Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 422:
Bán đấu giá nh đã bắt đầu.
Vừa ra trận chính là một bức cổ họa, bức họa này chính là do Hoàng Thượng l ra trộm bán đấu giá.
Là một tác phẩm của một vị đại sư nổi tiếng từ hai trăm năm trước, vẽ hình ảnh náo nhiệt của một xưởng ủ rượu.
Vừa ra trận đã lọt vào tr đoạt, đây là đồ cổ, đồ cổ trên trăm năm.
Hơn nữa những tác phẩm của vị đại sư này truyền lại đời sau đã ít!
Loại đồ cổ họa này, khó bỏ được mà l ra tới bán đấu giá, trừ phi gia đạo sa sút!
Nhưng mà tiểu kim khố của Hoàng Thượng còn m bức, dù giữ lại đều thưởng cho khác, còn kh bằng l ra tới kiếm chút bạc, trợ cấp gia dụng!
Cuối cùng bức hoạ cổ hơn hai trăm năm này, bị một phú thương l mười vạn lượng bạc giành được.
Hoàng Thượng nghe xong vừa lòng: Được , năm nay đã bạc cho lũ lụt ở huyện Tứ Thủy!
Tháng tư đúng là lúc nhiều cơn lốc, năm nay cơn lốc tới sớm, m ngày hôm trước nhận được tấu chương ở huyện Tứ Thủy là ở đó nhiều phòng ở của bá tánh bị hỏng, ruộng tốt bị bao phủ, xin triều đình chi ngân sách cứu tế.
Nhưng mà, năm nay phương nam t.a.i n.ạ.n lũ lụt, phương bắc lại nạn hạn hán!
Sau đó lại muốn tăng thêm tân binh, tu sửa huấn luyện căn cứ!
Mỗi một quan viên địa phương để hỏi l bạc! L còn nhiều hơn cả số giao lên!
Ông làm gì nhiều bạc như vậy!
Bức họa thứ hai là một bức họa nước chảy phát tài, hoa nở phú quý.
Bức họa này là một bức vẽ cảnh Mẫu Đơn ngoài vùng ngoại ô.
Từ xưa đến nay Hoa Mẫu Đơn đều là chủ đề được văn nhân mặc khách chọn vẽ, ai mà kh vẽ đến sinh động như thật.
Nhưng một bức hoa phú quý này, bởi vì l cảnh là vùng ngoại ô, lại non x nước biếc, lại Mẫu Đơn, sắc thái diễm lệ, là thu hút ánh .
Bởi vì ngụ ý nước chảy phát tài cùng hoa nở phú quý, cho nên bán đấu giá nhiều.
Nhưng mà ngay từ đầu giá kh cao lắm, bởi vì kh tác phẩm của d gia.
Giá khởi ểm là năm mươi lượng, tăng giá từng lượng một, tăng giá hai lượng.
thể th được loại họa này bán kh được giá cao.
Bên trong nhã gian, Ôn Ngọc nói với nha hoàn bên cạnh: "Đi thôi!"
Nha hoàn lên tiếng: "Dạ!"
Nha hoàn ra ngoài trong chốc lát, kh bao lâu đã trở lại.
Sau đó kh lâu một con bướm kh biết từ đâu ra bay vào.
Lúc đầu trong phòng đấu giá cũng kh để ý.
Kế tiếp lại một con bướm bay vào, ngay sau đó là hai con, ba con.
Những con bướm màu sắc rực rỡ sôi nổi bay về lên đài.
Mọi hoặc ngẩng đầu, hoặc quay đầu xem con bướm.
Sau đó chỉ th những con bướm kia đều đậu ở trên Mẫu Đơn của bức họa kia.
Chúng nó dừng lại một chút, sau đó lại bay về phía đóa tiếp theo.
Một màn này, khiến toàn bộ trong phòng bán đấu giá sợ hãi!
"Trời ạ, bức họa này quả thật thần kỳ! Mẫu Đơn trên bức họa lại thể l giả đ.á.n.h tráo! Đến con bướm còn bị hấp dẫn tới!"
"Tuyệt! Thật là tuyệt! Rốt cuộc là đại sư nào họa ra!"
"Ngọc Nhan? Ngọc Nhan là ai?"
"Ta muốn giành được bức họa này! Trong nhà một bức hoạ như vậy, mỗi ngày bươm bướm đến, quả thật chính là một phong cảnh tuyệt đẹp! Một trăm lượng!" Nháy mắt đã hô lên một cái giá cao!
Vốn dĩ vừa đấu giá nâng từng lượng bạc một đã nâng tới bảy mươi lượng, hiện tại lập tức chạy tới 100 lượng!
"150 lượng!"
"Hai trăm lượng!"
"Hai trăm năm mươi lượng!"
"500 lượng!"
"Một ngàn lượng!"
Tiếng hét giá hết đợt này đến đợt khác!
Khoé miệng Ôn Ngọc đựng đầy ý cười.
Từ đây nàng ta sẽ nổi tiếng khắp thiên hạ!
Hoàng Thượng cũng là đến trợn tròn mắt: "Bức tr này là ai họa, thế nhưng thể l giả đ.á.n.h tráo?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-422.html.]
Bát c chúa: "Quá lợi hại ! Còn con bướm bay tới!"
Lương T.ử Vận: " những con bướm đó biết nơi này vẽ hoa Mẫu Đơn?"
Bát c chúa: "Đúng vậy!"
Ôn Noãn: "Chút tài mọn thôi!"
Ôn Noãn l kính viễn vọng Tây Dương ra bút d của vẽ, chữ viết chút quen mắt, quả nhiên là Ôn Ngọc họa.
Nhưng mà kỹ năng hoạ của Ôn Ngọc tiến bộ nhiều, xem ra một năm nay đã luyện tập nhiều.
Hai tỷ đại phòng này ở phương diện học tập trước nay đều chịu bỏ nhiều c sức.
Cuối cùng bức họa này được bán ra với giá cao hai vạn lượng!
Nha hoàn Ôn Ngọc cao hứng nói: "Chúc mừng tiểu thư, những tác phẩm do đại sư hoạ cũng giá kh khác như này là m! quá lợi hại!"
Trên mặt Ôn Ngọc tràn ngập vê tươi cười đắc ý, muốn ngăn cũng kh ngăn được.
Hôm nay nàng ta muốn khiến cho An Thân Vương cùng Ninh Vương chú ý.
Ôn Uyển nói cho nàng ta biết An Thân Vương cùng Ninh Vương đều yêu thích tr như si, nếu mà thể được đến hai ưu ái, về sau nàng ta sẽ kh cần sầu.
Giờ phút này Đại hoàng t.ử cùng Đại hoàng t.ử tôn đang ở cùng Ninh Vương và An Thân Vương ở nhã gian số ba.
An Thân Vương đã tuổi tác hơn bảy mươi tuổi, đôi mắt kh tốt.
Ông th bức họa kia lại đưa tới con bướm liền ca ngợi nói: "Vị đại sư nào thể l giả đ.á.n.h tráo thế?!"
Từ xưa đến nay, thể hoạ hoa Mẫu Đan đến sinh động như thật kh ít, nhưng thể đưa tới con bướm thì thật sự chưa từng được ghi lại.
Đây là đến con bướm cũng bị lừa gạt, thể th được trình độ này thật!
An Thân Vương chính là họa si, đặc biệt yêu thích tr.
Vì tuổi già nên đã ít ra cửa, đến cung yến cũng kh tham gia, nhưng mà mỗi lần đại hình thi họa bán đấu giá, đều sẽ đến.
Mà An Thân Vương thích nhất chính là vẽ hoa, tự xưng ở trong giới thi họa, là thái sơn bắc đẩu trong lĩnh vực vẽ hoa!
Nhưng mà cả đời này cũng kh thể họa ra bức hoạ thể đưa con bướm tới.
Đại hoàng t.ử nghe xong thì ở bên cạnh ca ngợi nói: "Đúng vậy, thể vẽ ra hoa Mẫu Đan thể l giả đ.á.n.h tráo, đưa con bướm tới, thật là lần đầu tiên ta th."
An Thân Vương gật đầu, ta cảm th hứng thú với hoạ sư này, muốn một chút rốt cuộc là ai siêu việt như vậy: "Ngọc Nhan ? Nghe như là tên của nữ tử."
Đại hoàng t.ử cùng đại hoàng tôn thoáng nhau qua nhau, An Thân Vương cảm th hứng thú.
Chờ càng ngày càng hứng thú với cái tên hoạ sư Ngọc Nhan này, lại tạo ra cơ hội để cho bọn họ gặp gỡ, lừa l di chiếu về tay hủy diệt.
Kế tiếp lại là đấu giá tr chữ do Hoàng Thượng l ra.
Lần này là tr chữ của Thái Tổ hoàng đế ở tiền triều, tr chữ của hoàng đế khai quốc tiền triều, giá trị cất chứa to lớn, vậy thì kh cần nói!
Nhưng thứ này quốc khố cũng kh ít, đều là của tiền triều lưu lại.
Thái Tổ hoàng đế của Nạp Lan quốc cũng kh hề sai tiêu hủy, nhiều đồ vật đều lưu trữ lại.
Đúng vậy, đương kim hoàng thượng cảm th, lưu trữ cũng vô dụng, l ra bán, đổi chút bạc cứu tế bá tánh càng tốt!
Dù ai bỏ ra giá cao l trở về, cũng sẽ làm thành truyền gia chi bảo mà giữ lại, giữ lại ở trong nhà ai mà kh là giữ lại chứ?
Bản vẽ đẹp của Đế vương, giá trị kh thể nào đ.á.n.h giá, cũng là đồ cổ!
Cuối cùng dùng mười lăm vạn lượng bán đấu giá ra ngoài!
Hoàng Thượng nghĩ thầm: bạc để cứu chữa nạn hạn hán ở huyện Lương Sơn !
Tuy rằng còn chưa đủ, nhưng ít nhất giảm bớt gánh nặng cho .
Hoạt động tiếp theo của hội bán đấu giá đều theo trình tự là một bức tr chữ của d gia, một bức tr chữ của họa sư mới nổi.
Trong đó tác phẩm mới của Từ lão được giá cao mười vạn lượng, thể so với tr chữ cổ!
Sau đó cuối cùng đến lượt tr do Ôn Noãn vẽ.
Phòng đấu giá l ra ba bức hoạ của Ôn Noãn để bán đấu giá.
Tổng quản Phòng đấu giá đ.á.n.h giá, làm như vậy sẽ bán ra được giá cao hơn!
Ba tấm tr của Ôn Noãn vừa ra.
Toàn bộ phòng đấu giá đều nổ tung!
Mỗi một bức đều làm vừa th đã chấn động nhân tâm!
Đặc biệt là bức đầu tiên, mô tả cảnh mặt trời mọc trên đỉnh Hàng Thiên!
Sắc thái kia được vận dụng một cách liều lĩnh, khiến cho lòng cảm th mênh m!
Nơi xa là núi non liên miên phập phồng, một vòng mặt trời mới mọc mọc lên ở phương đ, ánh sáng chiếu rọi vạn vật!
Đẹp đến chấn động lòng !
Chưa có bình luận nào cho chương này.