Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 425:

Chương trước Chương sau

Cuối cùng ba bức tr đã được một gã phú thương dùng bốn mươi vạn lượng đoạt l!

Đối với một họa sĩ kh tiếng tăm gì mà nói gì cái giá này đã là cực kỳ cao !

Nói chung những bức tr giá cao trên mười vạn đều là những loại đồ cổ mới giá như thế này.

Nhưng mà ba bức tr này vẫn thể tăng giá trị nhiều hơn nữa.

Bát c chúa nhịn kh được ôm l cánh tay của Ôn Noãn: "Ôn Noãn, cô quá lợi hại! Phụ hoàng của l ra ba bức tr của tiền triều cũng kh bằng bức tr của cô!"

Ôn Noãn cười: "Đi thôi! Mời mọi ăn bữa tiệc lớn!"

"Được! muốn ăn tôm hùm của Đào Nhiên cư!"

Ba bức tr này của Ôn Noãn đã là màn kết thúc, hội đấu giá cũng đã xong, mọi đều rời .

Toàn bộ mọi còn đang bàn tán về ba bức tr vừa .

Cũng quên luôn cả bức tr hoa mẫu đơn thể thu hút con bướm của Ôn Ngọc.

An Thân vương cùng Ninh vương cũng rời trước, Đại hoàng t.ử cùng Đại hoàng tôn cũng theo với bọn họ.

An Thân vương rời khỏi phòng đấu giá, xe ngựa cũng đã đứng ở bên ngoài: "Đi đến Cẩn vương phủ, ta muốn hỏi xem Vô D là ai!"

Ôn Ngọc ở phía sau bọn họ, nghe xong lời này thì trong lòng cũng căng thẳng.

Quả nhiên, ba bức tr của Vô D này đã thu hút sự chú ý của An Thân vương!

An Thân vương vội vàng lên xe ngựa rời .

Đại Hoàng tôn bên cạnh Ôn Ngọc: "Đừng lo, Vô D kia lẽ là Cẩn vương thúc, đến lúc đó ta sẽ đề nghị An Thân vương mở một cuộc thi đấu vẽ tr, cô nắm chắc cơ hội khiến cho chú ý là được!"

An Thân vương một bí mật ẩn giấu kỹ, chính là An Thân vương chứng dễ quên, chứng dễ quên này sẽ quên ở bên cạnh , hoặc sẽ nhận nhầm một thành một khác khi còn nhỏ!

An Thân vương cũng biết đặc ểm này của , cho nên từ chối hết những xã giao.

Cho nên chỉ cần Ôn Ngọc thể trở thành đồ đệ của An Thân vương, cơ hội tiếp xúc với An Thân vương nhiều hơn, như vậy thể nhân lúc phát bệnh mà lừa gạt nói ra di chiếu.

Ôn Ngọc nghe xong liền gật đầu.

Bát c chúa kh muốn chạm mặt với cha , cho nên nàng đã chậm hơn.

Khi mọi đã rời khỏi sân đấu giá, vừa lúc Ôn Noãn th bóng dáng của Ôn Linh đang lên xe ngựa của Ngũ c chúa.

Ôn Noãn hơi nhíu mày.

Bát c chúa th nàng nhíu mày đã hỏi: " vậy?"

Ôn Noãn l lại tinh thần nói: "Kh gì! Chúng ta đến Đào Nhiên Cư !"

Ôn Noãn nói xong liếc mắt Lôi Đình một cái.

Lôi Đình liền gật đầu rời .

Trong xe ngựa.

Trịnh Dương nói với phu xe: "Đi đến Bảo Hoa Các."

Ôn Linh lắc đầu: "Thế tử, kh cần đến đó, về phủ. đã hơi lâu , thẩm thẩm của sẽ lo lắng lắm."

Nàng ra ngoài cũng đã khá lâu.

Trịnh Dương nghe xong cũng kh kiên nhẫn: "Được , để đưa cô về phủ, đúng , ngày mai phủ C chúa yến hội quyên tiền, đến lúc đó m tỷ các cô cùng nhau tham gia !"

"Yến hội quyên tiền?"

"Gần đây phía Nam lũ lụt, phía Bắc thì nạn hạn hán, phía Đ thì nạn dịch, mẫu thân của muốn triệu tập những nhà quen biết ở kinh thành đến để quyên góp chút bạc, trợ giúp cho dân chúng đang chịu khổ. Mỗi phủ đều đã được phát thiệp mời, cô nhất định đến nhé! ở trong phủ chờ cô."

Trịnh Dương lôi kéo tay Ôn Linh.

Mặt của Ôn Linh đỏ lên, rút tay về: " đã biết!"

Trịnh Dương đưa Ôn Linh đến Thế Xương hầu phủ, đợi Ôn Linh bước xuống liền rời .

-

Sau khi Ôn Noãn cùng Bát c chúa ăn cơm ở Đào Nhiên cư xong mới trở về phủ.

Ôn Noãn vừa về phủ thì đã lập tức gọi Lôi Đình đến.

"Trong xe ngựa Ôn Linh cô nương?"

"Dạ bẩm Quận chúa, đúng vậy ạ".

"Bọn họ đã nơi nào?"

"Dạ, kh nơi nào khác, Trịnh Dương trực tiếp đưa Ôn Linh cô nương về phủ."

Ôn Noãn nghe xong lời này cũng gật đầu: "Ta đã biết, ngươi lui !"

Lôi Đình kh hề nhúc nhích, vẻ mặt của hơi do dự.

Ôn Đình về phía : "Ngươi gì muốn nói thì cứ nói !"

Sau khi Lôi Đình rời , Ôn Noãn ngồi ở trong sân chút đăm chiêu.

Nắng tháng tư chiếu lên trên Ôn Noãn.

Các giá đỡ tràn ngập hương thơm của hoa tường vi.

Từng bụi từng bụi, rực rỡ như màu mây, tr nhau khoe sắc

Nhưng nó kh thể sánh bằng dáng vẻ xinh đẹp của thiếu nữ đang chăm chú suy nghĩ dưới ánh nắng.

Gió thổi nhẹ qua, hoa tường vi đều cúi đầu như biết xấu hổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-425.html.]

Nạp Lan Cẩn Niên vừa trèo tường qua đây đã th một cảnh tượng đẹp như tr này.

vô thức bước thật nhẹ.

Nạp Lan Cẩn Niên đến phía sau của Ôn Noãn, làm ra động tác ngây thơ mà chính cũng kh tin, vươn hai tay ra che mắt của nàng: "Cướp sắc!"

"..."

Ôn Noãn kéo tay xuống: "Đừng đùa".

này là trẻ con ?

"Ai đùa ai!" thật sự muốn vậy mà! Còn thật sự nghĩ muốn trộm ngọc thâu hương!

Dáng vẻ này của nàng, thật sự khiến cho ta nhịn kh được mà muốn hôn một cái.

Nạp Lan Cẩn Niên nh chóng hôn lên má của Ôn Noãn một cái: "Đang nhớ ta ?"

Cho nên mới thể trầm tư như vậy!

"Ta đang nghĩ đến Trịnh Dương."

"..."

Trịnh Dương gì tốt mà nghĩ đến?

Ánh mắt Nạp Lan Cẩn Niên lạnh lùng: "Như thế nào, lại luẩn quẩn trong lòng?"

Thế mà lại dám trêu chọc nha đầu này, còn làm nha đầu này nghĩ đến ?

Nếu ta vẫn luẩn quẩn trong lòng thì kh ngại tiễn ta lên đường!

"Kh , chỉ là do hôm nay th , sau đó Lôi Đình đã nói cho ta một số việc, ta đang nghĩ xem ngày hội quyên tiền kia nên làm thế nào để tìm được giúp . Đúng , quen thuộc phủ C chúa kh?"

"Kh rõ, ta chưa từng vào đó, chuyện gì ?"

Ôn Noãn đem chuyện Lôi Đình vừa nói cho nàng nghe nói ra một lần.

"Vậy yến hội đó tổ chức khi nào?" Nạp Lan Cẩn Niên hỏi.

Đến lúc đó cùng nàng là được!

Vừa lúc cũng đang âm thầm ều tra bọn họ, những này l d nghĩa chống dịch để phát động quyên góp bạc của dân trong kinh thành, nhưng cuối cùng kh biết sẽ vào túi tiền của ai!

"Ngày mai."

"Vậy ngày mai ta cùng ."

"Kh cần, trên thiệp mời đã ghi là mời tất cả gia quyến nữ đến, ta, mẹ ta và đại tỷ đều ."

Nạp Lan Cẩn Niên kh nói gì thêm.

ngày mai vẫn sẽ tới đó,

Kh yên tâm chút nào.

Thời gian tốt đẹp như vậy, Nạp Lan Cẩn Niên cũng kh muốn nói về chuyện ều tra Trịnh Dương.

Trở lại kinh thành thì sẽ kh thể bên nàng mỗi ngày được, còn kh bằng khoảng thời gian đường vừa .

Thời khắc làm bạn, ngẩng đầu là thể th nàng.

Sau khi trở lại kinh thành, nàng bận, lại càng bận!

Nạp Lan Cẩn Niên ngồi xuống bên cạnh Ôn Noãn, hai chút gần gũi.

Hơi thở hòa quyện với nhau.

"Hôm nay bán đấu giá tr vẽ ?"

Nơi bị hôn chút nóng lên, Ôn Noãn vẫn kh th quen thuộc với sự thân thiết bất ngờ của : "Ừm, biết được?"

"An Thân vương thúc cùng Ninh hoàng đến tìm ta, họ nghĩ ba bức tr kia là do ta vẽ ra. An Thân vương thúc muốn gặp , chỉ ều ta kh nói cho biết bức tr đó là do vẽ."

cũng hỏi qua ý kiến của nàng.

"An thân vương?"

Nạp Lan Cẩn Niên nói về chuyện của An Thân vương cho Ôn Noãn.

Nói yêu thích tr đến si mê, còn nói đến tính tình dễ quên của .

đôi khi còn nhầm thành tiên hoàng!

"... Cả đời này thật lòng muốn bảo vệ ta kh nhiều lắm, An Thân vương thúc là một trong số đó."

Ôn Noãn gật đầu: " bị mất trí nhớ kh?

"Mất trí nhớ?

Ôn Noãn vội giải thích đơn giản cho biết một chút.

" thể chữa được kh?"

"Để ta thử xem."

"Đến lúc đó sẽ hẹn trước, khi nào thì thời gian?"

"Bất cứ lúc nào."

Dưới ánh nắng hai ngồi lặng lẳng bên nhau dưới giàn hoa tường vi, hai còn vô cùng thân mật dựa vào nhau, nói hết chuyện này đến chuyện khác.

Gió nhẹ thổi qua, tình ý tràn đầy.

Thật ra, bầu bạn dựa sát vào nhau thế này mới là sự lãng mạn chân thành nhất.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...