Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 215:
Sau khi rời khỏi quán, Ôn Noãn đến xem tiến độ sửa chữa của tửu lâu một chút.
Ôn Noãn xem cách bày trí của cửa hàng, Phan Thế Xương đã lo mọi chuyện khá, hiệu quả giống như nàng đã thiết kế: "Kh tệ, hiệu quả giống như mong muốn của cháu. Cháu trước đây, Phan Thế bá đã vất vả , Phan Thế bá dặn dò mọi chú ý nghỉ ngơi, kh cần vì đẩy nh tiến độ mà tăng ca thêm giờ, khi nào sửa sang xong thì khai trương là được, kh cần gấp."
"Được, ta đã biết, vì tiền c cháu bỏ ra cao nên mọi mới ra sức như vậy."
Phan Thế Xương tiễn Ôn Noãn ra ngoài: "Cháu cũng cẩn thận một chút."
Ôn Noãn vẫy tay một cái, về chỗ nhà đấu giá.
Tống Quý Cường cùng Tống Cẩm Hâm hôm nay cũng đến xem tiến độ sửa sang của tửu lâu trên trấn.
Bọn họ nghe nói trên phố Tĩnh Phúc bên này một tửu lâu đang được sửa sang lại, hơn nữa cửa sổ đều dùng bằng kính, bên ngoài tửu lâu tr vô cùng rực rỡ, tráng lệ và vô cùng hoành tráng!
Hai họ cũng đến xem.
Kh ngờ vừa đến đã th Phan Thế Xương tiễn Ôn Noãn ra ngoài, Ôn Noãn còn dặn dò những ều chú ý khi trang hoàng.
Tống Cẩm Hâm: "Ông nội, đó là Ôn Noãn của nhà tứ biểu thúc đúng kh?"
"Là nàng." Trước kia kh hề chú ý đến tiểu cô nương này, nhưng nghe nói nàng yếu ớt, nhiều bệnh sống kh thọ, kh ngờ kh chỉ vẫn còn sống, mà còn được Hoàng thượng ban thưởng phong làm huyện chúa.
Thật sự kh thể ngờ được!
"Chẳng lẽ tửu lâu kia là của nhà tứ biểu thúc mở?"
" lẽ là vậy, lên xem ".
Hai kh thể kh bước đến, sau đó liếc mắt đ.á.n.h giá bên ngoài gian tửu lâu này, cách trang trí bên ngoài thật sự chút giống như nhà ở của tứ phòng.
Khó trách ngày đó ta nói với Ôn Gia Thụy là ta mở tửu lâu ở thị trấn, mời Ôn Gia Thụy hùn vốn cùng, nhưng lại từ chối!
Hóa ra là bản thân Ôn Gia Thụy đã mở một tửu lâu trong thị trấn.
"Con phố vắng vẻ này, nơi này mà mở tửu lâu chắc việc buôn bán cũng kh tốt lắm nhỉ?" Tống Cẩm Hâm nói.
"Chỉ sợ kh đủ bạc, tiền thuê ở trên con phó này khá rẻ, cho nên mới đến đây mở tửu lâu."
Ở con phố này mà mở tửu lâu thì chỉ một kết cục, chính là mất sạch vốn!
Ôn Gia Thụy chỉ thể làm ruộng, cũng thể đọc sách được, nhưng làm thể buôn bán?
Con phố này đã là phố cũ của huyện thành, còn xuống dốc nhiều năm.
Cửa hàng bên cạnh vừa đã th cổ xưa, hơn nữa bán đồ cũng kh loại cao cấp, kh là cửa hàng bán n cụ thì cũng là nơi xay bột, còn cửa hàng gi, làm gì giàu nào thể qua con đường này?
Mà nghèo thì căn bản sẽ kh vào tửu lâu ăn cơm.
Thật sự là ển hình của đọc sách kh hiểu chuyện buôn bán, kh chỉ tự cho là đúng lại còn nghĩ cao thượng.
Bản thân ta mang bạc tới tận cửa mà còn kh muốn, kh biết đối nhân xử thế giống cả nhà đại phòng.
Ông ta vừa nói, Ôn Gia Phú đã lập tức ngàn ơn vạn tạ mà nhận!
Ông ta chờ tửu lâu của Ôn Gia Thụy kh còn vốn nữa, sẽ chịu kh nổi mà đến tìm ta.
-
Ôn Noãn trợ lại buổi bán đấu giá, bán đấu giá cũng vừa lúc chấm dứt.
Nàng ở phía sau chờ Ôn Gia Mĩ.
Sau khi buổi bán đấu giá kết thúc, Ôn Gia Mỹ bước chân hư ảo, lơ lửng ra như mất hồn mất vía!
Bà kh l bạc bán đấu giá được.
Ôn Noãn đã nói với Chu lão, bạc bán được từ hai món đồ đấu giá kia, đến lúc bọn họ đến nhà nàng l ra dưa dưỡng sinh thì cũng thuận tiện đưa ngân phiếu tới là được.
Ôn Gia Mỹ kích động Ôn Noãn nói: "Noãn nhi! Cháu biết kh..."
Mới vừa mở miệng ra, sau đó như nhớ đến cái gì, Ôn Gia Mỹ lập tức im miệng.
Ôn Noãn th tiểu cô như vậy, chỉ biết lẽ đã bán được mức giá tốt.
Nàng mỉm cười: "Đi thôi! Tiểu cô, về nhà nói sau, chúng ta tới tiệm vải một chuyến".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-215.html.]
"Được!" Kh thể nói, tiền kh thể để lộ ra bên ngoài.
Hai rời khỏi hội đấu giá.
Từ Đình Chi đến tìm Chu lão!
Chu lão liếc mắt Từ Đình Chi.
Phản bội Noãn nhi sẽ kh rau ăn đúng kh?
Giữa rau dưỡng sinh và bạn cũ, Chu lão rối rắm một giây!
Ông nghiêm túc nói dối: " kh biết hoa văn của cái chén kia là do ai vẽ, ta trực tiếp bán hai lượng lượng, sau đó cầm bạc thì rời ".
" nọ là tiểu cô nương đúng kh? Vậy tên của đó đăng ký trên tư liệu là gì?"
"Noãn S, Tuệ An sứ diêu". Ấn ký này ở cả dưới đáy hộp cùng đồ sứ, nên kh cần gì giấu diếm.
Noãn S? Đây là tên thật của đồ đệ ?
Ông ra nha môn tìm xem Giang Hoài phủ ai tên Noãn S kh!
"Tuệ An sứ diêu ở chỗ nào?" Tuy đã khắp Giang Hoài phủ, nhưng ở Giang Hoài phủ ngoài họ Ôn ở nơi đó ra thì những nơi khác đều kh quen.
"Kh biết, chưa từng nghe qua."
Một hỏi thì ba là kh biết! Từ Đình Chi dặn dò xong cũng vội vàng rời : "Quên , lần sau nàng đến thì nhát định giúp ta tìm hiểu một chút, hoặc tìm cách giữ nàng lại! cho th báo cho ta biết đ!"
"Aiz, kh được, ta dọn đến huyện Ninh Viễn ở! Phủ thành kh tiện! Ta đây, nhớ rõ giữ nàng lại giúp ta!"
Sau khi Từ Đình Chi giải thích xong liền vội vàng rời .
Lão Chu thầm xin lỗi trong lòng.
Mạng sống quý giá, tình bạn cũng quý giá, nếu vì rau dưỡng sinh thì chỉ thể vứt bỏ cả hai!
Ông kh thể kiểm soát cái miệng và dạ dày của .
-
Nhà họ Th.
Th Sơn, gia chủ Th gia đang ở trong phòng sách.
Th Loan l ra bình hoa: "Cha, đại ca, hai bình hoa này xem!"
Mắt của Th Sơn cùng Th Dương đều co rụt lại, trong lòng kinh ngạc, hai cùng lúc qua.
"Của nhà họ Thái?" Màu sắc này thật sự quá tự nhiên!
Sắc màu đồ gốm của nhà họ Thái đã bước đến mức độ hoàn mỹ!
"Kh , cái này là màu Pháp Lang, là một thứ mà chưa ai từng nghe qua..."
Th Loan giải thích một chút.
Sau khi Th Sơn nghe xong lập tức nói: "Tìm! Nhất định tìm ra ai là pha chế ra pháp lang màu! Ai đã mở ra Tuệ An sứ diêu này! Sau lưng thế lực gì! Nếu là... Tóm lại thể l được cách để chế tạo ra màu pháp lang là được , kh được thì cũng kh ... sắp xếp cho sư phụ nghiên cứu một chút, xem thể nghiên cứu ra loại màu pháp lang này kh..."
Mà cuộc nói chuyện như thế này cũng đang xảy ra trong nhà họ Thái.
Nam Th Bắc Màu là bá chủ của giới gốm sứ, hiện tại thêm pháp lang màu, hai nhà đều cảm th nguy cơ.
-
Ôn Noãn cùng Ôn Gia Mĩ đến cửa tiệm vải, lập tức mua nhiều vải sau đó mới trở về.
Lúa mì sẽ sớm được thu hoạch, vải b nàng mua chỉ dùng để may vá một số trang phục khi thu hoạch lúa mì, còn một số tạp dề để mặc khi làm gốm.
Ngoài ra còn trang phục đồng nhất của tiểu nhị tửu lâu nữa, quần áo đồng phục của tiệm giống trang phục xuân hè của hạ nhân trong nhà.
Vật trang trí ghế tửu lâu, còn khăn trải bàn đều cần nhiều vải dệt.
Ôn Noãn mua nhiều, nàng cũng chuẩn bị cho cả nhà ngoại tổ phụ.
Chủ tiệm vải cung kính để tiểu nhị của cửa tiệm đem m chục cuộn vải lên xe ngựa, còn đích thân tiễn hai .
Sau khi Ôn Noãn rời , Tiền Thành Vũ mới bước ra khỏi tiệm vải, ta về hướng họ rời với ánh mắt u ám, ánh mắt ta vô cùng độc ác.
Chưa có bình luận nào cho chương này.