Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 54:
Ôn Gia Thụy sắc mặt của Ôn Noãn tốt hơn Lạc nhi một chút, trái tim đang treo lơ lửng cũng được bu xuống.
Vương thị cũng kh yên tâm: "Lão tứ, con mời đại phu đến kiểm tra cho hai đứa nhỏ xem ."
Ôn Noãn vừa nghe đã vội nói: "Bà nội, kh cần đâu, cháu kh . Lần trước trong t.h.u.ố.c của c t.ử Phong cho cháu một lọ là t.h.u.ố.c giải cảm, t.h.u.ố.c giải cảm ba chúng ta mỗi đã uống một viên."
Nàng chính là đại phu, cần gì mời đại phu.
"Hai phu thê lão tam vẫn còn đang trong bếp đúng kh? Để tụi nó mau chóng về nhà ! Tránh cho Chu thị làm khó dễ tụi nó."
Chu thị là kh muốn th hai phu thê lão tam thân thiết với nhà bọn họ, nếu kh sẽ tìm cớ để giày vò cả hai phu thê.
Đều nói hổ dữ kh ăn thịt con, Vương thị vẫn kh hiểu vì Chu thị lại chán ghét Ôn Gia Tường như vậy.
Kh lẽ vì lúc bà ta sinh lão tam bị khó sinh ? phụ nữ nào con mà kh mạo hiểm đâu?
vài cho dù khó sinh, vẫn liều c.h.ế.t để sinh ra con .
Chu thị thì hoàn toàn khác, bà ta đổ lỗi việc khó sinh lên lão tam, chỉ cần Ôn kh ở nhà thì ngay cả sữa cũng kh cho lão tam uống một ngụm!
Đứa nhỏ từ lúc mới sinh ra đã khóc kh nổi.
Nếu kh khi đó bà cũng vừa lúc mang thai, kh bao nhiêu lâu cũng sắp s nên đã sớm sữa, vì vậy mới lén bế đứa nhỏ cho nó bú, nếu kh lẽ lão tam đã kh sống được đến tận bây giờ.
Bởi vậy thể th được, lòng dạ của Chu thị như sói! Đối với đứa con do chính sinh ra cũng thể tàn nhẫn như vậy!
Vương thị chợt nhớ đến sói lớn, cảm th dùng sói để so sánh Chu thị thì cũng kh đúng, vì lòng dạ ch.ó sói cũng kh độc ác đến như vậy!
Chó sói còn tính hơn!
Ôn Gia Thụy biết tình cảnh của Tam ca, nên đã nói: "Để con bảo Tam ca về nhà."
Lúc này, Điền thị đang ở trong phòng bếp nấu nước ấm và c gừng cho ba .
Ôn Gia Tường ở bên cạnh giúp đỡ bà , th dấu bàn tay trên mặt của vợ , đau lòng: "Mẹ lại đ.á.n.h nàng? Bà càng ngày càng quá đáng!"
Mỗi lần tâm tình kh tốt đều sẽ trút giận lên của vợ !
M năm nay bởi vì Điền thị kh sinh được con nên Chu thị mỗi ngày đều nghĩ cách để tra tấn Điền thị.
Điền thị lắc đầu: "Kh , mẹ muốn mau về nhà, nếu kh cả đời này cũng đừng trở về nữa."
Ôn Gia Tường tức giận nói: "Kh trở về!"
Ôn Gia Thụy lúc này tới: "Tam ca, tam tẩu mau trở về ! lẽ cha cũng đang tức giận, xem thử thế nào, chỗ này cứ để cho đệ là được."
Ôn Gia Tường nghĩ đến Ôn, cuối cùng cũng lo lắng: "Vậy trở về xem , việc gì đệ cứ gọi giúp, đừng khách sáo với tam ca."
Ôn Noãn đưa cho Ôn Gia Tường một lọ thuốc: "Tam bá, t.h.u.ố.c mỡ này giúp lưu th khí huyết, sau khi về nhà thì tam bá bôi cho Tam bá nương một chút là được."
Điền thị vừa bình t.h.u.ố.c tinh xảo như vậy, vội lắc đầu: "Kh cần đâu, mặt của tam bá nương ngày mai là tốt . Noãn nhi cứ giữ lại để dùng ".
Ôn Gia Tường cảm th đau lòng cho vợ của , nhưng biết bình t.h.u.ố.c mỡ này chắc c tốn nhiều tiền nên kh thể cầm l: "Hiện tại tam bá sẽ bôi cho tam thẩm của cháu ở đây, kh cần mang về, nếu mẹ ta mà th thì cũng sẽ l mất. Nếu ngày mai vẫn chưa tan vết bầm thì ta lại đưa tam thẩm của cháu đến đây thoa dược."
Ôn Noãn nhớ đến tính tình kia của Chu thị, thứ tốt như vậy tuyệt đối kh thể cho bà ta được lợi nên gật đầu: "Dạ, gì tam bá cứ đến đây."
Ôn Gia Tường cẩn thận thoa t.h.u.ố.c mỡ lên khuôn mặt sưng đỏ của Điền thị, xong hai vội vàng trở về.
Nhà cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-54.html.]
Chu thị giải thích với Ôn một phen về chuyện vì bà ta cùng Vương thị đến tận trong s đ.á.n.h nhau.
Nói xong bà ta còn lau nước mắt: "Lão tứ kh quan tâm đến tình nghĩa đệ, cố ý đem c thức món ăn của chúng ta bán cho tửu lâu là đối thủ một mất một còn của chúng ta, hại cho tửu lâu của lão đại bị tửu lâu Như Ý đoạt hết khách ! Lượng nhi còn dựa vào bạc kiếm từ tửu lâu để thi tú tài, cử nhân nữa! Ông nói xem lúc này làm bây giờ?"
Ông Ôn th Chu thị khóc lóc một hồi cũng đau đầu, nhưng mà chuyện c thức món ăn này vào lúc thu hoạch đã nghe Ôn Gia Thụy nói qua: "Được ! Chuyện c thức món ăn lão tứ đã nói với , chuyện này cũng kh thể trách lão tứ được. Tửu lâu Như Ý của ta bỏ ra năm mươi lượng bạc để mua c thức món ốc của nó, vả lại bán xong thì lão đại mới xuất hiện nói muốn mua."
"Mà lão đại chỉ ra giá một lượng bạc, giá tiền kém nhiều như vậy cho dù là đệ ruột nhưng đã ở riêng thì cũng tính toán rõ ràng. Lão tứ bán cho khác cũng là ều dễ hiểu! Lão tứ còn cần bạc để bắt đầu xây nhà trước khi mùa đ đến! Nên năm mươi lượng đó quan trọng đối với nhà của nó!"
Chu thị nghe xong lời này thì khóc kh ra nước mắt, bà ta tức giận nói: "Chẳng cái gì cũng nguyên do ? Giữa đệ với nhau kh nên hỗ trợ nhau ? Kh lẽ lão đại làm ăn được thì lão tứ kh được hưởng gì ? M năm nay chẳng lão đại, lão nhị và lão tam đều bỏ bạc để giúp con ôn thần đó ? Nếu kh nó đã c.h.ế.t từ sớm !
Hiện tại nó đưa c thức món ăn cho lão đại cũng kh được hả! Lão tứ chính là kh nhớ đến tình cảm đệ, thật sự là một kẻ vô ơn! Nó ghen tị cuộc sống của lão đại nên muốn lão đại cũng trở thành sa cơ thất thế giống gia đình nó! Như vậy lòng nó mới vui!"
Chu thị nói nhiều.
"Bà nói nhảm cái gì hả!"
"Chẳng lẽ kh đúng ? mặc kệ, lão nhân, việc buôn bán của lão đại ở tửu lâu kh thể bị cướp ! Nếu kh Lương nhi làm bạc để thi! Ông cũng kh kh biết chuyện buôn bán của tửu lâu Như Ý vẫn luôn tốt hơn tửu lâu Phú Quý của nhà chúng ta. Ông nó à, hỏi lão tứ về c thức món ăn , như vậy là đã thể cạnh tr c bằng với tửu lâu Như Ý ."
Ông Ôn nghe xong lời này liền nhíu mày, đúng là cần nhiều bạc để thi, Lượng nhi là hy vọng làm rạng rỡ tổ t nhà họ Ôn.
"Việc làm ăn của tửu lâu chậm như vậy ? C thức này kh thể tiết lộ cho nhà nào khác, nếu kh chủ của tửu lâu Như Ý chịu để yên?"
Chu thị biết là nói về chuyện của Lượng nhi thì chắc c Ôn sẽ đồng ý: "Tất nhiên kh thể tiết lộ cho nhà khác, nhưng tửu lâu Phú Quý là nhà khác đâu? Lão đại cùng lão tứ là đệ đ.á.n.h gãy xương thì vẫn còn gân!"
Bà ta thật biết cách thuyết phục .
Ông Ôn kh nói gì, những lời đệ đ.á.n.h gãy xương thì vẫn còn gân thật sự đ.á.n.h vào trong lòng của , chỉ hy vọng bốn đệ bọn họ thể đoàn kết một lòng.
"Để nghĩ cách giải quyết chuyện này."
Ông Ôn nói như vậy, chứng tỏ đã bị thuyết phục.
Chu thị cũng biết ều nói: "Hay quá, chuyện làm ăn kh thể chậm trễ! Chậm hết một ngày thì mất nhiều bạc đó! Nếu lão tứ đưa c thức kia ra thì cũng kh so đo chuyện Vương thị muốn làm c.h.ế.t đuối nữa."
Ông Ôn bà ta tức giận nói: "Bà còn muốn so đo thế nào? Chính bà xuống s đ.á.n.h , chuyện này cứ quên ! Kh được nhắc lại vì cả hai đều sai!"
" còn bị sói c.ắ.n m.ô.n.g đây!" Chu thị tức giận nói thêm.
Hừ, chuyện này ghi nợ lại, thể cứ như vậy mà quên ?
Vương thị muốn bán c thức để đổi l bạc xây nhà ở hả?
Kh cửa đâu!
Đến lúc đó, chờ bà ta tiết lộ ra c thức nấu ăn, để nhà Vương thị kia bồi thường đến c.h.ế.t!
Lúc này Ôn Gia Tường cùng Điền thị cũng đến, Ôn hỏi: "Lão tam, đại nương của con kh chứ? Noãn nhi cùng Lạc nhi kh?"
Chỉ mong Noãn nhi kh bị bệnh trở lại, đem căn nhà vất vả mới thể xây được làm cho mất luôn
"Dạ, kh hết."
Chu thị hừ lạnh với hai bọn họ: "Sói mắt trắng nuôi kh thân, cũng kh biết ai mới là mẹ ruột của ngươi!"
Ôn Gia Tường kh nói gì.
Tuy đại nghịch bất đạo, nhưng nghĩ thầm, đúng là do Chu thị sinh ra, nhưng lại kh do Chu thị nuôi lớn, mà đã uống sửa của đại nương mà lớn lên!
C sinh thành kh bằng c ơn dưỡng dục.
Ông Ôn nói: "Được , mẹ nào nói con như vậy kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.