Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 438:

Chương trước Chương sau

Nhà Ôn Noãn tới phủ Xương bình bá chơi, sau khi hai nhà chào hỏi nhau như thường lệ, sau đó phu nhân Xương Bình bá liền bảo Đàm Thi Uyển dẫn tỷ Ôn Noãn dạo qu phủ.

Đàm Thi Uyển đứng lên: "Vài vị Ôn cô nương, thôi! Trong phủ nuôi m con khổng tước, khổng tước x dương và khổng tước x lục, trong đó còn một con khổng tước trắng, lúc xòe đuôi cực kỳ đẹp, ta mang mọi xem".

Ôn Hinh kinh ngạc: "Thế nhưng còn khổng tước màu trắng? Đẹp kh?"

Đàm Thi Uyển thoáng qua Lâm Đình Hiên: "Đúng vậy, nghe nói là độc nhất vô nhị trong thiên hạ này. Chỉ một con như vậy thôi! L chim trắng tinh như tuyết, ểm giống thiên nga, lúc xòe đuôi đẹp tới kinh tâm động phách!"

Con khổng tước kia chính là do Lâm Đình Hiên tặng cho nàng ta!

Ôn Noãn nghe xong liền nói: "Chắc là loại khổng tước x dương biến dị".

Biến dị? Đây là giống loài biến dị mà Tam tỷ nói ? Ôn Nhiên nghe xong liền th hứng thú: "Chúng ta xem ! Ta chưa từng th khổng tước màu trắng".

Phu nhân Xương Bình bá cười: "Tiểu cô nương đều thích những con vật nhỏ này, vậy các ngươi xem !"

Đàm Thi Uyển lôi kéo của là Đàm Ảnh Nguyệt hôm nay cũng tới phủ Xương bình bá chơi: "Ảnh Nguyệt, cũng cùng !"

Vì thế m vị cô nương liền cùng xem khổng tước.

Ôn Nhiên vẫn trẻ con, lần đầu tiên th khổng tước xòe đuôi, thậm chí là lần đầu tiên th khổng tước nên là vui, nàng hưng phấn lên trước, muốn cho rõ ràng.

"Khổng tước màu trắng thật là xinh đẹp a! L chim này giống như m trắng trên bầu trời vậy!"

Ôn Hinh và Ôn Nhu đều lên trước, Đàm Thi Uyển cười lui ra phía sau vài bước để các nàng xem.

Đàm Ảnh Nguyệt đứng ở phía sau Đàm Thi Uyển, bởi vì Đàm Thi Uyển lui về phía sau nên nàn cũng lui về phía sau theo.

Bởi vậy, liền đứng chung một chỗ với kh bước lên là Ôn Noãn.

Ôn Noãn cảm giác Đàm Ảnh Nguyệt nhích lại gần, tay nh chóng nhét một tờ gi vào trong tay .

Ôn Noãn dường như kh việc gì mà nắm chặt tay, nàng một cái.

Nàng vội cúi đầu, ngập ngừng nói: "Tuệ An quận chúa, thật xin lỗi, kh cẩn thận đụng vào cô".

Ôn Noãn mỉm cười: "Kh việc gì".

Đàm Ảnh Nguyệt quay đầu lại thoáng qua, liền kh thèm để ý.

Sau khi xem khổng tước ở sau núi xong, mọi lại quay về theo đường cũ.

Ôn Noãn ở phía trước, nàng nh chóng trộm mở tờ gi ra thoáng qua, sau đó liền nhét tờ gi trở lại túi tay áo.

Phòng cho khách ?

ý gì?

Ôn Noãn chút trầm tư.

Sau đó nàng liền nghĩ tới phim truyền hình và tiểu thuyết trạch đấu, cung đấu ở kiếp trước.

Lúc này Đàm Thi Uyển lên m bước nói: "Tuệ An quận chúa, vài vị Ôn cô nương, cũng sắp tới thời gian dùng bữa , chúng ta một vòng qu đường nhỏ này, xem cảnh sắc ở hoa viên, sau đó vừa lúc trở lại chính viện ăn cơm! Ôn Hinh cô nương cũng thể làm quen với hoàn cảnh ở Xương Bình bá phủ trước".

Ôn Noãn gật đầu: "Được!"

Nàng muốn xem hồ lô của nàng ta rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì?

nh đoàn liền vòng qua một cái núi giả!

Lúc này một con vật màu đen chạy ra từ núi giả, vọt qua bên chân Ôn Hinh, làm bẩn làn váy của Ôn Hinh!

Trong kh khí còn lưu lại mùi mực.

Ôn Hinh: "..."

Lúc này một nha hoàn chạy tới: "Trân châu! Trân châu!..."

Nha hoàn th m bọn họ thì sắc mặt trắng nhợt: "Thiếu nãi nãi!"

Đàm Thi Uyển xụ mặt nói: " lại thế này? Trân châu lại làm rơi nghiên mực của thiếu gia ? Ngươi xem, làm cả khách đều dính mực này!"

"Thiếu phu nhân tha mạng! Các vị tiểu thư, thật xin lỗi!"

Ôn Hinh vẫy tay: "Kh ".

"Còn kh mau bắt trân châu! Va chạm tới quý nhân, cẩn thận da của ngươi đó!" Đàm Thi Uyển tức giận nói!

"Vâng!" Nha hoàn vội chạy !

Đàm Thi Uyển nói với Ôn Hinh: "Thật xin lỗi, con mèo kia thích chơi nghiên mực, làm bẩn quần áo của Ôn Hinh cô nương! Để ta bồi thường cho cô một bộ quần áo khác nhé!"

"Kh cần, ta mang quần áo tới. Cô lùn hơn một cái đầu, quần áo của cô ta mặc kh vừa!"

Đàm Thi Uyển: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-438.html.]

Đàm Thi Uyển chịu đựng xúc động muốn trợn trắng mắt nói với nha hoàn bên cạnh: "Mang Ôn Hinh cô nương tới phòng cho khách để thay quần áo !"

Nha hoàn lập tức đồng ý: "Vâng!"

Phòng cho khách?

Ôn Noãn nghe xong liền liếc Đàm Thi Uyển một cái, sau đó nói với Ôn Hinh: "Vậy nhị tỷ thay một bộ quần áo khác trước !"

Ôn Noãn nói xong lại nói với T.ử Uyển: "Ngươi mau ra xe ngựa l một bộ quần áo khác cho nhị tỷ thay ".

Ôn Noãn nhân lúc Đàm Thi Uyển kh chú ý, nhét tờ gi vào trong tay T.ử Uyển.

"Vâng!" T.ử Uyển kh tỏ ra chút khác thường nào.

Sau khi Ôn Hinh theo nha hoàn rời .

Đàm Thi Uyển nói với m Ôn Noãn: "Tuệ An quận chúa, vài vị Ôn cô nương, chúng ta về chính viện trước ! Tí nữa nha hoàn sẽ đưa Ôn nhị cô nương về chính viện!"

"Được!" Ôn Noãn gật đầu.

M tiếp tục về phía trước.

Lúc ngang qua hồ, một cái bình nhỏ rơi từ trong cổ tay áo của Ôn Noãn xuống tay nàng, nàng bất động th sắc dùng ngón cái mở nút bình ra, sau đó tay tùy ý lắc lư một chút.

Một ít bột phấn liền rơi vào làn váy của Đàm Thi Uyển.

Ôn Noãn và Ôn Nhiên sóng vai cùng một chỗ.

Nàng duỗi tay chạm một cái bình ngọc bên h Ôn Nhiên.

Một con rắn đen hồng rơi ra từ bình ngọc đó.

Ôn Nhiên Ôn Noãn một cái.

Ôn Noãn chớp mắt với nàng, sau đó lại liếc mắt Đàm Thi Uyển một cái.

Mắt Ôn Nhiên lập tức sáng lên.

Hai tỷ nhau cười.

Đàm Ảnh Nguyệt vẫn luôn ở bên cạnh Đàm Thi Uyển, nàng là đầu tiên th con rắn nhỏ bò qua chân , sợ tới mức sắc mặt biến đổi, trực tiếp lui về phía sau vài bước: "Rắn! rắn!"

Đàm Thi Uyển cúi đầu thoáng qua, một con rắn màu đỏ phun lưỡi đang muốn bò lên trên giày thêu của nàng ta!

"A!" Đàm Thi Uyển sợ tới mức nhảy dựng lên, hoa dung thất sắc!

"Rắn! Rắn!" Nàng ta vừa nhảy vừa kêu.

M tỷ Ôn Noãn đều sợ tới mức liên tục lui về phía sau.

Con rắn kia vẫn luôn đuổi theo Đàm Thi Uyển.

" tới! rắn! rắn!" Đàm Ảnh Nguyệt ở bên cạnh nàng ta gấp đến độ xoay qu, bày ra bộ dáng muốn tới lại kh dám.

nh Đàm Thi Uyển đã bị con rắn nhỏ kia đuổi đến hoảng sợ kh đường, trượt chân rơi xuống hồ.

Ôn Noãn vội la lớn: "Trời ơi! Đàm phu nhân rơi xuống nước !"

M tỷ vội tiến lên cứu .

Ôn Nhiên nhân cơ hội bắt con rắn kia lại nhét vào trong bình ngọc.

Do ở bên hồ nước n nên kh hề nguy hiểm tính mạng, lúc Đàm Thi Uyển được kéo lên thì chân vẫn còn mềm.

Ôn Noãn chỉ vào Đàm Thi Uyển nói: "Đàm phu nhân, ngươi vẫn nên đổi bộ quần áo này trước !"

Đàm Thi Uyển th một gia nh từ xa tới, nàng ta kh rảnh lo cái gì nữa, nếu như bị những gia nh kia th bộ dáng ướt đẫm của nàng ta thì coi như trong sạch của nàng ta đều bị hủy hoại!

"Ảnh Nguyệt, ngươi đưa vài vị Ôn cô nương tới tiền viện! Ta về trong viện đổi một bộ quần áo trước!"

Đàm Thi Uyển nói xong lời này liền vội vàng rời !

Thật sự lo lắng sẽ bị khác th!

Đàm Ảnh Nguyệt vội lên tiếng: "Vâng!"

Đợi Đàm Thi Uyển rời thì Đàm Ảnh Nguyệt mới nói với m Ôn Noãn: "Tuệ An quận chúa, vài vị Ôn cô nương, để dẫn các cô tới chính viện!"

Lúc này bốn phía đã kh còn hạ nhân, chỉ còn lại m bọn họ, Ôn Noãn mới nói: "Vừa đa tạ Đàm cô nương mở miệng nhắc nhở."

Đàm Ảnh Nguyệt vẫn tỏ ra bộ dáng ngoan ngoãn nghe lời, th âm tuy nhỏ nhưng giọng ệu lại bình thường.

Nàng bày ra bộ dáng này cũng là vì lo sẽ th thôi!!

"Tuệ An quận chúa kh cần cảm ơn, đây là ều đương nhiên! chỉ trả lại ân tình thôi. Vừa con mèo của Đàm Thi Uyển cố ý làm bẩn quần áo của Ôn Hinh cô nương, sau đó nha hoàn kia sẽ mang nàng tới phòng cho khách gần nhất để thay quần áo.

Trong phòng cho khách còn cả Hà Vĩ Quang, biểu đệ của biểu ca Lâm Kính Hiên, nếu Ôn Hinh cô nương thay quần áo ở phòng cho khách kia thì sẽ bị Hà Vĩ Quang th, sau đó trong sạch của nàng sẽ bị huỷ hoại!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...