Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 386:
"Cẩn Vương đã Cẩn Vương phi! Lại nói con th một lại thích một , hôm nay nói gả cho Trương Tam, nhan sắc đẹp đến nhân thần phẫn nộ! Ngày mai đòi gả cho Lý Tứ, cái gì mà Lý Tứ ôn tồn lễ độ, ngọc thụ lâm phong, đúng là khí chất của trời! Bổn vương suy đoán ngày mai con sẽ lập tức hối hận!"
Hoài Nam vương đau đầu, nữ nhi này bị chính chiều hư ! chút kh não.
"Sẽ kh! Con chưa từng gặp nam t.ử nào đẹp hơn Cẩn Vương! Con tin tưởng chính là nam t.ử đẹp nhất thế giới này! Con muốn làm Vương phi của !"
Nàng ta là cô nương đẹp nhất thế giời, lại quý là quận chúa! Đương nhiên gả cho một nam t.ử thân phận cao quý, lại tuấn tú nhất!
Nàng ta cảm th Cẩn Vương và thật sự là trời sinh một đôi!
Tối hôm qua nàng ta đã hỏi thăm Quách cô nương.
Quách cô nương nói Tuệ An quận chúa xuất thân là một n nữ, ngoại trừ gương mặt xinh đẹp và biết làm ruộng ra thì cái gì cũng kh biết!
như vậy làm thể xứng đôi với Cẩn Vương!
"Kh được. Việc này con đừng nghĩ! Đi ra ngoài!" Ông ta sẽ kh cho nữ nhi gả vào Hoàng gia.
Hoài An quận chúa: "..."
Kh được? Vậy nàng ta sẽ rời nhà trốn , tiền trảm hậu tấu!
Hoài An quận chúa xoay rời .
Trong xe ngựa.
Chân ch.ó của Đại Hôi chấm vào mực nước, sau đó một móng vuốt vỗ vào một tờ gi trắng ở trên bàn.
Một dấu chân sói hiện lên trên tờ gi.
Ngay sau đó nó vỗ một dấu chân sói lên những nơi khác nhau trên tờ gi.
Sau khi làm xong, nó l khăn vải ở trên bàn lau chân sói, lau sạch mực nước dính trên móng vuốt.
Nạp Lan Cẩn Niên cầm l bút, bắt đầu vẽ.
Đây là lần đầu tiên Ôn Noãn th Nạp Lan Cẩn Niên vẽ.
Ôn Noãn nâng má cầm bút vẽ trên tờ gi.
Nét bút cứng cáp mạnh mẽ, bày mưu lập kế.
Bàn tay cầm bút l xương khớp rõ ràng, đầu ngón tay lộ ra vẻ gợi cảm.
Trên gương mặt tuấn tú tuyệt mỹ của nam t.ử đã mất một tia lạnh lẽo lương bạc, nhiều thêm một phần tập trung, vẻ vô cùng nghiêm túc và trong trẻo.
Mỹ nhân đang vẽ tr, mỹ nhân đẹp như tr.
Ôn Noãn chống cằm ngắm .
Nạp Lan Cẩn Niên vẽ đến chỗ kh biết, dừng lại, ngẩng đầu về phía Tiểu Hắc, cũng bắt đầu mở cuốn sách bìa màu đen kia ra.
Ôn Noãn chán đến c.h.ế.t, cũng dứt khoát l ra một cuốn sổ ra vẽ phác họa, dựa vào vách xe ngựa, bắt đầu ký họa.
Âm th sàn sạt vang lên, vang vọng trong kh gian yên tĩnh.
Dưới sự chỉ dẫn của hai vật nhỏ, Nạp Lan Cẩn Niên đã hoàn thành bản đồ Hoài Nam vương phủ.
bản đồ, liên hệ với địa hình bốn phía xung qu, như suy nghĩ gì đó.
Khi tiếng sàn sạt ngừng lại, Ôn Noãn bu xuống bút.
Nạp Lan Cẩn Niên qua, th trên gi đúng là đang vẽ , là dáng vẻ nghiêm túc vẽ tr lúc vừa .
nhướng mày.
Đây là lần đầu tiên nha đầu này vẽ .
Kỹ thuật vẽ này đặc biệt.
duỗi tay cầm l bức họa trong tay nàng: "Ta muốn."
Ôn Noãn nhướng mày: "Tr của ta đắt."
Tưởng tay kh bắt sói trắng , tướng c tương lai cũng kh được, trả bạc.
Nạp Lan Cẩn Niên mỉm cười, dung nhan tuyệt sắc, càng thêm quyến rũ hơn: "Trả lại cho một bức tr."
Ôn Noãn nhướng mày: "Được thôi! đóng dấu tư nhân của lên đó".
Đến lúc đó cầm đến phòng đấu giá bán đấu giá, một vạn m ngàn lượng chắc cũng nhiều tr nhau cướp mua!
Nha đầu này, chắc kh là muốn l tr của bán đ chứ?
Trong lòng Nạp Lan Cẩn Niên chợt lóe lên một suy nghĩ.
"Kiểu vẽ này vẽ như thế nào? dạy ta ". Nạp Lan Cẩn Niên Ôn Noãn.
Ánh mắt trong sáng, nhu tình như biển, sâu thẳm và rộng lớn, dường như thể bao phủ cả nàng vào bên trong.
Trái tim của Ôn Noãn nhảy mạnh.
Mỗi lần nàng như vậy, trái tim của Ôn Noãn sẽ lập tức rối loạn.
này lại bắt đầu dùng yêu thuật, muốn dùng sắc đẹp mê hoặc nàng!
Ôn Noãn chuyển ánh mắt nơi khác, đè nén sự rung động trong lòng xuống.
Hừ, nàng là sẽ bị sắc đẹp mê hoặc ?
Nạp Lan Cẩn Niên cười khẽ, cầm l bút, nhẹ nhàng vẽ một chút trên cuốn sổ phác họa: "Là cầm bút như thế này ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-386.html.]
"..."
"Kh ? Vậy là như thế này?" Nạp Lan Cẩn Niên lại ều chỉnh tư thế cầm bút một chút.
Ôn Noãn bất lực, nàng cầm một cây bút than làm mẫu: "Kh , là như thế này. Th rõ chưa!"
"Như vậy?" Nạp Lan Cẩn Niên tư thế cầm bút của nàng, ều chỉnh ngón tay một chút.
"Kh ." Ôn Noãn ngồi qua đó, duỗi tay giúp ều chỉnh một chút.
Ý cười trong ánh mắt nào đó dần dần trở nên nồng đậm hơn.
"Được, chính là như vậy." Ôn Noãn cầm ngón tay của , sau khi ều chỉnh xong thì lập tức bu tay ra.
Nạp Lan Cẩn Niên: " nắm tay của ta dạy ta vẽ một lần thì ta sẽ biết ngay."
Ôn Noãn trợn trắng mắt: "Xe ngựa nhỏ hẹp như vậy làm thể nắm tay dạy vẽ? Cho dù ta muốn giúp nhưng cũng là hữu tâm vô lực!"
Nạp Lan Cẩn Niên mỉm cười, duỗi tay ôm Ôn Noãn vào trong lòng ngực, làm nàng ngồi ở trên đùi , sau đó đẩy cái bàn lên cao một chút: "Như vậy là được."
Ôn Noãn: "..."
này!
"Như vậy làm vẽ?" Gương mặt của Ôn Noãn nóng lên, tức giận nói.
Nàng giật giật một chút, muốn ngồi lại trên ghế.
"Đừng nhúc nhích, thể."
Dứt lời, Nạp Lan Cẩn Niên lập tức nắm bàn tay cầm bút than của nàng, bắt đầu vẽ từng nét bút một lên gi.
"Xem, như vậy kh là được . Tới, chúng ta lại vẽ một bức. vẽ một lần thì ta sẽ biết ngay."
"Tin mới là lạ !" Nhưng Ôn Noãn vẫn bắt đầu vẽ.
Sau đó ký họa hình Nạp Lan Cẩn Niên đang đọc sách.
Nàng vừa vẽ vừa giảng giải những kiến thức cơ bản về vẽ phác họa.
Nạp Lan Cẩn Niên ôm Ôn Noãn, trong ánh mắt lạnh như băng tràn đầy nụ cười đắc tg.
Tiểu nha đầu mềm lòng, ai đối tốt với nàng, đáy lòng của nàng sẽ kh cứng rắn được.
Cũng dễ thẹn thùng, gương mặt đã đỏ hồng như quả đào vừa chín!
"Học xong ? Học xong thì vẽ cho ta một bức ." Ôn Noãn ngồi trở về trên ghế, khiêu khích về phía .
Nạp Lan Cẩn Niên mỉm cười.
"Chưa học được, xe ngựa quá hẹp, lần sau lại dạy một lần là biết ngay."
Ôn Noãn: "..."
"Quá ngu ngốc, dạy cũng kh biết! Kh dạy!"
Nạp Lan Cẩn Niên dáng vẻ nào đó trợn trắng mắt, mỉm cười.
lẽ đã dời sự chú ý, Nạp Lan Cẩn Niên phát hiện lần này Ôn Noãn kh bị say xe.
Nếu là như vậy, vậy thì tiếp tục vẽ tr !
cầm l bút l bắt đầu vẽ tr.
nh, một bức tr vẽ thiếu nữ trợn trắng mắt hiện lên trên gi, sống động, vô cùng chân thật.
"Nạp Lan Cẩn Niên!" Ôn Noãn tức giận đến mức thổi râu trừng mắt!
Kh đúng, kh râu, là trừng mắt !
Nạp Lan Cẩn Niên kh thành ý nói: "Xin lỗi, bức tr này vẽ kh tốt lắm, ta lại vẽ một bức tr khác!"
Sau đó là dáng vẻ thiếu nữ thổi râu trừng mắt giống như đúc hiện ra trên gi Tuyên Thành.
"Nạp Lan Cẩn Niên!" Ôn Noãn hận kh thể bóp c.h.ế.t !
" còn dám vẽ xấu ta thì đừng trách ta một chân đá xuống xe ngựa!"
Nạp Lan Cẩn Niên liếc chân nhỏ dài của Ôn Noãn một cái.
Ừm, thật dài, thật rắn chắc.
Cái này chút lực uy hiếp.
"Lần này ta lỡ tay, ta lại vẽ một bức khác, bảo đảm sẽ đẹp."
Nạp Lan Cẩn Niên lại bắt đầu cầm bút vẽ.
Lần này vẽ được một nửa thì nói: " đút cho ta ăn một miếng thịt bò khô trước, chút đói bụng."
Bởi vì đường, cho nên cơm trưa chỉ thể ăn ở trên xe ngựa.
Ôn Noãn cũng đói bụng, lập tức l ra lương khô nàng đã chuẩn bị từ trước ra.
"Tạm thời đừng vẽ, ăn một chút lại vẽ tiếp!"
Nạp Lan Cẩn Niên: "Kh cần, sắp vẽ xong . đút ta ăn là được. A..."
Nói há to miệng.
Ôn Noãn: "..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.