Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 405:
Sứ giả Bắc Minh quốc đỏ mặt ngồi ở chỗ kia, cảm giác như kh chỗ dung thân.
Đế Quân Minh x mặt, sắc mặt Thái T.ử Phi Bắc Minh quốc cũng vô cùng khó coi!
Nạp Lan Cẩn Niên l từ trong tay áo ra một bản vẽ, đưa tay ném bản vẽ xuống đất: "Đây kế hoạch chiến lược của Nạp Lan quốc chúng ta cho cuộc thi đấu quân sự lần này, mọi thể xem!"
Bản vẽ rơi xuống trước mặt Hầu Cách Phàm của Bắc Minh quốc.
Làm đại tướng quân, đương nhiên biết chữ.
cầm l từ đầu tới cuối.
Những tên lính biết chữ của Bắc Minh quốc cũng lên xem.
Tướng quân của Đ Lăng quốc, Tây Hoa Quốc, Nam Cương quốc lên!
Vẻ mặt của mọi sau khi xem xong đều cực kỳ xuất sắc!
Ngoại trừ vài nha hoàn của Tuệ An quận chúa lên đài là chuyện ngoài ý muốn, những thứ khác thật sự làm dựa theo tờ gi này!
Hơn nữa bên trên đều các loại tình huống một cách toàn diện!
Hầu Cách Phàm đưa bản vẽ cho Đế Quân Minh.
Nạp Lan Cẩn Niên kéo Ôn Noãn ngồi xuống.
Trên gương mặt tuấn tú kh bất kỳ biểu cảm gì, nhàn nhạt nói: "Nếu Bắc Minh quốc thua kh nổi thì cứ nói thẳng là được, Nạp Lan quốc cũng kh khăng khăng một mực l được tòa thành trì chim kh thèm ỉa kia của các ngươi. Lần thi đấu này coi như kh , coi như là mừng thọ Đ Lăng quốc chủ! Nếu Thái T.ử Bắc Minh đã kh muốn đưa, thành trì kia chúng ta cũng kh cần! Lần này thôi, về sau thua kh nổi cũng đừng chơi! Dù tương lai cũng làm chủ của một nước, đ.á.n.h cuộc thì chịu thua, bản lĩnh l ra một tòa thành trì cũng kh thì trong thiên hạ nghĩ về ngươi như thế nào, như vậy thì thể làm cho bá tánh và cả văn võ bá quan Bắc Minh quốc kính trọng ngươi kh?"
Trước khi thi đấu, các quốc gia đã định ra toà thành trì từ trước!
Bắc Minh quốc l ra chính là một tòa núi lửa thành, mười năm nay, bởi vì phun hai ngọn núi lửa nên căn bản kh bá tánh dám đến sinh sống, đã rút lui toàn bộ, kh ai dám tới gần, dù cũng kh ai biết ngọn núi lửa kia còn thể phun tiếp hay kh, khi nào thì phun.
Chiêu l lui làm tiến, giả vờ rộng lượng của Nạp Lan Cẩn Niên này làm Đế Quân Minh tức giận thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu!
Nếu như hôm nay kh đưa thành trì, vậy thì sẽ kh còn sự uy tín trước mặt toàn dân thiên hạ, làm Bắc Minh quốc hổ thẹn!
Nạp Lan Cẩn Niên đâu là kh cần, mà là ra vẻ rộng lượng, đây là buộc l ra thành trì!
Đồ kh biết xấu hổ!
Đế Quân Minh nghe xong thì hít sâu một hơi, trong lòng kh cam lòng, nhưng cũng biết nếu kh nhận thua, sẽ thật sự biến thành một nói kh giữ lời.
Đế Quân Minh nắm chặt nắm đấm, áp chế sóng to gió lớn và lửa giận tràn ngập trong lòng!
hơi mỉm cười, hào phóng nói: "Một tòa thành trì mà thôi, Bắc Minh quốc cũng kh là thua kh nổi! Bổn Thái T.ử chút hoài nghi cũng là hợp tình hợp lý, kh?! Hiện tại phát hiện mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thì tốt ! Nếu thua, thành trì tất nhiên sẽ đưa cho Nạp Lan quốc."
Đế Quân Minh nói xong liền lập tức l ra một phần c văn chuyển nhượng, sau đó ký tên lên phía trên, ấn dấu của thái t.ử vào.
Ngoài ra bốn quốc gia khác cũng đại biểu ký tên ở mặt trên, ấn dấu của vào.
Chỉ bốn quốc gia cùng nhau ký tên thì c văn mới hiệu lực.
C văn đã được chuẩn bị từ trước, lần thi đấu này mỗi quốc gia đều chuẩn bị một c văn chuyển nhượng thành trì.
Tuy rằng đã chuẩn bị, nhưng kh một quốc chủ nào lại hy vọng phần c văn này thể sử dụng.
Sau khi ký tên xong, Nạp Lan Cẩn Niên nhận l c văn.
Trận thi đấu lần này chân chính kết thúc!
Binh lính Nạp Lan quốc kh khỏi hô lớn: "Nạp Lan quốc tất tg! Nạp Lan quốc vạn tuế!"
Trên mặt bọn họ kh ngăn được nụ cười.
Lần này chính là lập c lớn!
Trở về nhất định thể thăng quan phát tài.
Thi đấu đã kết thúc, mọi thể tan.
Thái T.ử Phi về phía Đế Quân Minh: "Thái Tử, kh nói..."
Thái T.ử Phi về phía Tuệ An quận chúa.
Ánh mắt Đế Quân Minh dừng ở bát trà bị vỡ đôi.
"Về sau lại nói."
Mọi đều giải tán.
Lần này Đ Lăng quốc kết thúc tốt đẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-405.html.]
Từ thi đấu võ tướng, đến thi đấu đoàn đội, các tướng sĩ của Nạp Lan quốc đều thể hiện với bốn quốc gia với một từ mạnh!
Bốn quốc chấn động!
Vào ngày thứ hai sau khi cuộc tỷ thí kết thúc, đội ngũ sứ từ các quốc gia kh rời , chỉ đội ngũ sứ của nước Bắc Minh là vội vã trở về.
Nhưng Đế Quân Minh và thái t.ử phi của ta là Giả Tĩnh Như lại ở lại.
Nạp Lan Cẩn Niên thưởng cho mỗi binh lính mười lượng bạc, để binh lính của nước Nạp Lan nghỉ ngơi một ngày trước khi lên đường về nước vào ngày hôm sau.
Những binh lính của nước Nạp Lan vui vẻ nhận số bạc, mua quà cho nhà của .
thể sứ ở nước Đ Lăng, còn giành được một tòa thành là một vinh dự tối cao. Tất nhiên, cũng đáng để mua một số đặc sản của Đ Lăng để kỷ niệm.
Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên cũng ra ngoài dạo.
Bản chất của các nữ t.ử là luôn thích mua một ít quần áo và đồ trang sức khi dạo.
Ôn Noãn cũng kh ngoại lệ, nhưng nàng sẽ đến hiệu t.h.u.ố.c và hiệu sách.
Nạp Lan Cẩn Niên kiên nhẫn cùng nàng mua một đống quần áo, vải vóc, trang sức và nhiều món đồ lặt vặt linh tinh mang phong cách Đ Lăng.
Sau đó đến hiệu sách mua nhiều sách mà nước Nạp Lan kh , chẳng hạn như nhật ký địa phương Đ Lăng, phong tục địa phương và sách truyện.
Ôn Noãn còn đến hiệu sách cũ mua nhiều sách cũ.
Chúng đều là những cuốn sách được viết bởi các học sinh Đ Lăng dưới dạng ghi chú.
Ôn Noãn cảm th rằng việc học là một vấn đề cần động não!
Chính vì sự chia sẻ của nhiều nền văn hóa hàng ngàn năm nên mới nền văn minh và phát triển hiện đại!
Kh chỉ Ôn Noãn mua nhiều mà ngay cả Vạn Quân theo cũng mua nhiều thứ.
Chẳng m chốc, xe ngựa đã sắp đầy!
Th vậy, Nạp Lan Cẩn Niên nói với Lôi Đình: "Ngươi mua xe ngựa ."
Nếu kh khi trở về, lẽ một chiếc xe ngựa sẽ kh đủ.
Ôn Noãn nghe vậy thì nói: "Mua hai chiếc !"
Khóe miệng Lôi Đình giật một cái: "Vâng!"
Nữ nhân khi mua sắm thật đáng sợ!
Sau khi mua những món đồ th thường, Ôn Noãn kéo Nạp Lan Cẩn Niên đến hiệu t.h.u.ố.c lớn nhất.
Ôn Noãn định khắp các hiệu t.h.u.ố.c lớn nhỏ ở kinh đô của nước Đ Lăng. Từ mỗi hiệu t.h.u.ố.c mua một ít t.h.u.ố.c viên và rượu t.h.u.ố.c cho Ôn Nhiên. Đây là để đưa cho Ôn Nhiên nghiên cứu.
Nàng ngửi qua t.h.u.ố.c viên là thể đoán được sơ bộ d.ư.ợ.c liệu và thành phần bên trong, nhưng Ôn Nhiên thì kh thể, nha đầu đó yếu trong lĩnh vực này. Vì vậy khi cơ hội ra ngoài, Ôn Noãn dự định mua nhiều t.h.u.ố.c thành phẩm để khi về luyện tập cho nha đầu đó.
Hai vào hiệu thuốc, Ôn Noãn th m xếp hàng l thuốc.
Những xếp hàng là một gia đình. quần áo, vẻ như họ là dân nghèo.
Một cặp vợ chồng dẫn theo ba đứa con bốc thuốc.
Cả nhà đều ho.
Phụ nhân bế một đứa trẻ khoảng năm, sáu tuổi trên tay, đứa bé ngủ nhưng giấc ngủ kh yên, thỉnh thoảng lại ho hai tiếng.
Phụ nhân chạm vào trán bé với vẻ mặt lo lắng.
Rõ ràng là đã sốt!
Ôn Noãn cau mày.
Th vậy, Nạp Lan Cẩn Niên hỏi: " vậy?"
Ôn Noãn lắc đầu, nàng chưa chẩn đoán nên nàng cũng kh chắc c.
Lúc này, chưởng quầy của hiệu t.h.u.ố.c cầm m gói t.h.u.ố.c đưa cho nam nhân: "Ba chén nước đun sôi thành một chén nước! Trẻ em nửa chén, lớn một chén! Đây là t.h.u.ố.c dành cho ba ngày, tổng cộng một trăm văn tiền!"
Nam nhân nh chóng l ra một xâu tiền đưa cho chưởng quầy.
Th cả nhà đều bệnh, chưởng quầy nói: "Nhà ngươi ai cũng ốm, l t.h.u.ố.c một đủ kh?"
Nam nhân nghe vậy vẻ xấu hổ: "Đủ ! Thuốc này cho bọn nhỏ uống trước, lớn chúng ta cứ uống t.h.u.ố.c đun lại là được."
Chưởng quầy nghe xong cũng biết nghèo khám bệnh kh dễ nên nói: "Thuốc đun lại uống kh hiệu quả lắm, nhưng vẫn tốt hơn là kh uống. lớn các ngươi uống t.h.u.ố.c đun lại, kh bằng đun m lần, uống như trà, uống nhiều trà cũng tốt!"
Nam nhân cười nói: "Cảm ơn chưởng quầy, chúng ta biết !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.