Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 361:
Ôn Noãn nghe xong thì như suy nghĩ gì.
Quách Minh Diễm tính cách tr cường háo tg như vậy, vì lại chỉ săn m con gà rừng?
"Hoàng , hôm nay săn được con hươu, cái đuôi kh tồi, thần đệ để lại cho hoàng bồi bổ thân thể, chúc hoàng sớm ngày sinh hạ Thập Thất hoàng chất! Vì hoàng gia khai chi tán diệp, vất vả cho hoàng !"
Hoàng Thượng: "..."
Cái đuôi...
Từ đầu nghĩ đến đuôi, mới nghĩ đến phần cho m cái đuôi!
Cho nên kẻ làm hoàng này thứ hạng tụt đến đuôi !!!
Thập Thất hoàng đệ thật là tâm!
-
Bữa tối chính là những con mồi săn được, từng đống lửa trại, từng đám , từng đợt hương thơm mùi thịt cùng rượu, náo nhiệt vui vẻ.
Mãi cho đến khi trăng lên giữa trời, hoàn toàn tiêu diệt đống lửa, mọi mới giải tán, trở lại phòng ở hành cung để ngủ.
Ôn Noãn trở về phòng, lập tức cung nữ đưa lò than tới.
"Tuệ An quận chúa, đây là lò than do Hoàng Thượng ban thưởng".
Đầu mùa đ nên trong núi sâu còn rét lạnh hơn nhiều so với trong kinh thành, cho nên Hoàng Thượng đều chuẩn bị lò than cho .
Hoàng Thượng, Vương gia, hoàng tử, c chúa quận chúa dùng chính là than tơ vàng, kh một chút khói cùng mùi gì cả.
Đại thần nhị phẩm trở lên dùng chính là than ngân ti, những khác thì dùng than đồng.
Ôn Noãn được phân chính là than tơ vàng.
Ôn Noãn gật đầu: "Tạ thánh ân của Hoàng Thượng, làm phiền !"
Cung nữ bu lò than xuống, sau đó thì ra ngoài.
Ôn Noãn mở cửa sổ ra cho th gió.
Khi tay Ôn Noãn chỉ còn một chút nữa thì chạm đến cửa sổ, nàng rụt trở về, lúc này cửa phòng lại bị gõ vang.
Giọng nói của Vạn Quân vang lên từ bên ngoài: "Quận chúa, chủ t.ử bảo đưa bình nước nóng tới."
"Vào !"
Vạn Quân đẩy cửa ôm bình nước nóng vào, đặt ở trong ổ chăn của Ôn Noãn.
Vạn Quân biết Ôn Noãn kh thói quen gác đêm, rửa mặt tắm gội linh tinh đều kh cần hầu hạ, đặt bình nước nóng xong thì nàng lập tức ra ngoài.
Nha hoàn cùng gã sai vặt đều phòng của , ở cách đó kh xa.
Ôn Noãn đợi Vạn Quân rời .
Ôn Noãn đến tủ, từ trong ngăn tủ l ra một cái hòm thuốc, từ bên trong l ra một cái chai toàn thân là màu đỏ, đổ một viên t.h.u.ố.c đỏ như m.á.u ra cứ thế ăn vào.
Sau đó nàng lại l ra một lọ nước thuốc, đổ một chút nước t.h.u.ố.c màu đen vào lòng bàn tay.
Làm xong hết mọi thứ, nàng mới về bên cửa sổ, mở cửa sổ ra.
Cửa sổ mở ra, một tia màu đỏ chợt lóe lên, nh chóng bay về phía nàng.
Ôn Noãn tay mắt l lẹ tung một chưởng, lập tức bắt được tia màu đỏ này.
Trong lòng bàn tay, Ôn Noãn thể cảm giác được rõ ràng con sâu đang dùng sức giãy giụa, c.ắ.n nàng.
Ôn Noãn chủ ý, kh ngừng dùng mây tím dưỡng nó.
Cho đến khi nó ngừng giãy giụa.
Ôn Noãn mở lòng bàn tay ra.
Một con trùng nhỏ màu đỏ lẳng lặng nằm ở lòng bàn tay nàng.
Nếu sâu biểu tình thì thể ra, nó đang hưởng thụ.
Ngón tay Ôn Noãn ểm một chút nước thuốc, sau đó xoa nước t.h.u.ố.c lên phần đầu sâu, con sâu màu đỏ kia lập tức tỉnh, lại muốn c.ắ.n Ôn Noãn.
Chỉ là thân thể Ôn Noãn mây tím, nàng lại uống thuốc.
Nó vừa mới c.ắ.n một cái, còn chưa kịp chui vào, miệng vết thương trong tay Ôn Noãn đã lành.
Tiếp theo Ôn Noãn lại kh ngừng dùng mây tím dưỡng nó.
Kh ngừng dùng nước t.h.u.ố.c c kích nó.
Nửa năm trước Nạp Lan Cẩn Niên bảo Phong Niệm Trần nghiên cứu d.ư.ợ.c đối kháng cổ trùng.
Cho nhiều sách, còn cho nhiều đủ loại cổ trùng.
Ôn Nhiên hứng thú đối với những con sâu nhỏ này.
Sau đó còn chạy tới hỏi nàng.
Ôn Noãn cũng kh quen thuộc với những thứ này, nhưng mà bởi vì hai đang nghiên cứu, nên Ôn Noãn cũng xem qua một chút.
Dược kia là d.ư.ợ.c kháng cổ trùng mà Phong Niệm Trần cùng Ôn Nhiên gần đây mới nghiên cứu ra, Ôn Noãn cải tiến một chút.
Nước t.h.u.ố.c là một loại d.ư.ợ.c vật khống chế tinh thần cổ trùng do Ôn Noãn làm ra.
Ở dưới sự khống chế của mây tím cùng d.ư.ợ.c vật khống chế tinh thần của Ôn Noãn.
Hơn nửa c giờ sau, con sâu kia cuối cùng cũng từ bỏ giãy giụa!
Run bần bật Ôn Noãn.
Ôn Noãn cười: "Tới từ nơi nào, thì trở về nơi đó thôi!"
Ôn Noãn cong ngón tay b.ắ.n ra, cứ thế b.ắ.n nó ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-361.html.]
Ôn Noãn th sâu hoàn toàn vào phòng ở đối diện, mi mắt nàng cong lên một chút.
Lúc này, đêm đã khuya.
Bốn phía ngoài tiếng gió gào thét thì mọi âm th đều im lặng.
Một đêm này, vài gian phòng ở kh ngủ.
Quách Minh Diễm nằm ở trên giường chờ động tĩnh bên ngoài.
của nàng ta nói cho nàng ta, cả ngày Giả Tĩnh Như đều chỉ ở trong phòng, vốn dĩ kh ra khỏi phòng.
Nhưng kh , nàng ta đã mua một đôi uyên ương cổ từ Nam Cương.
Ngày mai, Cẩn Vương sẽ biết nữ nhân mà che chở ở trong lòng bàn tay bao nhiêu lả lơi ong bướm!
Nghĩ đến đây, Quách Minh Diễm kh nhịn được cười lạnh.
Trong bóng đêm một tia sáng nhỏ hiện lên, gáy nàng ta hơi đau xót.
Quách Minh Diễm sờ cổ, cũng kh đau, nàng ta cũng kh để ý nữa.
Quách Minh Diễm lẳng lặng chờ đợi động tĩnh ở gian phòng giữa, kh cẩn thận mà ngủ mất.
Trong tiếng gió gào thét, truyền đến một tiếng mở cửa "Kẽo kẹt".
Ôn Noãn ra ngoài.
Trịnh Du ở trong phòng nghe th đối diện truyền đến tiếng mở cửa.
Nàng ta mỉm cười, sau đó nhắm mắt lại, yên tâm ngủ.
Buổi sáng ngày mai còn trò hay để xem.
Sau khi nàng ta ngủ kh lâu, tiếng mở cửa phòng ở bên cạnh nàng ta cũng vang lên.
-
Ôn Noãn ra khỏi sân nữ quyến, về phía sân của nam tử.
Nạp Lan Cẩn Niên đang muốn ngủ, đột nhiên liếc mắt về phương hướng nào đó một cái.
nh chóng xuống giường, mặc xong quần áo, ra ngoài.
Ôn Noãn đang muốn bò lên trên cây, thuận tiện xem náo nhiệt.
Th Nạp Lan Cẩn Niên ra, nàng lập tức chạy qua, lôi kéo vào phòng, đóng cửa lại.
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
Hoàng Thượng ở tại chủ ện, địa thế vốn là cao hơn những nơi khác, hơn nữa còn ở tại lầu hai.
Giờ phút này vừa mới phê tấu chương xong, cảm th mệt mỏi nên đứng lên, thoáng qua bóng đêm bên ngoài cửa sổ.
Từ trên cao xuống, khi thu hồi ánh mắt, vừa lúc thu được một màn này vào trong mắt.
Hoàng Thượng: "..."
Thập Thất hoàng đệ cùng Tuệ An quận chúa cũng quá cả gan làm loạn!
Còn muốn th d hay kh?
Còn may là đã tứ hôn!
Hoàng Thượng ngẫm nghĩ, nói với Lý c c: "Bảo thủ vệ c giữ bàn long cung là được, những nơi khác kh cần tuần tra khắp nơi."
Lý c c kh rõ nguyên do, nhưng vẫn gật đầu.
-
Trong phòng, sau khi Ôn Noãn đóng cửa cho kỹ, Nạp Lan Cẩn Niên nắm tay nàng một chút, quả nhiên một mảnh lạnh lẽo.
"Vì ra đây mà kh khoác áo choàng?"
đến cầm một bộ quần áo vừa mới cởi ra phủ thêm cho nàng.
"Sốt ruột, đã quên."
"Vội vàng như vậy , tới tìm ta chuyện gì? kh ngủ được hay kh? Lần sau muốn tìm ta, bảo thủ vệ tuần tra truyền lời, ta qua đó là được."
Nơi này là hành cung, hoàng cũng ở đây, thủ vệ nghiêm, nếu mà vừa lúc thích khách xuất hiện gì đó, nàng bị bắt được, vậy thì nhảy vào s hoàng hà cũng kh rửa sạch được tội.
Nhưng mà Nạp Lan Cẩn Niên vẫn vui mừng, nha đầu này sẽ lén chạy tới tìm .
Kh trách Nạp Lan Cẩn Niên hiểu lầm, vừa Ôn Noãn xung qu khắp nơi, sau đó th thì nh như chớp chạy về phía , nh chóng đóng cửa lại!
đương nhiên cho rằng, nàng là tới tìm !
Càng về đêm càng nhiều sương giá, đúng thật Ôn Noãn chút lạnh, nên khép quần áo lại: "Kh tìm , ta tới để xem náo nhiệt!"
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
Ôn Noãn nói xong, chạy đến bên cửa sổ, mở một khe hở trên cửa sổ ra.
Nàng thật sự muốn xem Quách Minh Diễm sẽ đến cái phòng nào.
Con cổ trùng màu đỏ kia, Ôn Noãn nhận ra đó là sương sớm uyên ương cổ.
Sương sớm uyên ương cổ là một đôi.
Căn cứ theo nguyên tắc đồng tính thì đẩy, khác tính thì hút.
Thư uyên ương cổ là cổ vương, chỉ thể tồn tại trên thân thể nam tính, một con thư cổ thể khống chế nhiều con hùng cổ.
Trên nữ t.ử chỉ thể bị hùng cổ ký sinh ở trong cơ thể.
Khi trúng hùng cổ thì nữ t.ử sẽ lòng ngưỡng mộ kh thôi đối với trúng thư cổ.
Nhưng mà chỉ ngưỡng mộ vào buổi tối, ban ngày khi hùng cổ ngủ say, nữ t.ử đó lập tức tỉnh táo lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.