nhà chúng , đúng kh?"
Ông lão ngẩn , sau đó cười to: "Tiểu nha đầu này thật thú vị! Số rau dưa này thu hết!"
Chỉ riêng mùi vị của rau dưa cũng đủ đáng giá bán đầu giá!
Hiện tại hiệu quả còn kh rõ ràng như vậy, mười lăm phút trôi qua.
Ông ta hít cái mũi, th!
Hơn nữa cổ họng cũng kh còn đau như vậy!
Chưa có bình luận nào cho chương này.