Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 327:
M ngày hôm sau.
Thế mà lại bà mối tới cửa cầu hôn Ôn Noãn, là cầu hôn thay cho Chúc Trấn Hiên.
Bát c chúa lập tức bảo Tiểu Hắc báo tin này cho Nạp Lan Cẩn Niên, rằng cải trắng nhà sắp bị heo gặm.
Trên núi
Nạp Lan Cẩn Niên ngồi ở cạnh án thư, tấu chương kia, đêm qua là một quyển này, hôm nay vẫn như cũ là một quyển này.
Mặt trên mỗi một chữ đều biết, nhưng đến một chữ cuối cùng, liền quên mất trên tấu chương này viết cái gì, lại lặp lại xem một lần.
Phê duyệt một ngày một đêm như thế, cuối cùng viết xuống một hàng chữ ở trên tấu chương: Nhà ta con gái mới lớn.
Nạp Lan Cẩn Niên gác bút xuống, đem tấu chương ném tới một đống tấu chương đã xử lý xong.
đến cửa sổ, cảnh núi cuối mùa thu, lá rừng tầng tầng lớp lớp thay màu, là màu kim hoàng.
Đây là mùa mà bọn họ quen biết, khi đó lá cây trên núi còn chưa hồng như thế, ánh mặt trời cũng là màu vàng.
Đã hơn một năm trôi qua.
Một năm nay tiểu nha đầu cao hơn mười m cm, đã bộ dáng duyên dáng yêu kiều của thiếu nữ.
Ngũ quan cũng càng thêm k thành!
Làm chỉ muốn ôm nàng vào trong lòng ngực, kh cho khác th tuyệt thế phong hoa của nàng. ...
Lúc này tiểu Hắc từ cửa sổ bay vào, dừng ở trên một quyển sách da đen trên bàn, sốt ruột vỗ vỗ.
Nạp Lan Cẩn Niên phục hồi lại tinh thần, xoay ba bước làm thành hai bước tới.
Là nha đầu kia chuyện gì ?
lật từng trang từng trang, kết quả là: heo tới gặm cải trắng nhà ngươi!
Khóe miệng Nạp Lan Cẩn Niên co rút.
Nhưng vẫn hiểu được!
Sự lạnh lùng trong mắt vỡ vụn.
Cải trắng nuôi dưỡng một năm, thể cho phép heo gặm?
Nạp Lan Cẩn Niên lập tức đứng lên, ra ngoài.
Đại Hôi ý bảo ngồi lên trên , với tốc độ này của chủ nhân, đừng hại nó mất vợ!
-
Nạp Lan Cẩn Niên mới từ trên lưng Đại Hôi xuống dưới, còn chưa gõ cửa đã bị Ôn Ngọc gọi lại.
Chính là do tiểu Chu Thị và Ôn Ngọc tới nói chuyện với Dương thị nên mới làm Dương thị nảy ra ý muốn tìm bà mối tới cửa.
Ôn Ngọc biết hôm nay Dương thị tìm bà mối tới cửa, còn cố ý trở về xem náo nhiệt.
Nàng ta th Nạp Lan Cẩn Niên thì vội tiến lên, nhẹ giọng gọi lại , ở trước mặt , chỉnh đốn trang phục hành lễ: "Thập Thất c tử, Thập Thất c t.ử là tới tìm Noãn nhi ? Thập Thất c t.ử biết chuyện trước kia của Noãn nhi kh?"
Tỷ tỷ nói Thập Thất c t.ử chính là Cẩn Vương phong hoa cử thế vô song, quyền k thiên hạ!
Tiện loại kia đúng thật là gặp vận cứt ch.ó thì mới quen biết được với tuấn mỹ vô trù thế này!
Nạp Lan Cẩn Niên quay đầu đạm mạc nàng ta, đôi mắt lại cực kỳ lạnh lùng.
Liếc mắt qua một cái, Ôn Ngọc liền th hô hấp cũng khó khăn.
"Chuyện gì?" Th âm vừa lương bạc, lại ngạo mạn.
Liền tính là như vậy, gương mặt kia vẫn đẹp đến kinh như cũ.
Ôn Ngọc Nạp Lan Cẩn Niên, trái tim đập thình thịch, dù cho sợ hãi thì cũng nhịn kh được tâm động.
"Trước kia Noãn nhi từng định thân, nàng yêu kia, yêu đến c.h.ế.t sống lại, thậm chí còn vì mà nhảy s tự sát, là bị một nam nhân cứu lên, hơn nữa hiện tại trong lòng của nàng còn cầu hôn với nàng, là bởi vì vẫn còn nhớ mãi kh quên được nàng!"
Nạp Lan Cẩn Niên mỉm cười, nụ cười vừa lạnh lùng vừa tà mị, Ôn Ngọc: "Từ hôn, thì nàng cũng là minh châu trong lòng ta!"
Ôn Ngọc: "..."
"Đừng ác ý hãm hại nàng , hậu quả ngươi kh nhận nổi đâu!"
Th âm vừa cao ngạo lại lạnh lùng!
Ánh mắt lạnh lùng nhiếp hồn!
Nạp Lan Cẩn Niên xoay gõ cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-327.html.]
gác cổng mở cửa cung kính nói: "Thập Thất c tử!"
Nạp Lan Cẩn Niên gật đầu xem như đáp lại, nhấc chân vào.
Ôn Ngọc nắm chặt khăn tay, ngón tay nắm thật chặt, cho dù sợ hãi cũng vẫn lớn tiếng nói: "Ta kh hãm hại nàng, nàng thật sự từng từ hôn! A!..."
Đại Hôi trực tiếp nhào vào trên nàng ta!
Tiểu Hắc dừng ở trên đầu nàng ta dùng hai móng cào loạn lên!
Quá xấu !
Quá xấu !
Trong phòng
Bà mối vẫn đang nói: "Nghe nói quận chúa đã từng định thân với tiểu t.ử nhà họ Chúc từ trong bụng mẹ, hai cũng là tình đầu ý hợp, th mai trúc mã! Quận chúa cũng là lương thiện, năm đó biết thân thể của kém, kh muốn liên lụy tới c t.ử Chúc gia nên mới chủ động từ hôn. Nhưng Chúc gia cũng vừa lòng với quận chúa, trong lòng c t.ử Chúc gia vẫn luôn nhớ mãi kh quên quận chúa, nghe nói quận chúa đối với cũng là nhớ mãi kh quên".
Mí mắt Nạp Lan Cẩn Niên giựt giựt: Tình đầu ý hợp, th mai trúc mã?
Đúng , từng tra, năm trước nha đầu kia thật đúng là từng nhảy s tự sát!
Nguyên nhân tự sát còn là do c t.ử Chúc gia kia nói lời nhục nhã nàng.
đều đã quên chuyện này.
Cho nên nói lần đó tự sát xong, thân thể nàng mới chậm rãi tốt lên, là bị kích thích quá sâu mới đột nhiên tỉnh ngộ lại, kh giấu dốt nữa?
Trái tim như bị thứ gì đ.â.m một cái.
Cho nên, nàng phong hoa tất lộ như thế, tất cả đều là vì bị từ hôn kích thích?
Nạp Lan Cẩn Niên nghĩ đến đây liền cảm th kh thoải mái, trong mắt là gió lốc cấp độ 12!
Thật là đố kỵ!
Sự đố kỵ chưa từng !
Tuy rằng cảm th kia nha đầu sẽ kh coi trọng họ Chúc.
Nhưng, liền tính kh đối họ Chúc nhớ mãi kh quên, nhưng mà kh thể phủ nhận, nhất định là bởi vì nam nhân kia mà thay đổi!
Điều này thật sự làm th đố kỵ!
Ngô thị nghe xong lời này liền nổi giận: "Cơm thể ăn bậy, lời nói kh thể nói bậy! Ai đối họ Chúc kia nhớ mãi kh quên?! cũng xứng ! Ta phi! Noãn nhi nhà mới gặp mặt được một hai lần! Vẫn là trên đường tới y quán mới gặp được, nọ tỏ ra ghét bỏ! Ai cùng tình đầu ý hợp hả! Phi!
Bôi nhọ th d của quận chúa, các ngươi nhận nổi ? Cút! Họ Chúc cố ý tới nhục nhã Noãn nhi nhà ta, nữ nhi của ta thật sự là bởi vì lòng tốt mà chủ động từ hôn, nhưng ều quan trọng nhất chính là bởi vì như vậy căn bản kh xứng với nữ nhi của ta! Vậy nên nhà chúng ta mới từ hôn!"
"Nếu như để cho ta nghe th bất cứ lời đàm tiếu nào! Đừng trách ta kh khách khí! tới! Đuổi ra ngoài cho ta!"
Tức c.h.ế.t bà!
Bà mối cũng kh dám làm càn ở trước mặt Ngô thị, đây là mẹ quận chúa! Cáo mệnh phu nhân! Bà ta lập tức xin lỗi: "Phu nhân, xin lỗi, ta nói sai ! Những lời này là Dương phu nhân của Chúc gia nói với ta, bà ngàn vạn đừng trách ta, ta ! Ta ngay..."
Bà mối nói xong thì vội vàng ra ngoài, vừa vừa nhịn kh được thầm mắng Dương thị kh biết xấu hổ trong lòng, hại bà ta cho rằng là thật, mới đến đây nói việc hôn nhân này!
Hiện tại Chúc gia đâu xứng với nhà ta!
Bà mối ngang qua chỗ Nạp Lan Cẩn Niên.
Nạp Lan Cẩn Niên lạnh lùng bà ta một cái.
Bà mối sợ tới mức cả run lên, lòng bàn chân giống như dẫm Phong Hỏa Luân, chạy càng nh!
Trời ơi! Về sau đều kh tới nhà này làm mai nữa, còn tưởng rằng thể được thưởng bạc, kh nghĩ tới được thưởng một đống đôi mắt hình viên đạn!
-
Ôn Noãn đang ngồi ở hậu viện êu khắc ngọc thạch, lần này vào kinh, nàng tính toán mở một cửa hàng ngọc.
Giờ phút này nàng đang êu khắc một đôi ngọc bội long phượng, hình rồng đã êu khắc xong, ngọc bội hình phượng cũng sắp hoàn thành.
Trong viện bày nhiều vật trang trí bằng ngọc thạch.
Chỗ này phần lớn đều là do Thương Thuật êu khắc.
Thương Thuật êu khắc ngọc cực kỳ tinh xảo, hơn nữa linh khí.
Nạp Lan Cẩn Niên vào, liền th Ôn Noãn ngồi ở bên cạnh một cái bàn, phía trên là các loại c cụ.
Bốn phía bày biện nhiều ngọc thạch.
Số ngọc này tính chất tinh tế, ánh sáng trong suốt, trong sáng, màu sắc đều nhau, mượt mà!
Mỗi một kiện l ra ngoài đều là trân phẩm thế gian khó gặp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.