Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 24:
Vương thị: "Noãn nhi, kh nên số bán nhân sâm và linh chi này, giữ lại trong nhà dùng để bảo mệnh."
Thân thể của Noãn nhi kh tốt, nói kh chừng ngày nào đó cần dùng đến nhân sâm.
Năm đó chính là vì nửa cây nhân sâm trăm năm nên bà mới bán cả nhà và cửa hàng.
Ngô thị gật gật đầu: "Đúng vậy, kh thể bán." Loại nhân sâm niên đại cao thế này khi bạc cũng kh mua được.
Ôn Noãn: "Kh bán cũng được, vậy bán khối ngọc thạch kia , cũng đủ xây nhà."
Ôn Lạc vuốt tảng đá kia: "Tỷ tỷ, đây là ngọc thạch thật ?"
Đã nói vàng giá còn ngọc lại vô giá, một khối ngọc thạch lớn như thế thì trị giá bao nhiêu bạc?
Ôn Noãn Noãn chỉ chỉ vào một chỗ trên cục đá, nơi đó lộ ra một ít màu x lục, chỉ một chút nhỏ, đủ để cho ta ra sự khác biệt bên trong, đương nhiên cũng khả năng chỉ một chút ít chừng đó, nhưng Ôn Noãn từng nghiên cứu về ngọc thạch, nàng biết đây là nguyên thạch phỉ thúy thượng đẳng, một khối vô cùng lớn.
Ôn Lạc lập tức dùng tay bưng kín chỗ màu x lục đó: "Đêm nay con muốn ôm nó ngủ! Kh ai được dành!"
một nhà đều cười.
Vương thị về phía bầu trời x bên ngoài căn nhà, ngày mùa thu trời cao, vạn dặm kh mây, x ngắt giống như đá quý, tràn ngập hi vọng...
Rốt cuộc nhà bọn họ đã đẩy lùi hết tất cả mây đen.
Buổi chiều một nhà kh ai bắt ốc nước ngọt nữa, Ôn Gia Thụy tiếp tục chặt cây để xây phòng ở, những khác đều giúp đỡ, dù cũng dựng thêm một cái lều và hai gian phòng.
Trẻ con lớn , ở chung với nhau, cũng kh tiện lắm.
Mà sau khi Ôn Noãn ngủ một giấc, lập tức thử cách dùng mây tía để dưỡng ngọc, nàng chỉ định ôm tâm lý thử xem, lại kh nghĩ rằng thật sự thể thành c.
Khi mây tía rút , Ôn Noãn th chút màu x lục kia lại càng thêm x biếc trong suốt, cho dù kiến thức rộng rãi, nàng sức bình tĩnh kinh cũng kh nhịn được mà trở nên kích động.
Mây tía này thật sự quá mạnh mẽ, ích.
Ôn Noãn cảm th kiếp trước c c nàng đã cứu vớt cả dải Ngân Hà nên trời cho nàng một bàn tay vàng tốt như thế.
-
Ngày thứ hai, đầu giờ Dần, cũng chính là 3 giờ sáng, một nhà đã rời giường. Mọi phân c hợp tác rửa ốc nước ngọt, cắt đuôi ốc nước ngọt, xào ốc lên, nấu cơm sáng, bận đến mức vô cùng vui vẻ.
Rốt cuộc c ba giờ Mẹo đã xào xong năm thùng gỗ ốc nước ngọt cỡ lớn.
Ôn Gia Thụy đặt năm thùng ốc nước ngọt lên trên xe đẩy như cũ.
Chiếc xe đẩy được mua lúc trước, đã dùng mười m năm.
Ôn Noãn rửa sạch một bao tải to lá sen đã khô héo một nửa, còn đặt ba cái tô bự sạch sẽ lên trên xe đẩy, sau đó tự bò lên, ngồi yên.
Vương thị l chăn ra bọc Ôn Noãn lại thành cái xác ướp.
Ôn Gia Thụy đẩy xe, Ôn Thuần bên cạnh, ba lên trên trấn bán ốc nước ngọt.
Thôn Ôn Gia cách thị trấn kh xa nhưng cũng kh gần, đẩy xe mất nửa giờ.
Khi họ đến thị trấn thì trời đã sáng . Trong thị trấn đã quy hoạch một con đường dành cho những chợ và bán hàng rong để bán hàng.
Thời gian đã hơi muộn, những chỗ ngồi trên đầu đường và giữa đường đều đã bị chiếm l, họ tìm một chỗ ngồi ở cuối đường.
Ôn Noãn th bên cạnh nơi này một bán gà, khi khách hàng l gà ra khỏi lồng sắt, gà sẽ lảo đảo vài cái, tung bụi và một ít l gà, nơi này rõ ràng kh thích hợp để bán đồ đồ ăn chín.
"Cha, chúng ta đến cái góc kia ".
Ôn Thuần: "Địa ểm đó quá xa, nhiều lười đến đó, mua đồ tới giữa chợ là đã quay lại . Kh ai muốn dựng gian hàng ở đó đâu."
"Kh , rượu thơm kh sợ hẻm sâu. Chúng ta bán đồ ăn chín, mùi thơm sẽ hấp dẫn tới, hơn nữa ở đó rộng, cũng tiện cho mọi xếp hàng mua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-24.html.]
Quan trọng nhất là gần đó kh sạp nào nên sẽ ít bụi và sạch sẽ.
Đương nhiên, Ôn Noãn kh nói như vậy trước mặt đại nương bán gà.
Đại nương ghe vậy, liếc Ôn Noãn, khóe miệng giật giật: Còn mọi xếp hàng mua à? mua là tốt lắm !
Ôn Thuần cũng cảm th cảnh tượng mọi xếp hàng mua chút kh thể tưởng tượng nổi.
Nhưng muốn vậy thì cứ vậy !
Ôn Gia Thụy: "Được, nghe theo Noãn Nhi nói ."
Ông đẩy chiếc xe qua, bởi vì kh ai muốn đến góc này bày hàng, họ thậm chí kh cần đặt đồ xuống đất, chỉ cần xoay chiếc xe sang một bên, đặt tấm vách ngăn xuống, bắt đầu bán là được.
Ôn Noãn nhấc nắp thùng gỗ lên, mùi thơm đặc trưng của ốc xào tỏa ra ngoài.
Ôn Noãn trực tiếp mở cổ họng: "Mọi ngang qua đừng bỏ lỡ, tới đây xem một chút, ăn thử, nếm thử miễn phí, ốc xào cay ngon tuyệt vời đây! Hai văn một chén, nếm thử miễn phí nhé!"
Ôn Noãn bất ngờ hét lên khiến hai họ giật , kinh ngạc nàng!
Ôn Noãn liếc hai họ sau khi hét lên: "Cha, ca ca, kêu , kh kêu sẽ kh tới đâu!"
Ôn Noãn nói xong lại tiếp tục hét lớn: "Đi qua!"
Ôn Gia Thụy: "..."
Ôn Thuần: "..."
Hai há to miệng, lại kh phát ra được âm th nào, ngược lại là đỏ bừng mặt!
Noãn Nhi thật lợi hại!
Giọng nói của Ôn Noãn ngọt ngào, hoàn toàn kh sự chói tai của bán hàng rong.
Ngược lại còn linh hoạt kỳ ảo mờ mịt giống như tiếng Phật. Mang theo một cỗ th linh thấm vào ruột ga, lại uyển chuyển linh động như một con chim sơn ca xuất cốc.
Mọi đều bị thu hút bởi tiếng kêu giống như tiếng hát này.
Nếm thử miễn phí?
Một lão ngang qua ngửi th một mùi thơm ngào ngạt, mũi ta giật giật: Thơm quá!
Ông ta nhịn kh được tới thăm dò: "Các bán cái gì vậy?"
"Ông ơi, chúng cháu bán ốc xào, thơm ngon! Ăn với cơm hay nhắm rượu đều là số một!" Ôn Noãn cười th thúy, nói.
Nàng bê ra một chén ốc, sau đó cầm l một con ốc, l que tre gắp thịt ốc ra: "Ông ơi, ăn thử ."
Ông lão cầm l liếc : "Cái vật nhỏ này ăn được ? Cho vào miệng sẽ kh mùi vị bùn đất chứ?"
Ôn Thuần nghe vậy lập tức gắp một con, mút miếng thịt ra bằng miệng: "Đương nhiên là ăn được, hơn nữa còn ngon, một cháu thể ăn ba chén lớn."
Th vậy, lão nếm thử, sau đó hai mắt sáng lên: "Ngon lắm, đúng là vị cay ăn ngon, mùi vị nồng đậm! Kh chút mùi vị t tưởi nào. Thứ này nhắm với rượu nồng, một chén hai văn tiền đúng kh? Cho ta hai chén ăn thử."
"Được!" Ôn Noãn lưu loát cho lá sen vào hai chén lớn, sau đó đổ đầy một nửa chén nữa, gói lại, đưa cho cụ bằng hai tay: "Ông ơi, bởi vì là khách hàng đầu tiên của chúng cháu, nên cho thêm một nửa chén nữa, chỉ bốn văn tiền thôi!"
Ông lão l ra bốn văn tiền đưa cho Ôn Gia Thụy: " đài, con gái của ngươi thật lợi hại, làm ăn giỏi, sau này ngươi nhất định sẽ được hưởng phúc!"
Ôn Gia Thụy cầm l bốn xu bằng hai tay: "Lão tiên sinh quá khen."
"Lão phu chưa bao giờ sai ! Ốc xào này ăn ngon lắm, lần sau ta sẽ mua ở chỗ các nữa."
Ôn Noãn ngọt ngào nói: "Cảm ơn . Ngày mai chúng cháu sẽ bày hàng bán ở đây."
"Được."
Chưa có bình luận nào cho chương này.