Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 369:
"Được!" Ôn Noãn vào.
Ôn Nhu cầm một cái khay, đây là c dưỡng sinh và cháo gạo kê được chuẩn bị cho Ninh phu nhân và Ninh lão gia ăn.
Ninh Hoài Kiệt vội nhận l khay trên tay nàng, cười nói: "Để . Mẹ tỉnh ".
Bộ dáng chút ngốc!
Ôn Nhu cười đáp lại.
Hai cùng nhau vào.
Ôn Noãn bắt mạch cho Ninh phu nhân xong liền nói: "Ninh bá mẫu đã kh gì đáng ngại, chẳng qua là hôn mê nhiều năm cho nên nếu muốn thân thể linh hoạt tự nhiên như trước, liền cần trị liệu thêm m ngày. Ta đã làm ra phương án ều trị ".
Ninh Hoài Kiệt cảm kích nói: "Cảm ơn cô, Noãn nhi".
Ôn Nhiên và Phong Niệm Trần đều bắt mạch giúp Ninh phu nhân.
Rốt cuộc năm đó Phong Niệm Trần cũng chỉ thể cứu lại mệnh của hai này, lại kh thể làm hai tỉnh lại.
Sáng sớm hôm sau, Ninh lão gia cũng tỉnh, kế tiếp m ngày hai ở thần thợ phủ làm trị liệu khang phục, nh liền khôi phục hoàn toàn.
Sau đó hai liền cáo từ, bọn họ biết nhà Ôn Noãn chờ bọn họ khang phục xong liền quay về kinh thành.
Trước khi rời , Ninh lão gia và Ninh phu nhân hành lễ với Ôn Gia Thụy, Ngô thị, Vương thị, Ôn Noãn: "Cả nhà chúng thể gặp gỡ mọi quả là tam sinh hữu hạnh! Đại ân đại đức, cả đời khó quên!"
Ôn Gia Thụy vội nói: "Ninh lão gia quá khách khí! Về sau đều là một nhà."
"Đúng, là một nhà, tiểu t.ử Hoài Kiệt này thật là may mắn! Ha ha..."
Sau khi chào từ biệt.
Ninh Hoài Kiệt, Ninh lão gia và Ninh phu nhân ra thần thợ phủ.
Trong xe ngựa, Ninh lão gia lạnh lùng nói: "Kh trở về phủ, vào kinh!"
Kh chuẩn bị sẵn sàng thì sẽ kh trở về phủ!
Kinh thành thôn trang do cho bí mật đặt mua, trừ bỏ Ninh phu nhân thì kh ai biết cả.
Lúc Ôn Noãn quay lại kinh thành, còn vừa lúc chứng kiến đội ngũ đưa dâu của Quách Minh Diễm qua. Ôn Noãn kh quá nhiều hứng thú nên cũng kh xem náo nhiệt.
Cứ thế lại trôi qua m ngày, hôm nay là ngày mồng 8 tháng chạp.
Quân do.
Một đội một trăm binh lính tinh mặc quần áo màu đỏ thẫm, và một đội một ngàn binh lính tinh mặc quần áo màu vàng đen đang đối chiến với nhau.
Thời tiết lạnh lẽo khắc nghiệt cũng kh cản được bọn binh lính tấn c như búa tạ!
Mỗi một cú đá, mỗi một đ.ấ.m đều mạnh mẽ như vậy.
Tuyết đọng trên mặt đất bị làn gió lúc tung chưởng và quyền cuốn bay, từng b tuyết nhỏ vụn bay lả tả.
Hai mươi vạn binh lính đang vây xem, cũng cổ vũ cho chiến hữu quen biết:
"Tốt!!"
"Đánh ! Hung hăng đánh!"
"Tốt!!!"
Hôm nay là vừa tròn thời gian một tháng Lâm Đình Hiên huấn luyện binh lính tinh sứ.
Nạp Lan Cẩn Niên đến kiểm tra thành quả huấn luyện của những binh lính tinh đó.
Giờ phút này trên sân huấn luyện, các binh lính tinh sứ trải qua một tháng huấn luyện đặc biệt, ngược đãi các binh lính trong nhóm lính tinh được lựa chọn ban đầu đến mức hoa rơi nước chảy.
Một binh lính tinh sứ thể đ.á.n.h ngã mười tên binh lính tinh ban đầu.
Sau mười lăm phút trôi qua, đội ngũ binh lính áo vàng thua t.h.ả.m hại!
Hai đội binh lính trở về đơn vị.
Đội ngũ kia ít nhưng khí thế hiên ngang, đằng đằng sát khí, vừa th đã biết là kh dễ chọc.
Đội ngũ áo vàng hơn một ngàn , đội hình lớn gấp mười lần, lẽ ra khí thế mạnh mẽ hơn, nhưng mà giờ phút này trên mỗi đều mang theo màu sắc, đau đến nhe răng trợn mắt.
Tất cả m chục vạn binh lính đều nổ tung nồi!
Thi đấu đã kết thúc, vô số binh lính như ong vỡ tổ chạy về hướng Lâm Đình Hiên.
"Lâm tướng quân, ngài cũng chỉ dạy một chút ! nhận ngài làm đại ca, về sau ngài nói cái gì thì sẽ làm cái đó! Rượu giấu cũng l ra tặng hết cho ngài!"
"Lâm tướng quân, thể chuyển đến dưới trướng của ngài kh? Về sau món thịt của đều chuyển vào trong chén của ngài!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-369.html.]
"Lâm tướng quân, cầu xin ngài chỉ dạy cho một chút! sẽ giúp ngài giặt sạch quần áo!"
"Lâm tướng quân, xin ngài chỉ dạy"
Vô số binh lính vây qu bên Lâm Đình Hiên, cầu chỉ dạy.
Lúc này binh lính đến bên Nạp Lan Cẩn Niên: "Cẩn Vương, Tuệ An quận chúa đưa cháo mùng tám tháng chạp cho các binh lính".
Nạp Lan Cẩn Niên nghe vậy, lập tức bước nh ra bên ngoài.
Ôn Noãn mang theo mười lu gốm lớn đựng cháo mùng tám tháng chạp tới bên ngoài quân do.
Quân do là nơi quan trọng, kh lệnh bài thì cho dù ngươi là c chúa cũng kh thể tự tiện x vào.
Nhưng Nạp Lan Cẩn Niên đã bảo Lâm Phong ở bên ngoài do chờ nàng từ sớm.
Lâm Phong dẫn Ôn Noãn và một hàng xe vận chuyện lu gốm lớn vào quân do.
Nạp Lan Cẩn Niên tới vài bước thì th các nàng.
kh theo kiểm soát mà chậm lại bước chân, chờ nàng về phía chính .
Ôn Noãn đến bên Nạp Lan Cẩn Niên, cái mũi bị đ lạnh đến đỏ bừng, hít thở cũng th đau.
Thiếu nữ thích đẹp, quần áo mặc bên trong kh được dày lắm, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng liền mũ màu tím, lẽ là lạnh nên nàng đã đội mũ lên.
Dưới chiếc áo choàng, cả nàng tr vẻ nhỏ xinh một cách lạ thường.
Nhưng mà nàng đã cao đến cằm của .
Ừm, thể nói là cao lên khá nh!
"Hôm nay thật lạnh, cháo mùng tám tháng chạp đưa đến đây cũng đã lạnh! hâm nóng lại mới thể ăn." Lúc nói chuyện, trong miệng Ôn Noãn phun ra một đoàn khói trắng.
Nạp Lan Cẩn Niên thoáng qua Lâm Phong.
Lâm Phong lập tức lớn tiếng kêu gọi bọn lính lại đây: "Tuệ An quận chúa mang cháo mùng tám tháng chạp tới cho mọi ! Mọi mau lại đây bưng cháo hâm nóng ."
nhiều binh lính vừa nghe được lời này thì đều chạy tới.
Nạp Lan Cẩn Niên nhịn kh được mà nhẹ nhàng véo cái mũi đỏ hồng của nàng: " kh mặc nhiều một chút?"
Dứt lời, cởi áo choàng của xuống, khoác lên nàng: "Trong núi lạnh hơn trong thành nhiều."
Nạp Lan Cẩn Niên buộc dây áo choàng lại giúp Ôn Noãn, nhận l tay nải lớn trên tay nàng, thầm nghĩ, chẳng lẽ cuối cùng nha đầu này cũng nghĩ th , biết làm quần áo cho ?!
giả vờ như kh việc gì hỏi: "Đây là cái gì?"
Ôn Noãn: "Đây là quần áo và giày nhị tỷ của ta làm cho Lâm tướng quân."
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
tay nải lớn trong tay, chút muốn vứt !
Chính thế mà lại xách giày cho ?!!
Nạp Lan Cẩn Niên lạnh lùng liếc Lâm Phong một cái.
Lâm Phong lập tức lớn tiếng kêu lên: "Lâm tướng quân!"
Là đều thể nghe ra giọng nói của bức thiết.
Lâm Đình Hiên cuống cuồng chạy tới: "Cẩn Vương, Tuệ An quận chúa."
Nạp Lan Cẩn Niên ném tay nải kia lên .
Sau đó lôi kéo Ôn Noãn vào do trại của .
Lâm Đình Hiên tay nải, là nơ con bướm quen thuộc kia, tiểu cô nương đều thích đẹp, buộc tay nải cũng buộc thành hình nơ con bướm .
Bàn tay to lớn nứt da của ôm một gói đồ lớn, một luồng khí ấm áp chạy từ lòng bàn tay của đến chỗ sâu trong đáy lòng.
Chẳng sợ đang đặt trong thế giới băng tuyết, những ngọn núi bốn phía xung qu đều phủ một lớp tuyết thật dày.
cũng kh cảm th lạnh.
Lâm Đình Hiên cầm một tay nải lớn về hướng do trại.
Binh lính ngang qua th, đều cười chào hỏi với : "Lâm tướng quân, nhà của ngài lại đưa quần áo đến cho ngài à!"
Lâm Đình Hiên khẽ lên tiếng, cũng kh giải thích.
nh chân về do trại, sau đó mở tay nải ra.
Thoạt động tác của lẽ kh nh kh chậm, nhưng chỉ bản thân mới biết, đáy lòng của nóng bỏng bao nhiêu.
Tổng cộng ba bộ quần áo, còn một đôi giày da hươu, tất cả đều là màu đen thường mặc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.