Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 182:
Ngô Khải Nghiệp nghe th giọng nói thì ngừng lại.
Từ Ôn Gia thôn chạy đến trấn trên, đã chạy hơn hai mươi km!
Trên đường trừ bỏ từ ôm Ôn Gia Mỹ đổi thành cõng nàng, thì cũng kh dám chậm trễ một bước!
Chỉ muốn nh hơn!
Ông thở hổn hển như trâu, khi hô hấp đều cảm th đau ngực!
"Noãn... nhi! Đi... Y y quán."
"Nhị cữu đừng nói chuyện, cháu đã biết!" Ôn Noãn đã th Ôn Gia Mỹ đầy máu.
Cứu quan trọng!
Nàng vừa nắm tay tiểu cô vừa rót mây tía vào thân thể của tiểu cô.
Ôn Gia Thuỵ chạy xuống, th Ngô Khải Nghiệp gần như hết sức lực, vội nói: "Cho !"
Ngô Khải Nghiệp cũng kh khách sáo, quá mệt mỏi, chạy kh nổi.
Ôn Gia Thuỵ trực tiếp bế Ôn Gia Mỹ lên.
Ngô thị lúc này cũng chạy xuống, th trên lưng Ngô Khải Nghiệp đều là máu, sắc mặt tiểu cô trắng bệch, hơi thở thoi thóp, sợ tới mức tay run rẩy.
Ôn Gia Thuỵ muốn ôm y quán, Ôn Noãn nói: "Kh cần y quán, con thể trị liệu cho tiểu cô, cha, cha ôm tiểu cô lên xe ngựa ".
Ôn Gia Thuỵ nh chóng cõng Ôn Gia Mỹ lên xe ngựa, sau đó Ôn Noãn cũng chui vào xe ngựa.
"Cha, cha l t.h.u.ố.c !" Tiếp theo Ôn Noãn nói ra một cái phương thuốc.
Ôn Thuần nhớ kỹ từng chữ: "Để !"
Nói xong liền chạy ra ngoài.
Ôn Noãn ở trong xe ngựa châm cứu cho Ôn Gia Mỹ.
một nhà đứng bên ngoài xe ngựa lo lắng sốt ruột.
Vương thị cực kỳ lo lắng sốt ruột.
Đứa bé sẽ kh mất chứ?
Vậy về sau khuê nữ của bà làm bây giờ?
mệnh của khuê nữ bà khổ như vậy chứ.
Ôn Hậu giúp Ngô Khải Nghiệp vỗ lưng, làm nh hết thở dốc.
Ôn Lạc ngồi xổm xuống, đôi tay ấn hai chân của Ngô Khải Nghiệp, giúp bu lỏng cơ bắp. Tam tỷ nói chạy xong ấn cơ bắp một chút, như vậy sẽ kh nhức mỏi.
Ôn Nhu và Ôn Hinh đứng bên ngoài xe ngựa: "Noãn nhi, cần giúp đỡ kh?"
"Kh cần. Cha, chúng ta về nhà trước ? Mẫu thân, và những khác thuê xe bò về nhé."
"Được."
Ôn Gia Thụy lập tức lên xe ngựa, đ.á.n.h xe ngựa rời .
nh Ôn Thuần đã chạy về tới.
Lúc này Ngô Khải Nghiệp cũng khá hơn nhiều, mọi vội vàng đến cổng trấn ngồi xe bò.
Trên xe bò, Ngô thị hỏi nhị ca của là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Ngô Khải Nghiệp thoáng qua m đứa nhỏ Ôn Nhu, đắn đo một hồi giải thích mọi chuyện một lần, chỉ nói th Hà Hoán Hồng ngồi trên Ôn Gia Mỹ và đ.á.n.h bà, kh nói những chuyện khác.
Vương thị tức giận đến cả run lên!
Thật sự là khinh quá đáng!
Sau khi về đến nhà, ở trên đường Ôn Noãn đã dùng mây tía giúp Ôn Gia Mỹ ều dưỡng cơ thể, lại châm cứu cầm m.á.u giúp bà.
Ôn Gia Thụy ôm bà về phòng vội vàng chạy nấu nước.
Sau đó Ôn Noãn giúp lau khô cơ thể và thay đổi một bộ quần áo sạch sẽ khác giúp tiểu cô.
Lúc này đám Ngô thị cũng trở lại.
Ôn Gia Thụy nghe nói là Hà Hoán Hồng làm chuyện này, trực tiếp chạy ra ngoài.
Ngô Khải Nghiệp lo sợ đang giận dữ sẽ làm ra chuyện gì đó, vội vàng đuổi theo sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-182.html.]
Ôn Gia Mỹ đã tỉnh lại, bụng cũng kh đau nữa, bà nắm bàn tay của Ôn Noãn, hỏi: "Noãn nhi, đứa bé của tiểu cô..."
Tất cả mọi đều về phía Ôn Noãn.
Ôn Noãn cũng kh biết an ủi bà như thế nào, chỉ là lắc đầu.
Ôn Gia Mỹ bu bàn tay nắm l tay của Ôn Noãn ra.
Ôn Noãn kéo tay của Ôn Gia Mỹ: "Tiểu cô đừng đau lòng, chuyện đứa bé là duyên phận, hoặc là nó cũng cảm th kh hợp vào thế giới này!"
Ôn Gia Mỹ rơi nước mắt, còn là càng khóc càng dữ.
lẽ bà là trời sinh kh duyên phận với con cái!
Vương thị lau nước mắt: "Khuê nữ đáng thương của ."
Lúc này Ngô thị đã nấu t.h.u.ố.c xong và bưng vào, bà th sắc mặt của mọi , cũng đoán được cái gì đó.
Đứa bé kia là hy vọng tương lai của tiểu cô!
Đôi mắt bà chua xót, lén lút lau nước mắt một chút. Sau đó bà tới mép giường: "Tiểu , uống t.h.u.ố.c trước , sức khỏe quan trọng, ều dưỡng sức khỏe thật tốt thì sau này cái gì cũng !"
Ôn Noãn đỡ Ôn Gia Mỹ lên: "Tiểu cô, ều dưỡng sức khỏe thật tốt, như vậy là nhà đau lòng, kẻ địch vui mừng! Dựa vào đâu mà kẻ gây tổn thương cho tiểu cô lại sống vui vẻ sung sướng, còn tiểu cô thì ở chỗ này đau đớn buồn khổ? Tương lai của tiểu cô sẽ tốt, làm cho những tổn thương tiểu cô hối hận! Hơn nữa nếu tiểu cô kh sống thật tốt thì thể báo thù cho đứa bé kia?"
Ôn Gia Mỹ nghe được lời này thì ngẩn , thật lâu sau bà mới lau nước mắt, tiếp nhận chén t.h.u.ố.c trong tay Ngô thị: "Tiểu cô kh , tiểu cô nhất định sẽ sống thật tốt!"
Đúng vậy, dựa vào đâu mà chỉ một bà buồn lòng đau khổ?
Lần đầu tiên trong lòng Ôn Gia Mỹ hận một như vậy!
Bà báo thù cho đứa bé, bà muốn ta đau đớn muốn c.h.ế.t!
Ôn Gia Mỹ nghĩ đến lời nói lúc trước của Ôn Noãn, đứa bé trong bụng tên Cần Nhi kia lẽ kh là con của Hà Hoán Hồng...
Mọi th Ôn Gia Mỹ ngoan ngoãn uống thuốc, lo lắng trong lòng cũng giảm bớt.
Trong t.h.u.ố.c thành phần an thần, sau khi Ôn Gia Mỹ uống t.h.u.ố.c xong, nh đã ngủ .
Vương thị kh yên tâm, cầm rổ kim chỉ c giữ bên mép giường.
Ôn Gia Thụy và Ngô Khải Nghiệp tới Hà gia thôn nhưng kh tìm th Hà Hoán Hồng, đành tức giận vội vàng quay trở lại.
Hà Hoán Hồng sợ Ôn Gia Thụy đ.á.n.h tới nhà cho nên đã sớm dẫn theo vợ Dương T.ử trốn .
M ngày kế tiếp, Ôn Gia Thụy qua thôn họ m lần, nhưng vẫn kh tìm th ta. Sau đó Ôn Gia Mỹ biết ca ca của tìm Hà Hoán Hồng tính sổ liền bảo đừng nữa, kh cần quan tâm đến ta!
Ôn Gia Thụy kh nữa, chỉ là trong lòng nghĩ về sau gặp lại vẫn sẽ báo thù thay tiểu !
của Ôn Gia Thụy kh dễ bắt nạt như vậy!
Trải qua chuyện của Ôn Gia Mỹ, Ôn Noãn cảm th nhà nàng nên mua vài trở về.
Hiện tại nàng là Tuệ An huyện chúa, cho dù mua cũng kh vấn đề gì.
Ôn Noãn nói suy nghĩ của với mọi trong nhà.
một nhà đều chút ngạc nhiên, hiển nhiên là bọn họ chưa từng nghĩ đến chuyện như vậy.
Ôn Noãn nói: "Về sau gia nghiệp nhà chúng ta sẽ càng ngày càng lớn, kh chỉ nên mua một chút hạ nhân trở về, mà còn cần mời thêm nhiều hầu đến giúp đỡ làm ruộng, xử lý đất hoang. Con dự định qua đầu xuân sẽ trồng thảo d.ư.ợ.c ở tòa núi hoang kia, số d.ư.ợ.c liệu này cần hầu xử lý."
"Hơn nữa năm sau còn trang hoàng và khai trương cửa hàng trong huyện, cũng cần tin cậy quản lý."
Ôn Noãn nói ra dự tính của .
"Thuê kh bằng mua , mua là thể bồi dưỡng, gi bán thân nằm ở trong tay của , cũng kh cần sợ ta chạy."
Ôn Gia Thụy gật đầu: "Đúng là đạo lý này."
Ngô thị chỉ là kh thể ngờ bà cũng ngày sai nô gọi tì, cảm th chút kh chân thật!
Ôn Noãn mỉm cười: "Vậy ngày mai chúng ta phủ thành mua ! Bảo môi giới đưa đến phủ đệ ở phố Ngự Kim kia."
Ôn Gia Thụy vừa nghe đã lập tức hiểu rõ.
Bảo môi giới đưa đến phủ đệ ở phố Ngự Kim kia, đây chính là phủ huyện chúa, được ngự tứ là phủ đệ nhất thần thợ, những môi giới đó sẽ kh dám chọn những kh tốt mang đến đó.
Ôn Thuần nghe vậy, nói: "Vừa lúc ngày mai các ca ca phủ thành nộp bài tập."
"Ngày mai cũng mua nữ đầu bếp và gác cổng, sau đó trực tiếp để bọn họ ở lại phủ đệ kia, sang năm các ca ca thư viện Lộc Sơn đọc sách, buổi tối sau khi tan học về phủ ở lại cũng chăm sóc."
Ngô thị nghe xong thì gật đầu nói: "Ý kiến này hay."
Nếu kh m đệ ở phủ thành kh chăm sóc, bà cũng kh yên tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.