Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 373:
Mỗi năm vào đầu hạ, Ninh Vương đều sẽ tổ chức cuộc thi vẽ tr ở Ninh Vương phủ, hơn nữa còn đồng ý một ều kiện trong khả năng cho phép của đứng đầu cuộc thi, l ều này làm khen thưởng.
Hơn nữa Ninh Vương thích nữ t.ử biết vẽ tr.
Đây là một cơ hội tốt để tiếp cận Ninh Vương.
Kh nàng ta kiêu ngạo ?
Cho nàng ta một cơ hội, chờ vào Ninh Vương phủ thì sẽ cơ hội l được di chiếu và xem nội dung bên trong là gì, nếu là di chiếu truyền ngôi thì nhất định phá hủy!
"Vâng." Đại hoàng phi mỉm cười.
Hoàng Hậu lại hỏi: "Hai ở huyện Ninh Viễn kia... Đã lên đường chứ?"
"Lên đường, khoảng trong năm cũ, trước khi sang năm mới sẽ đến."
Năm cũ? Chậm như vậy!
Nhưng mà nếu Hoàng Thượng biết sẽ càng cảm th ghê tởm đúng kh!
Hoàng Hậu nghe vậy, cuối cùng tâm trạng cũng thoải mái hơn một chút, bà ta xua tay: "Ngươi về trước ! Ta lại nghĩ cách nói với Hoàng Thượng chuyện cho đại hoàng tôn trở về."
Nếu lại kh trở về thì sẽ đến ngày tết!
Còn Minh Diễm và Trịnh Dương cũng cần nh chóng chữa trị, bọn họ đã trở thành trò cười của toàn thành!
Ngày nào Lý quý phi cũng l việc này ra giễu cợt bà ta.
Ngày nào ngự sử cũng nói bọn họ!
"Vâng!"
Đại hoàng t.ử phi đồng ý, sau đó lui xuống.
Lúc Đại hoàng t.ử phi rời khỏi Khôn Ninh Cung, từ xa, vừa lúc th một nhà Nhị hoàng t.ử rời khỏi chỗ của Lý quý phi.
Một nhà vừa nói vừa cười, thật là hài hòa.
Bà ta chút buồn bực, vẻ ngoài của nhị hoàng phi bình thường như vậy, cũng kh sở trường gì đặc biệt, nhưng vì nhị hoàng t.ử lại kính trọng nàng ta như vậy?
Nhị hoàng t.ử cũng th bà ta, khẽ cười: "Đại hoàng tẩu, cuối năm, bao giờ đại hoàng mời trở về ăn tết vậy? Phụ hoàng còn chưa phê chuẩn ?"
Đại hoàng t.ử phi ngoài cười nhưng trong kh cười nói: "Làm phiền nhị hoàng thúc ở trước mặt phụ hoàng nói m lời hay thay đại hoàng tử!"
Nhị hoàng t.ử cười nói: "Ha ha, được! Nhất định, nhất định!"
Đại hoàng t.ử phi khẽ cười: "Đa tạ nhị hoàng thúc."
Nói bà ta lập tức rời .
Hư tình giả ý!
-
Đêm tháng chạp, trăng non lên sân khấu, ngôi kh đến buổi hẹn, tiết trời lạnh lẽo.
Một bóng mảnh khảnh mặc áo choàng màu đen, cả được vậy kín dưới lớp quần áo màu đen, đứng ở một thôn trang bị vứt bỏ, vầng trăng khuyết trên bầu trời, thân ảnh kia hình như đang đợi .
nh một mặc quần áo màu đen đã đến bên nàng ta, cung kính hành lễ với nàng ta.
Từ xa lại, mặc quần áo màu đen hơi cúi đầu, bóng lộ ra cảm giác kính sợ.
"Quách Minh Diễm nên khôi phục bình thường, nếu kh sẽ chơi kh vui." Giọng nói lạnh nhạt, thế nhưng còn lạnh lẽo hơn tiết trời đêm của tháng chạp này.
Thật là phế vật, chuyện đơn giản như vậy cũng làm kh xong.
Lãng phí một đôi uyên ương cổ.
"Vâng!"
Hai bóng gặp nhau chưa đầy một phút đã tách ra biến mất ở trong bóng đêm.
-
Hai ngày hôm sau, cuối cùng Quách gia cũng tìm được một đại phu dân gian giúp Quách Minh Diễm và Trịnh Dương l uyên ương cổ trong cơ thể ra ngoài.
Sau khi tỉnh lại, câu nói đầu tiên của Quách Minh Diễm chính là: "Ta muốn hòa li!"
Trịnh Dương cũng nói: "Ta cũng muốn hòa li."
ta kh đ.á.n.h lại Quách Minh Diễm!
Nhưng mà hai cũng đã bái đường, cũng là phu thê thật sự, còn hòa li cái rắm !
Quách lão đại tướng quân ném một cái tát lên mặt Quách Minh Diễm : "Câm miệng! Về sau kh được nhắc lại hai chữ này! Cháu biết..."
Quách lão đại tướng quân hung hăng mắng hai một trận.
Còn ngại chưa đủ mất mặt ?
Bọn họ đã kh còn mặt mũi để vứt nữa!
Quách Minh Diễm ôm mặt, vẻ mặt kh thể tin được.
Trong lòng cảm th cực kỳ tủi thân!
Gả cho Trịnh Dương? Biết sớm thì lúc trước nàng ta đã trực tiếp gả cho đại hoàng tôn !
Nhưng Quách Minh Diễm là một vô cùng biết tự an ủi bản thân.
Nàng ta càng thêm tức giận phấn đấu luyện võ, chỉ chờ đến lúc sứ Đ Lăng quốc sẽ tỏa sáng rực rỡ.
Mặc dù Hoàng Thượng phạt nàng ta, hàng chức vị của cha và nội nàng ta, nhưng lại kh hủy bỏ chức vị phó tướng của nàng ta, hơn nữa cũng bảo lưu tư cách sứ Đ Lăng của nàng ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-373.html.]
Bởi vì nữ tướng cũng chỉ một nàng ta! Hoàng Thượng tuyệt đối sẽ kh kh cho nàng ta sứ.
Chỉ chân chính bản lĩnh mới kh bị đ.á.n.h c.h.ế.t, giống như nàng ta vậy.
Việc này Ôn Noãn cũng nghe nói, chỉ cảm th đáng tiếc!
Nh như vậy đã kh thể th cảnh tượng tương ái tương sát của bọn họ.
Vào chiều tối, Nạp Lan Cẩn Niên mang theo Đại Hôi đã lâu kh gặp, bị mang tới trại ch.ó sói huấn luyện sói đã lâu kh gặp tới ăn cơm ké.
Đang lúc Đại Hôi vui mừng chạy về hướng Ôn Noãn.
Ôn Noãn cho rằng nó sẽ nhào vào , duỗi tay muốn sờ nó, kh ngờ một bóng dáng màu trắng trong nháy mắt đã lướt qua nàng.
Sau đó một ch.ó sói một ch.ó ôm nhau thành một đoàn.
Ôn Noãn: "..."
lại cảm giác nhi t.ử cưới vợ đã quên mẹ thế này?
nh Đại Hôi đã bu Tiểu Bạch ra, đến bên Ôn Noãn, hai chân trước ôm l đùi nàng, dùng sức vẫy đuôi: Tiểu tỷ tỷ, cầu đồ ăn ngon! Đói c.h.ế.t nó !
Ở trại ch.ó sói đều là ăn thịt tươi!
Kh ngon chút nào cả!
Khóe mắt của Nạp Lan Cẩn Niên giật giật, véo đuôi ch.ó sói kéo nó qua!
Đại Hôi phát ra tiếng sói tru như g.i.ế.c heo!
Ôn Noãn: "..."
"Cổ trùng của Quách Minh Diễm và Trịnh Dương đã l ra." Nạp Lan Cẩn Niên nói với Ôn Noãn.
"Ta biết, đại phu kia là ai?"
Nạp Lan Cẩn Niên: "Một đại phu xóm nghèo tha phương."
đã sai âm thầm giám sát nọ.
Ôn Noãn nghe vậy cũng kh hỏi cái gì nữa.
Nạp Lan Cẩn Niên nói như vậy, chứng minh đã chú ý này.
"Đột nhiên muốn ăn đậu hũ thúi! Nghe nói buổi tối ở phố ăn vặt của kinh thành loại đồ ăn vặt này?" Ôn Noãn hỏi.
Nạp Lan Cẩn Niên nhíu mày: "Kh biết. Thứ kia vừa bẩn vừa thối, cái gì ngon?"
Nói là nói như vậy, nhưng vào buổi tối, Nạp Lan Cẩn Niên vẫn dẫn Ôn Noãn ra ngoài.
Ban đêm kinh thành vẫn náo nhiệt, xưa nay d xưng là Bất Dạ Thành.
Nạp Lan Cẩn Niên nắm tay Ôn Noãn tới trước mặt một quầy hàng bán đậu hũ thúi.
"Lão bản, cho hai phần đậu hủ thúi." Ôn Noãn gọi hai phần đậu hũ thúi.
"Đến đây!" Lão bản lập tức làm hai chén đậu hủ thúi đặt ở trước mặt hai .
"Ăn ! Thật thơm!" Ôn Noãn gấp kh chờ nổi ăn lên.
"..." Nạp Lan Cẩn Niên ghét bỏ nếm thử một miếng kh ăn nữa.
Cuối cùng, Ôn Noãn mùi ngon ăn hết cả hai chén.
Lúc trở về, Nạp Lan Cẩn Niên thể ngửi được một mùi hương lạ trên Ôn Noãn.
Vẻ mặt bất đắc dĩ!
Hai là bộ trở về, lúc ngang qua một con phố nào đó, đột nhiên Ôn Noãn th một chân dài chân ngắn vào một ngõ nhỏ.
Nàng kéo tay Nạp Lan Cẩn Niên nh chóng chạy tới.
Nhưng mà nọ đã sớm biến mất kh th bóng dáng!
Nạp Lan Cẩn Niên thoáng qua bốn phía, lắc đầu.
"Đi thôi!"
Ngày mai lại bảo ều tra một chút.
Chỉ là lại kh ều tra được gì.
Hơn hai mươi ngày kế tiếp, Ôn Noãn và Ôn Nhu đều ở trong phủ chuẩn bị chuyện khai trương Đào Nhiên Cư một lần nữa.
Đã chọn được ngày lành tháng tốt khai trương Đào Nhiên Cư, chính là ngày cuối của năm cũ.
Bởi vì chuyện xảy ra trong cuộc thi đấu tuyển chọn binh lính sứ và buổi săn thú, mọi đều đã biết bản lĩnh của Ôn Noãn, cũng biết rau dưa dưỡng sinh là nhà Ôn Noãn trồng.
Cho nên sau khi một nhà Ôn Noãn vào kinh thành, ngày hôm sau đã nhận được nhiều thiệp thăm hỏi.
Ôn Noãn quyết định chọn một ngày trong năm cũ, mời mọi đến Đào Nhiên Cư tham gia buổi biểu diễn trang phục.
Về kiểu dáng quần áo, Ôn Nhu đã chuẩn bị nhiều.
Hiện tại là huấn luyện mẫu diễn thời trang.
Ôn Noãn mua mười nha hoàn nhan sắc và dáng kh tệ ở chỗ môi giới, tập hợp thành một đội ngũ mẫu, cho các nàng tiến hành huấn luyện diễn thời trang.
Chỉ hơn mười ngày huấn luyện, muốn các nàng trở thành mẫu chuyên nghiệp chính là ều kh khả năng.
Nhưng mà cũng đủ cho những cổ đại chưa từng xem show diễn thời trang .
Buổi tối ngày hôm đó.
Ôn Linh cầm m bản vẽ thiết kế trang phục chạy tới bên Ôn Noãn, tràn đầy mong chờ nói: "Noãn nhi, thể giúp tỷ xem m bản thiết kế quần áo này như thế nào kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.