Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 449:
Hôm nay vừa mới th Cẩn vương đến ti chế phòng của nội vụ phủ nói cái gì mà làm hai mươi bộ trang phục nam nữ mùa hè giống nhau, ba mươi bộ trang phục mùa thu cho nam và nữ cũng giống nhau, mà ba mươi bộ trang phục mùa hè cho nam và nữ giống nhau còn làm thêm nhẫn, túi tiền, khăn tay vân vân!
Bình thường dân chúng một năm mới may hai bộ đồ mới, Cẩn vương thì ba tháng đã may m chục bộ, quần áo mỗi ngày đều kh giống nhau!
Như vậy quả thật phung phí!
Nếu may ít lại m bộ quần áo, thì số bạc đó đã thể quyên góp thành mười vạn tám ngàn lượng !
Lâm Ngự sử lập tức ra: "Thực ấp của Giang Hoài phủ mà mỗi năm Cẩn vương thu được cũng kh ít nhỉ? Thuế cũng là thu của dân và dùng cho dân! Vậy mà chỉ quyên góp một vạn lượng như vậy chẳng là quá ít ?! Cả triều văn võ bá quan cũng kh ít quyên góp hơn một vạn lượng, còn Cẩn vương chỉ quyên góp một vạn lượng đã quá keo kiệt kh?"
Hoàng thượng lắc đầu: "Lâm Ngự sử chỉ biết một mà kh biết hai. Những gì Cẩn vương làm cho triều đình cũng kh ít! ..."
Hoàng thượng nói đến đây cũng kh nói gì thêm nữa, bởi vì th bả vai của Nạp Lan Cẩn Niên đã một ít m.á.u nhuộm đỏ áo bào màu vàng nhạt!
Hơn nữa vết m.á.u kia còn đang kh ngừng lan rộng!
Hoàng thượng đứng dậy: "Thập Thất hoàng đệ, đệ bị thương ? Thái y! Mau truyền thái y! Bãi triều! việc gì ngày mai lại bàn tiếp!"
Lâm Ngự sử: "..."
Ông vẫn chưa buộc tội xong mà! Cẩn vương giàu như vậy, cũng nên bỏ ra một trăm m chục vạn lượng để giúp nạn thiên tai mới đúng!
Cả triều văn võ bá quan: "..."
-
Hoàng thượng đích thân đỡ Nạp Lan Cẩn Niên trở về T.ử Thần cung, hơn nữa còn cho thái y của cả Thái Y viện đến giúp ều trị.
Giờ phút này thái y viện đang băng bó vết thương cho Nạp Lan Cẩn Niên.
Hoàng thượng vết thương trên vai của Nạp Lan Cẩn Niên, thế mà xuyên qua cả bả vai, trong lòng lửa giận ngập trời, rốt cuộc thì do ai làm!
Quả thật là to gan lớn mật!
Ông nhất định tru di cửu tộc nhà !
Chờ sau khi thái y băng bó vết thương xong cho Nạp Lan Cẩn Niên.
Hoàng thượng mới hỏi: "Ái kh, vết thương của Cẩn vương thế nào?"
"Hoàng thượng yên tâm, vết thương kh tính là quá nặng, hơn nữa còn dấu hiệu khép lại, hiện tại chẳng qua là do đụng trúng miệng vết thương khiến cho miệng vết thương bị nứt ra nên mới dẫn đến chảy máu. Nếu miệng vết thương kh chuyển biến xấu, thì cũng kh cần lo lắng! Nhưng bởi vì xương sườn bị gãy nên kh nên cử động nhiều mà cần tĩnh dưỡng.
Ngoài ra hiện tại thời tiết càng ngày càng nóng, nên hạn chế lại tránh cho đổ mồ hôi nhiều, khiến cho miệng vết thương chuyển biến xấu, cũng kh thể dính nước, dính nước miệng vết thương sẽ đóng lại chậm hơn, cũng dễ sinh ra mủ, chuyển biến xấu."
Hoàng thượng nghe xong lời này thì bất mãn về phía Nạp Lan Cẩn Niên: "Xương của đệ bị gãy mà hôm nay còn kh chịu ở phủ dưỡng thương mà chạy đến đây lâm triều làm gì! Ngày thường cũng kh th đệ chịu khó như vậy! Mười ngày thì hết chín ngày là kh lên triều !"
Miệng vết thương này sẽ kh do lúc hành lễ nên mới nứt ra chứ?
Nạp Lan Cẩn Niên thản nhiên nói: "Khoảng cách thần đệ lâm triều lần trước đã được mười ngày, hôm nay đúng lúc là ngày thứ mười."
Hoàng thượng: "..."
"Dù cũng xuất hiện một chút, để hoàng biết thần đệ chưa c.h.ế.t!"
Hoàng thượng suýt chút nữa bị lời nói của Nạp Lan Cẩn Niên làm cho nghẹn c.h.ế.t!
Thái y viện th vậy muốn cười cũng kh dám cười, chỉ thể vội cáo lui: "Hoàng thượng, vi thần xin lui để bốc t.h.u.ố.c cho Cẩn vương."
Hoàng thượng vẫy tay: "Được, các ngươi lui ra hết ! Đúng , gần đây Cẩn vương hay phát cáu, trong t.h.u.ố.c nhớ bỏ thêm chút hoàng liên vào!"
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
"Dạ!" Thái y viện vội cúi đầu nh chóng lui xuống, suýt chút nữa đã kh nhịn được mà bật cười!
Thân thể của Cẩn vương từ nhỏ đã tốt, nhưng mà dù tốt thế nào cũng lúc đổ bệnh, bị thương, trúng độc, những khi cần uống t.h.u.ố.c thì Cẩn vương đều sợ đắng!
Tuy kh nói, hơn nữa mỗi lần đều uống hết, nhưng mà Hoàng thượng cùng với thái y đã từ nhỏ đến lớn, đều biết rõ ều đó!
Đợi sau khi các thái y đã rời khỏi đây, Hoàng Thượng mới hỏi: "Ai làm?"
Nạp Lan Cẩn Niên lạnh nhạt nói: "Kh biết, hôm qua trên đường quay về thành gặp thích khách tập kích mưa tên ở một cái miếu cũ."
"Hôm qua đệ ra khỏi thành làm gì?"
"Quận chúa Tuệ An nói thứ long bao mùa này ngon, vừa hay thần đệ đang rảnh, tâm huyết dâng trào, bỗng dưng nảy lòng tham liền chở đến núi Sở Hùng hái thứ long bao, ai biết vừa đến chân núi đã bị theo dõi, lúc quay về thậm chí còn gặp thích khách."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-449.html.]
Hoàng Thượng sờ sờ râu, bỗng dưng nảy lòng tham hái rau dại, lại bị theo dõi, lúc về còn gặp thích khách?
Vì hái rau dại mà lại bị theo dõi?
Trừ phi ngọn núi kia bí mật gì đó kh thể để cho ai biết.
Tâm tư Hoàng Thượng xoay chuyển liên hồi, về phía Nạp Lan Cẩn Niên: "Đừng nói cho Thái Hậu biết chuyện đệ bị thương, miễn cho bà lo lắng. Từ ngày hôm nay trở đệ ở lại T.ử Thần Cung dưỡng thương, vết thương lành thì về phủ."
"Kh!" Nạp Lan Cẩn Niên từ chối kh cần suy nghĩ.
"Gãy xương tới nơi , ngươi còn muốn chạy đâu?!" Hoàng Thượng tức giận tới mức thổi râu trừng mắt.
Thật sự muốn đ.á.n.h gãy chân !
"Về phủ! Ở trong cung toàn cơm heo, ta ăn kh vô, long sàng của ta cũng nằm kh quen. Ăn kh vô, ngủ kh ngon, tất nhiên vết thương trên khó lành lại được, hơn nữa hoàng còn bảo ta uống hoàng liên, thần đệ kh chịu nổi!"
Hoàng Thượng: "..."
Cái gì mà trong cung toàn cơm heo!
Ngày nào cũng ăn đ!
đang nói là heo ?
"Cút!"
Cuối cùng Hoàng Thượng cũng chẳng làm gì được Nạp Lan Cẩn Niên, cũng kh chịu nổi cái miệng tức c.h.ế.t kh đền mạng của !
Miệng quá độc, nên uống nhiều hoàng liên một chút để th nhiệt giải độc!
Hoàng Thượng bảo tiễn ra cung, miễn cho một tháng lâm triều, tuy rằng một tháng cũng chẳng vào triều sớm được m ngày!
Nhưng bản thân miễn, so với việc trốn, cảm giác kh giống nhau! Hoàng Thượng nghĩ thầm.
-
Chạng vạng, trong tiểu viện nào đó ở kinh thành.
Một vị ma ma đứng bên cạnh Ôn Uyển lạnh mặt nói: "Ôn cô nương, trời sắp tối , nên về phủ thôi!"
Vị ma ma này chính là bên cạnh Hoàng Hậu, bây giờ vẫn xưng hô nàng ta là Ôn cô nương, thật ra là ngầm cho th Hoàng Hậu kh thừa nhận nàng ta là của đại hoàng tôn.
Đúng thế!
Thị của hoàng tôn kh phẩm giai, nàng ta chẳng qua chỉ là , ở trong phủ của Đại hoàng tử, nếu kh đang mang dòng m.á.u của đại hoàng tôn trong , địa vị thậm chí còn chẳng bằng th phòng mà Hoàng Hậu ban thưởng cho đại hoàng tôn!
Những th phòng đó, vài là thứ nữ nhà quan, cũng vài là con gái các quan viên cấp thấp!
Nàng ta cũng kh dám lỗ mãng trước mặt những th phòng đó, sợ đắc tội với ta!
Đâu đâu cũng sắc mặt của khác, kh biết cuộc sống khom lưng cúi đầu này đến khi nào mới kết thúc?
Ôn Uyển ngồi trên ghế bành sắc mặt khó coi.
Nàng ta đến đây từ sáng, chờ mãi đến tận bây giờ, mặt trời đã xuống núi, Ôn Noãn vẫn chưa xuất hiện.
"Cha, kh cha nói nàng ta sẽ đến ?" Ôn Uyển bất mãn nói.
Kh hoàn thành chuyện đại hoàng t.ử phi đã c đạo, nàng ta quay về biết ăn nói thế nào đây?
Ôn Gia Phú: "Đúng thế, con ôn thần kia nói hôm nay rảnh thì sẽ đến!"
Ôn Noãn nhéo nhéo giữa mày: "Nói thế rõ ràng là muốn từ chối! rảnh thì sẽ đến, kh rảnh thì kh đến hay ?!"
Chu thị: "Con ôn thần kia tinh r thật, giỏi lừa dối khác!"
Ông Ôn bọn họ: "Uyển nhi, cháu tìm Noãn nhi việc gấp gì ?"
thế nào cũng giống việc cấp bách.
Ôn Uyển vô thức gật đầu: " chút việc cần chỉ ểm."
Ôn Uyển quyết định ngày mai sẽ tự một chuyến đến Thế Xương hầu phủ, cũng kh biết thể vào trong hay kh.
Đúng , hình như Ôn Linh cũng ở trong Thế Xương hầu phủ đúng kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.