Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 322:
Ôn Lượng vốn kh muốn quay về thôn, nhưng mà Ôn Hậu khinh quá đáng, kh xem tôn trưởng là gì!
Thế mà còn đ.á.n.h !
những thứ thể chịu đựng được, nhưng những thứ kh thể!
trở về nhà cũ, ở trước mặt Ôn cùng Chu thị, đem chuyện Ôn Hậu đã đ.á.n.h như thế nào kể ra.
Tiểu Chu thị đau lòng vừa lau nước mắt vừa bôi t.h.u.ố.c cho Ôn Lượng.
Chu thị th cháu trai trưởng của bị đ.á.n.h thành đầu heo, cũng đau lòng vô cùng: "Cái thứ lòng dạ đen tối! Ngay cả trưởng của mà cũng dám đánh! Quả thật chính là thiên lý khó dung! Ông trời khi nào mở mắt vậy! kh đ.á.n.h một đạo thiên lôi xuống đ.á.n.h c.h.ế.t bọn họ ! Cả một nhà đều mang theo lòng lang dạ sói!"
"Lão gia tử, mặc kệ kh quan tâm ! Lượng nhi còn thi Trạng nguyên nữa! Nếu đ.á.n.h gãy tay, bị hủy dung, thì làm thể thi?"
Ôn Gia Phú tức giận đến ruột cũng rút, lục phủ ngũ tạng như bốc khói: "Cha! Cả nhà lão tứ thật là kh ra gì Hậu nhi quả thật quá vô sỉ! Bọn họ đã kh đem trưởng như con để vào mắt, nên cũng kh đem trưởng tôn của đại phòng là Lượng nhi bỏ vào mắt! Từ xưa đến nay trưởng như cha, bọn họ cũng kh tôn trọng đạo lý này kh?! Cha, thân là đứng đầu, nếu kh dạy dỗ nhà lão tứ một chút, dạy dỗ Hậu nhi một chút, thì sau này bọn họ còn thể lật trời luôn đ!"
Ôn Ngọc cười lạnh: "Đã sớm lật trời ! Bọn họ bao giờ đem cả nhà chúng ta bỏ vào mắt đâu, kể cả nội cũng vậy! Đều do nội nu chiều bọn họ khiến bọn họ kh tôn trọng trên!"
"Cha, việc này kh thể bỏ qua như vậy! Uyển nhi hiện tại cũng đã m.a.n.g t.h.a.i tằng tôn t.ử của Hoàng thượng, Lượng nhi chính là của tằng tôn của Hoàng thượng!"
Ôn Gia Phú nghĩ rằng tương lai sẽ là quốc cữu, nhưng cuối cùng vẫn kh dám nói nên sửa lời: "Làm thể để ta ức h.i.ế.p như vậy! Cha kh thể kh l lại c bằng cho Lượng nhi! Khi Lượng nhi đến trường thi, đã luôn nói sẽ kiếm cho nội một chức vị là bá gia, Uyển nhi cũng nói chờ nàng hạ sinh Lân nhi, khi Hoàng thượng ban thưởng sẽ xin cho cha một tước vị nữa!"
Chu thị: "Ông xem trưởng tôn t.ử và trưởng tôn nữ đều hiếu với ! Ông cũng đừng phụ bạc tấm lòng của tụi nhỏ!"
Ông Ôn cháu trai trưởng bị đ.á.n.h thành giống như đầu heo, căn bản kh thể ra dáng vẻ ban đầu thì cũng cực kỳ đau lòng: "Để hỏi Hậu nhi một chút xem đã xảy ra chuyện gì!"
Ông đã nhường nhịn đủ kiểu, cả nhà lão tứ còn muốn thế nào?
Ông Ôn còn chưa ra khỏi cửa sân, Ôn Noãn đã đến trước một bước.
Ôn Noãn dẫn theo Hoa ma ma cùng nhau đ.á.n.h tới!
Bàn về vả miệng, đe dọa thì kh ai vượt qua Hoa ma ma đâu!
Hoa ma ma ở ngoài cửa nhà cũ lớn tiếng nói: "Quận chúa đến!"
Một tiếng quận chúa vang vọng cả thôn đang lượn lờ khói bếp.
kịch vui để xem!
Thôn dân đang ăn cơm cũng tự nhảy ra ba chữ này trong đầu trước tiên.
Sau đó mọi kh hẹn mà cùng lập tức cầm theo chén cơm trong tay chạy ra ngoài nhà!
Bước chân của Ôn vừa bước ra khỏi nhà, quận chúa đến?
Trận trượng lớn như vậy, đây là dập đầu hành lễ!
Ông lùi chân về, chút sợ hãi!
Chu thị đang hùng hùng hổ hổ cũng lập tức im bặt.
M của nhà cũ nháy mắt hoàn toàn im lặng!
Đúng , Noãn nhi hiện tại đã là quận chúa!
Ôn Ngọc nghĩ đến cái gì mà lạnh run: "Tiện nhân kia lớn tiếng gọi quận chúa giá lâm là muốn làm gì? Nàng sẽ kh muốn chúng ta hành lễ với nàng ?"
"..."
Mọi đều rơi vào trầm mặc.
Sau một lúc lâu.
Chu thị: "Quả thật khinh quá đáng! Lão nhân, lên !"
Ông Ôn: "..."
Ôn Gia Phú: "Cha, cha ra ngoài xem thử Noãn nhi đến làm gì? Chúng ta chưa tìm Hậu nhi tính sổ, mà nó lại tìm đến cửa !"
Ông Ôn: "..."
Chu thị: "Tương lai là cố ngoại của từng hoàng tôn, lại là nội của Ôn Noãn, cần sợ nó ? Mau ra ngoài !"
Ông Ôn: "..."
Ôn Ngọc: "Ông nội, ở trong cái nhà này là lớn nhất, dạy dỗ nha đầu kia một trận ! Quả thật kh biết trời cao đất dày! Còn kh để trưởng bối vào mắt!"
Ông Ôn: "..."
Vì lại là ?
"Nếu kh chúng ta cùng ra ngoài?!" Ông Ôn về phía Chu thị.
Chu thị: " kh !"
Tiện nhân kia đ.á.n.h đau!
một nhà chẳng ai dám ra ngoài.
Ôn Gia Phú bị bộ dáng nhát gan của Ôn chọc tức c.h.ế.t! Ông ta gân cổ nói: "Cha, cha là nội của nó, kh cha thì kh nó! Cha sợ nó làm gì! Nó dám để cha hành lễ, nước miếng của mọi thể dìm c.h.ế.t nó! Cha, cha mau! Mau dạy dỗ nó một trận! Để nó biết trong cái nhà này ai mới là Thái Tuế!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-322.html.]
Ông Ôn: "..."
Kh cần nói, chắc c lúc này trong thôn đã chạy ùa ra ngoài xem náo nhiệt.
Ông kh thể ném cái mặt già này được! Tuyệt đối kh ra!
Ông Ôn nghĩ thầm, may mặt trời lặn xuống sớm, bảo đóng cửa viện lại.
Bây giờ vẫn chưa châm đèn, giả vờ như kh ai ở nhà !
Ông ta đang nghĩ như thế, ngay sau đó nghe th một tiếng vang lớn.
"Ph!"
Cửa viện bị đá bay!
Cửa viện bay thẳng qua giếng trời, bay về phía sảnh chính, trong đại sảnh sợ tới mức chạy tán loạn như chim.
Tiếng thét chói tai nổi lên bốn phía.
Cửa gỗ bay thẳng tắp vào sâu bên trong đại sảnh, va vách tường, lại một tiếng "Ph" vang lên, rơi vỡ xuống đất.
một phòng: "..."
một thôn chạy đến xem náo nhiệt: "..."
Ôn Noãn bình tĩnh thu cái chân dài nho nhỏ của nàng lại.
Lúc này một sói một đến.
Một trái một đứng bên cạnh nàng.
Ôn Noãn ngẩng đầu thoáng qua Nạp Lan Cẩn Niên.
Nạp Lan Cẩn Niên nghiêm trang nói: " đến xem diễn."
Ôn Noãn: "..."
Trái tim Ôn Noãn ấm áp, xoa đầu Đại Hôi, bình tĩnh bước qua ngạch cửa, vào trong.
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
Vì lại vuốt l của Đại Hôi? Tóc cũng dài mà!
Nạp Lan Cẩn Niên kh cam lòng vào trong.
Hoa ma ma theo phía sau bọn họ.
Sau đó ba một sói vào với khí thế quân lâm thiên hạ.
Ôn Noãn mặc trang phục của quận chúa, bễ nghễ bước vào đại sảnh, m đang vẻ mặt sống sót sau t.a.i n.ạ.n kia.
Nạp Lan Cẩn Niên đứng bên cạnh nàng, thế nào cũng giống như đang trợ Trụ vi ngược*.
[*] Trợ Trụ vi ngược: giúp vua Trụ làm những ều tàn ác.
"Cẩn Vương giá lâm, quận chúa đến! To gan thật, thế mà lại dám đóng chặt cửa, kh ai ra ngoài nghênh đón, cũng kh ai hành lễ, chịu tội!" Hoa ma ma mắng một câu.
Vẻ mặt nghiêm khắc, mười phần khí thế của ma ma giáo dưỡng trong cung đình.
Đặc biệt nhấn mạnh ba chữ " chịu tội", vô cùng bén nhọn! Sợ tới mức trái tim mọi cũng run lên!
một phòng chân mềm nhũn ra, hai đầu gối khép lại, tất cả đều quỳ xuống: "Thảo dân gặp qua Cẩn Vương, gặp qua quận chúa."
Ôn Noãn đến trước mặt Ôn Lượng.
Ôn Lượng quỳ trên mặt đất lui về sau m bước theo bản năng.
Ôn Noãn cười lạnh, trực tiếp vươn bàn tay nhỏ ra bóp l cổ : "Nói ! Con mắt nào của th đại ca gian lận trong khoa cử!"
-
một phòng bị hành động bước lên bóp lên l Ôn Lượng của Ôn Noãn dọa sợ tới mức kh dám hừ một câu nào.
Một bàn tay khác của Ôn Noãn cuộn tròn lại chỉ chừa ngón trỏ và ngón giữa, khoa tay múa chân trước mặt Ôn Lượng một chút, dường như chỉ cần nói sai một chữ, nàng sẽ đào mắt ra.
Ôn Lượng bị Ôn Noãn bóp chặt cổ, vốn dĩ kh nói được, gương mặt giống như đầu heo, trở nên đỏ tím.
dùng tay gỡ tay Ôn Noãn ra, lại kh thể gỡ được.
hai ngón tay của Ôn Noãn đang tiến lại gần, sợ tới mức nhắm chặt đôi mắt: Ma quỷ! Ma quỷ! Kh !
Sắc mặt của Tiểu Chu thị thay đổi: "Lượng nhi! Noãn nhi, cháu mau thả thằng bé ra! Sẽ c.h.ế.t mất!"
Tiểu Chu thị đứng dậy tiến lên.
Đại Hôi há miệng thở dốc bà ta, gào một tiếng.
"..."
Tiểu Chu thị sợ tới mức kh dám động đậy, lại quỳ xuống!
Chưa có bình luận nào cho chương này.