Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 18:

Chương trước Chương sau

Ôn Noãn giật thót, tim nhảy dựng lên:

Kh được lớn quá! Lỡ bị phát hiện thì ta biết giải thích kiểu gì!

Mầm rau trước mặt nàng cứ thế vọt lên từng nấc, dày đậm, x mướt đến mức mà choáng. Mãi đến khi chiếc lá lớn nhất nở rộng bằng… một quả bóng bàn, tốc độ sinh trưởng mới chịu dừng lại.

Quá kinh !

Tuy chưa thể hái ăn, nhưng so với thời gian thực thì… đã đạt đến bảy tám ngày trưởng thành.

Ôn Noãn đứng ngây ra giữa luống rau, há hốc miệng.

Giờ giải thích thế nào đây?

Trời x chứng giám, nàng thật sự kh muốn để khác th cảnh “rau mọc như được bơm hơi” thế này!

Nhưng… đây là chuyện tốt mà!

Trong lòng nàng vui đến mức khó kiềm lại

mây tía vậy mà thể kích thích thực vật sinh trưởng!

Nếu như nó thể cải tiến hạt giống, vậy chẳng … mùa đ nhà nàng cũng rau ăn?!

Nghĩ đến đây, Ôn Noãn lập tức chạy vào nhà.

Nàng l m túi hạt giống Ngô thị giữ lại toàn những hạt to, đầy, được chọn từ vụ trước: mướp hương, bí đỏ, bí đao, đậu que, cà tím, ớt, hồ lô… Loại nào cũng tốt nhất. Rau vụ đ như cải thìa, cải ngồng, cải trắng, rau chân vịt… thì chờ vụ này thu hoạch mới chọn giống sau.

những hạt giống đầy đặn, nàng càng thêm phấn khởi.

Ôn Noãn đổ một ít từ mỗi túi ra, trộn lẫn lại, đặt lên bàn.

Nàng nhắm mắt, chuyên chú vận ý.

Mây tía từ lòng bàn tay tràn ra, bao bọc từng hạt một

như một tầng khói tím mơ hồ, rung động nhẹ.

Lần này, mây tía lưu lại lâu.

Kh do nó khó dùng.

Mà là do… mong muốn của Ôn Noãn quá lớn.

Nàng thầm nghĩ:

Mong rau dưa chịu lạnh.

Mong trái lớn, nhiều.

Mong ngọt thơm.

Mong mùa đ cũng ăn được rau…

Hạt giống hấp thụ mây tía, dường như đang thay đổi.

Ôn Noãn chăm chú , gần như kh chớp mắt

Thì đúng lúc , Ôn Nhiên như một cơn gió lao vào:

"Tam tỷ! Rau ngoài sân đột nhiên lớn lên nhiều!"

Cả Ôn Noãn run lên, tay co giật vội rút lại như bị phỏng.

Ôn Nhiên th nàng đặt tay lên đám hạt giống, liền ngạc nhiên hỏi:

"Tam tỷ đang làm gì vậy? Tỷ định dùng tay… làm nóng hạt giống à?"

Ôn Noãn: " kh th ?"

"Th gì?"

"Mây tía chứ gì nữa! Tỷ th mớ hạt giống này phát ra một đám mây tía."

Ôn Nhiên trố mắt:

"Tỷ hoa mắt hả? Làm gì mây tía?"

Cô bé còn dí sát mặt xuống bàn, soi từng hạt một:

"Kh nha! Nhưng… hình như hạt giống này mập mạp hơn bình thường đó."

Ôn Noãn thầm thở ra

chỉ nàng th mây tía.

Vậy là an toàn .

Và nàng cũng kh ngốc đến mức thật thà khai hết, nên lập tức đổi giọng:

"Tỷ trêu thôi. Tỷ chỉ muốn xem m hạt này trồng được vào mùa đ kh. Muốn mùa đ nhà cũng rau mà ăn."

Ôn Nhiên lắc đầu lia lịa:

"Chuyện này kh thể đâu! Từ trước đến nay chẳng ai trồng rau trái mùa cả.

Nếu trồng được thì ta đã làm từ lâu !"

Trong thôn, kinh nghiệm cha truyền con nối, kh ai dám làm ngược lại thiên thời. Rau vụ đ chỉ loại sinh được trong lạnh. Rau vụ hạ, rau vụ xuân tuyệt đối kh thể trồng vào mùa này.

"Kh thử thì biết. Chúng ta l một ít đem gieo thử."

Ôn Noãn gói mớ hạt giống đã cải tiến bằng mây tía lại, đặt riêng sang một bên.

Ôn Nhiên th nàng định động vào hạt giống, lập tức hoảng lên:

"Tam tỷ! Kh được đem hạt giống ra thử bậy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-18.html.]

Rau dưa năm sau cả nhà sống nhờ vào chỗ này đó!"

Mắt cô bé đỏ lên vì lo lắng.

Nếu hỏng mất chỗ hạt giống này…

Cả nhà bảy miệng ăn sẽ c.h.ế.t đói mất!

Lương thực kh đủ, chỉ dựa ăn nhiều rau một chút! Tuy rằng ăn rau dưa cũng kh đủ no.

Ôn Noãn nghiêm túc trấn an:

“Yên tâm , mẹ để lại nhiều hạt giống, mỗi loại tỷ chỉ l hai ba viên thôi. Số còn lại đủ cho năm sau . chẳng muốn mùa đ cũng được ăn rau tươi x ? Nếu trồng được rau trái mùa, đến mùa đ đem bán cũng thể kiếm bạc nữa.”

Chỉ nghe đến hai chữ kiếm bạc, mắt Ôn Nhiên sáng bừng, hai tròng mắt long l như cất giấu hai đốm lửa nhỏ.

“Tam tỷ… trong mộng của tỷ, m đó cũng trồng rau mùa đ bán kiếm bạc đúng kh? Tỷ cách thật ?”

Ôn Noãn: “…”

Kh ngờ cái cớ “giấc mộng” nàng thuận miệng bịa hôm trước… lại hữu dụng đến vậy!

Hai vừa bước ra sân, Ôn Nhiên liền kêu lên như th kỳ tích:

“Tam tỷ! Tỷ đất trồng rau !”

Ôn Noãn cũng vờ ngạc nhiên theo, giọng đầy phấn kích:

giờ mới để ý ? Tỷ tỉnh lại là th nó lớn , còn tưới nước thêm một lượt!”

“Nhưng mà chiều nay lúc ra khỏi nhà, chúng nó đâu lớn như vậy! chớp mắt đã y như sắp hái được ?”

Ôn Noãn nghiêm mặt, đáp tỉnh bơ:

“Tỷ biết được chắc? Hẳn là do đất màu mỡ, nắng tốt, lại tưới đủ nước nên mọc nh thôi. Mau l cuốc , trồng những hạt giống còn lại luôn. Biết đâu nó cũng lớn nh như vậy!”

Nói xong nàng còn lảng sang chuyện khác để chặn miệng hỏi của cô bé.

Ôn Nhiên nghe cũng th hợp lý liền kéo tay tỷ tỷ, chạy tìm cuốc:

“Ở góc nhà… để l!”

Hai tỷ chọn mảnh đất sau nhà, chia nhau cào xới.

Ôn Noãn vừa làm vừa tính toán:

Mướp hương trồng sát tường, để dây leo tự bò lên hàng rào tre.

Khổ qua và đậu que cần hai luống nhỏ, sau cao khoảng ba tấc thì dựng giàn.

Bí đỏ, bí đao thì cho nằm đất ở góc thoáng.

Dưa hồ lô trồng sát tường phòng sau, sau này làm giàn cũng tiện.

Khi trồng xong thì trời đã ngả chiều. nhà vừa về đến nơi đã bị cảnh rau x um tùm trong sân dọa sững.

Vương thị tiến lên, kinh ngạc đến mức giọng run run:

“Kỳ quái… rõ ràng lúc chiều chưa ra khỏi nhà, rau vẫn như buổi sáng. chỉ một buổi mà lớn thế này? còn như sắp hái được luôn !”

Ôn Gia Thụy đất còn ướt, cau mày:

“Ai tưới nước vậy?”

Ngô thị th hai đứa nhỏ tới, lập tức nghiêm giọng hỏi:

“Nhiên nhi, con tưới rau kh? Con tưới nước gì vậy?”

Ôn Nhiên thật thà đáp:

“Là Tam tỷ tưới. Con mò ốc nước ngọt về đã th rau lớn sẵn .”

Ôn Noãn lập tức phối hợp, hồn nhiên như kh biết gì:

“Con ngủ dậy đã th rau như thế, th nó lớn nh nên l nước trong lu tưới thêm thôi.”

Ngô thị bỗng nhớ ra ều gì, trừng mắt:

“Nhiên nhi, con lại xuống s?”

Ôn Nhiên rụt cổ, kéo tay áo mẹ, cười l lòng:

“Kh ạ, con chỉ đứng ở bờ s thôi…”

Bị mắng một câu, nhưng nh Ngô thị đã bị mảnh đất thần kỳ kia cuốn hútgiống như cả nhà đều thế.

Mọi đứng qu vườn rau, mặt đầy kinh ngạc.

Đúng lúc , Ôn Lạc buột miệng nói:

lẽ mảnh đất này phúc! Ông trời thương chúng ta. Từ khi Tam tỷ dọn đến, thân thể ngày càng tốt, giờ đến rau cũng mọc nh.”

Ôn Hậu sờ cằm, gật gù:

“Kh chừng thật vậy! Nếu là thế thì tốt quá.”

Cả nhà đều đói thường xuyên, nếu rau nh lớn vậy thì bữa nào cũng rau ăn.

Ôn Gia Thụy dù kh hoàn toàn tin, nhưng nghĩ mãi cũng kh ra lý do nào hợp lý hơn.

Vương thị lập tức nghiêm giọng:

“Chuyện này tuyệt đối kh được nói ra ngoài! Về sau nhớ đóng cửa thật chặt, kh để ai th đất trồng rau!”

Ôn Gia Thụy cũng trầm mặt, vết sẹo trên mặt càng thành nét đáng sợ:

“Ngày mai ta chặt tre dựng hàng rào qu chỗ này.”

Như vậy, cho dù mở cửa sân, ngoài cũng kh cách nào th được vườn rau bên trong lớn nh kỳ lạ thế nào.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...